Chí Tôn Vạn Đế
Chương 317

Cập nhật lúc: 2026-03-18 16:54:29 | Lượt xem: 4

Chương 317: Khai Sáng Kỷ Nguyên, Vạn Giới Triệu Tập

Vô Cực Giới Vực chìm trong tiếng hò reo vang dội, không dứt. Trận chiến sinh tử với Hắc Diêm Đại Tôn đã kết thúc, và Vạn Đế Thần Triều đã giành chiến thắng vang dội. Ánh nắng ban mai rọi xuống tàn tích chiến trường, nhưng không thể xóa đi vẻ uy nghiêm trên gương mặt Lăng Tiêu. Hắn đứng giữa không gian hỗn độn, thanh kiếm hỗn độn vẫn còn vương vấn khí tức hủy diệt. Cảm giác tự hào dâng lên, nhưng cũng kèm theo sự cảnh giác sâu sắc. Trận chiến này, dù thắng lợi, đã cho hắn thấy Tổ Chức không hề tầm thường. Sức mạnh của Hắc Diêm Đại Tôn chỉ là một phần nhỏ trong toàn bộ thế lực của chúng, và có lẽ, còn nhiều Đại Tôn khác mạnh hơn, cùng với kẻ đứng đầu bí ẩn. Nhưng điều đó càng khiến ý chí của Lăng Tiêu thêm kiên định.

Lăng Tiêu ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua những vết nứt không gian nơi Tổ Chức biến mất. Hắn siết chặt thanh kiếm hỗn độn trong tay. “Đây chỉ là khởi đầu, Tổ Chức. Kỷ nguyên Vạn Giới Chinh Phạt, ta sẽ tự tay khai sáng!”

Tiếng hò reo của Vạn Đế Thần Triều vang vọng khắp Vô Cực Giới Vực, như lời khẳng định cho một kỷ nguyên mới, một Chí Tôn mới đã chính thức lộ diện.

Ngay sau đại thắng, Lăng Tiêu không cho phép quân đội chìm đắm trong men say chiến thắng quá lâu. Hắn triệu tập các tướng lĩnh và mưu sĩ hàng đầu của Vạn Đế Thần Triều đến đại điện Vô Cực, nơi trước kia là trung tâm quyền lực của Vô Cực Đại Đế, nay đã trở thành tổng hành dinh tạm thời của hắn. Mục Thiên, Long Hạo, Mộc Linh Nhi, và các vị Đại Đế khác mà hắn đã thu phục, đều có mặt, vẻ mặt tràn đầy kính phục và tinh thần chiến đấu.

“Chiến thắng tại Vô Cực Giới Vực là một bước tiến quan trọng,” Lăng Tiêu mở lời, giọng nói trầm ổn nhưng đầy uy lực, vang vọng khắp đại điện. “Nhưng nó chỉ là điểm khởi đầu. Tổ Chức đã lộ diện một phần sức mạnh, và chúng ta biết rằng chúng ẩn chứa những bí mật kinh thiên động địa. Kế hoạch tiếp theo, không chỉ là củng cố Vô Cực Giới Vực, mà còn là mở rộng ảnh hưởng của Vạn Đế Thần Triều ra toàn bộ vạn giới.”

Mục Thiên bước ra, cung kính hành lễ: “Bệ hạ, thần đã ra lệnh cho quân đội bắt đầu tiếp quản Vô Cực Giới Vực. Các thế lực phụ thuộc vào Vô Cực Đại Đế trước đây đang được chỉnh đốn. Tài nguyên của Giới Vực này cũng đang được thống kê và chuyển về kho của Thần Triều. Dự kiến trong vòng ba tháng, Vô Cực Giới Vực sẽ hoàn toàn nằm trong sự kiểm soát của chúng ta, trở thành một căn cứ vững chắc cho những cuộc chinh phạt tiếp theo.”

Lăng Tiêu gật đầu hài lòng: “Rất tốt. Đồng thời, hãy chú ý đến những dấu vết mà Tổ Chức có thể để lại. Mộc Linh Nhi, ngươi hãy vận dụng khả năng điều tra của mình, tìm hiểu sâu hơn về lai lịch của Hắc Diêm Đại Tôn và các mối liên hệ của hắn với Tổ Chức. Ta muốn biết mục đích thực sự của chúng khi can thiệp vào Vô Cực Giới Vực, và liệu chúng có những căn cứ bí mật nào trong khu vực lân cận hay không.”

Mộc Linh Nhi khẽ cúi đầu: “Thần tuân lệnh. Thần sẽ phái Mật Ảnh Vệ đi khắp nơi, truy tìm manh mối.”

Long Hạo, với vẻ mặt cương nghị, tiến lên: “Bệ hạ, sau trận chiến này, danh tiếng của Vạn Đế Thần Triều đã vang xa. Nhiều Đại Giới lân cận đang hoang mang, nhưng cũng có những kẻ đang dòm ngó. Chúng ta nên tận dụng thời cơ này, vừa răn đe vừa chiêu mộ. Một số Đại Giới nhỏ hơn đã gửi thư cầu hòa và bày tỏ ý muốn quy phục.”

Lăng Tiêu mỉm cười: “Đó chính là điều ta muốn. Long Hạo, ngươi hãy cùng Mục Thiên soạn thảo một chiếu thư, tuyên bố sự ra đời của Kỷ nguyên Vạn Giới Chinh Phạt. Trong chiếu thư, hãy nhấn mạnh rằng Vạn Đế Thần Triều không chỉ mang đến sức mạnh mà còn là trật tự, là sự bảo vệ khỏi những thế lực tà ác như Tổ Chức. Mời gọi các Đại Giới khác cùng liên minh, cùng nhau chống lại mối đe dọa chung. Đối với những kẻ ngoan cố, hãy cho họ thấy sức mạnh của Thần Triều.”

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng người trong đại điện. “Sức mạnh của Hắc Diêm Đại Tôn dù kinh người, nhưng ta cảm nhận được rằng hắn vẫn chưa đạt đến cảnh giới tối cao của một ‘Chí Tôn’ thực sự. Hắn chỉ là một quân cờ mạnh của Tổ Chức. Điều này càng chứng tỏ, kẻ đứng đầu Tổ Chức chắc chắn là một tồn tại vượt xa mọi tưởng tượng. Để đối phó với chúng, chúng ta không thể chỉ dựa vào một Đại Giới, hay một vài Đại Đế. Chúng ta cần hợp nhất vạn giới, biến tất cả thành một khối thống nhất, một bức tường thành vững chắc.”

Lăng Tiêu nhắm mắt lại, một luồng ký ức mơ hồ lại dâng lên trong tâm trí hắn. Những mảnh vỡ hình ảnh về một vũ trụ rộng lớn hơn, về những Đại Đạo đã từng bị xé nát, về một cuộc chiến tranh đã kéo dài qua vô số kỷ nguyên. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn đang dần dần hoạt động mạnh mẽ hơn sau mỗi trận chiến, hé lộ thêm những bí mật về thân thế và quá khứ của hắn. Hắn cảm thấy mình không chỉ là Lăng Tiêu của hiện tại, mà còn là sự tái sinh của một tồn tại vĩ đại nào đó, bị phong ấn và lãng quên.

“Ta đã cảm nhận được,” Lăng Tiêu mở mắt, ánh nhìn trở nên sâu thẳm. “Giữa các Đại Giới không chỉ có khoảng không vô tận, mà còn có những ‘Đạo Thư Liên Giới’ cổ xưa, những con đường bí mật kết nối các thế giới. Tổ Chức đang lợi dụng những Đạo Thư này để gieo rắc ảnh hưởng và thao túng các Đại Giới. Chúng ta phải tìm ra và kiểm soát chúng.”

Một vị Đại Đế khác, Hoang Cổ Đại Đế, người nổi tiếng với kiến thức sâu rộng về các di tích cổ, lên tiếng: “Bẩm Bệ hạ, thần đã từng nghe nói về Đạo Thư Liên Giới. Chúng là những kiến trúc cổ xưa, có thể là do các Chí Tôn tiền sử tạo ra để giao lưu giữa các thế giới. Nhưng hầu hết đã bị phong ấn hoặc bị hủy hoại theo thời gian. Nếu Tổ Chức có thể điều khiển chúng, thì khả năng di chuyển và gây chiến của chúng sẽ là vô cùng đáng sợ.”

“Chính xác,” Lăng Tiêu gật đầu. “Nhiệm vụ tiếp theo của chúng ta là tìm kiếm và khôi phục những Đạo Thư Liên Giới này, biến chúng thành cầu nối cho Vạn Đế Thần Triều, hoặc phong tỏa chúng để cắt đứt đường lui của Tổ Chức.”

Hắn đứng dậy khỏi ngai vàng, bước xuống giữa đại điện, ánh mắt kiên định nhìn ra xa. “Kỷ nguyên Vạn Giới Chinh Phạt đã bắt đầu. Mục tiêu của chúng ta không chỉ là sức mạnh, mà là sự thống nhất. Ta không muốn vạn giới này bị chia cắt và trở thành những miếng mồi ngon cho Tổ Chức. Ta muốn tạo ra một trật tự mới, nơi tất cả các chủng tộc, các nền văn minh có thể cùng tồn tại và phát triển dưới ngọn cờ của Vạn Đế Thần Triều, cùng nhau đối mặt với kẻ thù chung.”

“Và để làm được điều đó, chúng ta cần phải mạnh hơn, vượt qua mọi giới hạn hiện có. Ta cảm thấy, chỉ khi Chí Tôn Thần Tàng hoàn toàn thức tỉnh, ta mới có thể đối đầu trực diện với kẻ đứng đầu Tổ Chức và khám phá toàn bộ sự thật về thân thế của mình. Nhưng con đường đó, cần đến nguồn năng lượng khổng lồ và sự hợp nhất của vạn Đạo.”

Lăng Tiêu vung tay lên, một bản đồ tinh không khổng lồ hiện ra giữa đại điện, hiển thị vô số Đại Giới lấp lánh như những vì sao. Hắn chỉ tay vào một khu vực rộng lớn ở rìa bản đồ, nơi có những luồng sáng mờ ảo kết nối các thế giới.

“Chúng ta sẽ bắt đầu từ đây,” Lăng Tiêu tuyên bố. “Khu vực Liên Giới Hoang Vu. Nơi đó có những Đại Giới chưa bị Tổ Chức can thiệp sâu, và cũng có những Đạo Thư Liên Giới cổ xưa đang ẩn mình. Chúng ta sẽ phái quân đội tinh nhuệ nhất đi trước, thăm dò và chiêu mộ. Đồng thời, ta sẽ tự mình dẫn dắt một đội quân, tiến thẳng vào những Đại Giới trọng yếu, nơi có thể ẩn chứa bí mật về Tổ Chức và Chí Tôn Thần Tàng.”

“Vạn Đế Thần Triều sẽ là ánh sáng dẫn lối trong đêm tối, là niềm hy vọng của vạn linh. Chúng ta sẽ viết nên một trang sử mới, một kỷ nguyên vĩnh hằng!”

Các tướng lĩnh và Đại Đế đều quỳ xuống, đồng thanh hô vang: “Nguyện theo Bệ hạ, chinh phạt vạn giới, khai sáng kỷ nguyên!”

Tiếng hô vang dội, khí thế ngút trời, báo hiệu cho một cuộc hành trình vĩ đại, một kỷ nguyên chinh phạt mới đã chính thức bắt đầu. Lăng Tiêu, với tư cách là Chí Tôn Vạn Đế, đã sẵn sàng dẫn dắt Thần Triều của mình vượt qua mọi giới hạn, đối đầu với số phận, và viết lại trật tự của vũ trụ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8