Chí Tôn Vạn Đế
Chương 307
Chương 307: Thần Triều Viễn Chinh – Mở Màn Đại Vận
Huyền Mạc Tinh Giới, giờ đây đã không còn là lãnh địa bí ẩn của Tổ Chức. Dưới sự càn quét của Vạn Đế Thần Triều, mọi sự phản kháng đều bị nghiền nát, mọi bí mật đều được phơi bày. Những tòa thành lơ lửng trong không gian, từng là biểu tượng cho quyền uy của Tổ Chức, nay đã treo cờ hiệu của Vạn Đế. Khí tức kim quang rực rỡ từ hạm đội Thần Triều bao trùm khắp tinh giới, báo hiệu một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu.
Trên soái hạm “Chí Tôn Thiên Cung”, Lăng Tiêu đứng trước một tấm tinh đồ khổng lồ được chiếu rọi bằng năng lượng thần bí. Tấm tinh đồ này không chỉ hiển thị Huyền Mạc Tinh Giới mà còn mở rộng ra vô số tinh vực xa xôi khác, những nơi mà trước đây hắn chỉ nghe qua trong truyền thuyết. Ánh mắt hắn sâu thẳm, không chút nghỉ ngơi sau đại thắng. Đối với Lăng Tiêu, việc đạp đổ một chi nhánh của Tổ Chức chỉ là bước khởi đầu, là một mảnh ghép nhỏ trong bức tranh vĩ đại của cuộc chiến vạn giới.
Bên cạnh Lăng Tiêu là những tướng lĩnh cốt cán của Vạn Đế Thần Triều. Tần Vô Song, với vẻ mặt nghiêm nghị, đang báo cáo: “Đại Đế, chúng ta đã tiếp quản toàn bộ hệ thống của Tổ Chức tại Huyền Mạc. Kho tài nguyên khổng lồ, công pháp, binh khí, và quan trọng nhất là mạng lưới tình báo của chúng đã nằm trong tay chúng ta. Theo sơ bộ tổng hợp, Tổ Chức có ít nhất ba mươi sáu chi nhánh tương tự Huyền Mạc, trải rộng khắp các Đại Giới lớn. Và đó chỉ là những chi nhánh lộ diện.”
Một lão giả tóc bạc phơ, tên là Vạn Cổ Mưu Sĩ, người từng là quân sư của một Đại Đế cổ xưa và đã quy phục Lăng Tiêu, khẽ vuốt râu: “Đại Đế, tin tức tình báo thu được từ Huyền Mạc cho thấy Tổ Chức có một hệ thống phân cấp vô cùng chặt chẽ. Huyền Mạc Tinh Giới chỉ là một ‘Tiền Tuyến Tinh Môn’ của chúng. Phía sau nó, còn có ‘Trung Tâm Hạch Giới’ và thậm chí là ‘Nguyên Thủy Sào Huyệt’ mà đến cả các cường giả cấp Đế Vương tại đây cũng không hề biết rõ vị trí.”
Lăng Tiêu gật đầu, ánh mắt lướt qua những điểm sáng trên tinh đồ, đại diện cho các chi nhánh khác của Tổ Chức. “Mạng lưới của chúng quả thực rộng lớn hơn ta tưởng. Ba mươi sáu Tiền Tuyến Tinh Môn… Vậy thì, chúng ta sẽ lần lượt từng bước nhổ tận gốc.”
Hắn quay lại, nhìn các tướng lĩnh: “Kế hoạch tiếp theo, dựa trên thông tin chúng ta thu được, Tổ Chức có vẻ đặc biệt chú trọng đến việc thu thập ‘Nguyên Khí Sinh Mệnh’ và ‘Linh Hồn Bản Nguyên’ từ các sinh linh trong các Đại Giới. Chúng dùng những thứ này để nuôi dưỡng một loại ‘Thần Khí Sinh Học’ bí ẩn, mà ta nghi ngờ có liên quan đến việc phong ấn sức mạnh của ta năm xưa.”
Tần Vô Song nghiến răng: “Hèn hạ! Chúng coi vạn giới sinh linh như vật phẩm để thu hoạch!”
Lăng Tiêu ánh mắt lạnh lẽo: “Không chỉ vậy, Huyền Mạc còn tiết lộ một số thông tin về ‘Tọa Độ Tinh Môn’ dẫn đến một số Đại Giới lân cận. Một trong số đó là ‘Thiên Hà Đại Giới’, nơi được cho là có trữ lượng lớn ‘Thái Sơ Nguyên Khoáng’ – một loại khoáng vật cực kỳ quý hiếm, có thể dùng để chế tạo Thần Khí cấp Chí Tôn và tăng cường sức mạnh cho Thần Tàng.”
Vạn Cổ Mưu Sĩ lập tức nói: “Thiên Hà Đại Giới! Nơi đó có một nền văn minh tu luyện hùng mạnh, nhưng lại rất bảo thủ và ít khi giao thiệp với ngoại giới. Quan trọng hơn, thông tin từ Huyền Mạc cho thấy Tổ Chức đang âm thầm thiết lập ảnh hưởng tại đó, có vẻ như muốn chiếm đoạt Thái Sơ Nguyên Khoáng.”
Lăng Tiêu khẽ cười nhạt: “Chúng muốn, ta cũng muốn. Huống hồ, Huyền Mạc Tinh Giới đã bị ta đạp đổ, Tổ Chức chắc chắn sẽ phái người đến điều tra và củng cố các điểm phòng thủ khác. Ta sẽ không cho chúng thời gian đó.”
“Đại Đế có ý định gì?” Tần Vô Song hỏi.
“Chúng ta sẽ không dừng lại ở Huyền Mạc. Mục tiêu tiếp theo, Thiên Hà Đại Giới!” Lăng Tiêu tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp không gian soái hạm, mang theo ý chí kiên định. “Vạn Đế Thần Triều cần tài nguyên, cần sức mạnh để đối đầu với Tổ Chức. Thái Sơ Nguyên Khoáng là thứ chúng ta không thể bỏ qua.”
“Nhưng thưa Đại Đế,” Vạn Cổ Mưu Sĩ trầm ngâm, “Thiên Hà Đại Giới có các cường giả cấp Bán-Đế và thậm chí là Đế Vương ẩn cư. Nền văn minh của họ tuy không thuộc Tổ Chức, nhưng cũng không dễ dàng bị chinh phục.”
“Ta biết.” Lăng Tiêu gật đầu. “Chúng ta không chỉ chinh phạt, mà còn liên kết. Mục tiêu của chúng ta là Tổ Chức, không phải là vạn giới sinh linh vô tội. Ta sẽ phái sứ giả tiếp cận các thế lực chủ chốt của Thiên Hà Đại Giới, vạch trần âm mưu của Tổ Chức và kêu gọi họ liên minh. Nếu họ không chấp thuận, chúng ta sẽ chứng minh sức mạnh của Vạn Đế Thần Triều. Dù sao đi nữa, Tổ Chức cũng sẽ là kẻ thù chung của bất kỳ ai muốn bảo vệ Đại Đạo.”
Các tướng lĩnh đều gật đầu tán thành. Chiến lược này vừa cương vừa nhu, thể hiện sự khôn ngoan của Lăng Tiêu. Hắn không chỉ là một chiến thần vô địch, mà còn là một vị quân chủ có tầm nhìn xa trông rộng. Việc chinh phạt các Đại Giới không phải để thỏa mãn dục vọng bành trướng, mà là để tập hợp lực lượng, củng cố nền tảng, chuẩn bị cho cuộc đại chiến cuối cùng.
“Vô Song, ngươi ở lại Huyền Mạc Tinh Giới, củng cố phòng thủ và tiếp tục khai thác thông tin. Mưu Sĩ, ngươi cùng ta tiến đến Thiên Hà Đại Giới. Chuẩn bị hạm đội tinh nhuệ nhất, chúng ta sẽ lên đường trong ba ngày nữa!” Lăng Tiêu ra lệnh.
“Vâng, Đại Đế!” Mọi người đồng thanh đáp lời, khí thế hùng tráng.
Sau khi các tướng lĩnh rời đi, Lăng Tiêu vẫn đứng một mình trước tấm tinh đồ. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một điểm sáng trên bản đồ, nơi được đánh dấu là “Nguyên Thủy Sào Huyệt” của Tổ Chức, một nơi mà thậm chí cả tình báo từ Huyền Mạc cũng chỉ có thể phỏng đoán. Một luồng ký ức mơ hồ chợt lóe lên trong tâm trí hắn, hình ảnh một cung điện cổ kính, những phù văn kỳ dị và một tiếng cười lạnh lẽo vang vọng trong hư không. Đó là những mảnh vỡ từ quá khứ bị phong ấn, những mảnh ghép nhỏ đang dần hiện rõ.
“Chí Tôn Thần Tàng…” Lăng Tiêu thì thầm. Sức mạnh trong cơ thể hắn đang sôi sục, sau mỗi trận chiến, sự phong ấn lại yếu đi một chút, và hắn lại cảm nhận được rõ hơn nguồn năng lượng vô tận đang ẩn chứa. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn không hề run sợ. Hắn mang trong mình không chỉ là nỗi hận bị phong ấn, mà còn là trách nhiệm khai sáng một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà vạn giới sinh linh không còn bị Tổ Chức thao túng, không còn bị thu hoạch như những con vật.
Lăng Tiêu nhắm mắt lại. Hắn cảm nhận được sự rộng lớn của vũ trụ, sự phức tạp của Đại Đạo. Hắn hiểu rằng, để đạt đến cảnh giới Chí Tôn Vĩnh Hằng, hắn không chỉ cần sức mạnh tuyệt đối, mà còn cần sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của vạn vật, về ý nghĩa của sự tồn tại. Cuộc chiến này, không chỉ là cuộc chiến chống lại một Tổ Chức, mà còn là cuộc chiến của hắn để tìm lại chính mình, để khai phá giới hạn của bản thân và để định hình lại trật tự vũ trụ.
Ba ngày sau, hạm đội tinh nhuệ của Vạn Đế Thần Triều, với hàng chục vạn chiến hạm lớn nhỏ, dưới sự dẫn dắt của soái hạm Chí Tôn Thiên Cung, đã rời khỏi Huyền Mạc Tinh Giới. Chúng xuyên phá không gian, lao thẳng vào những tinh vân rực rỡ, hướng đến Thiên Hà Đại Giới xa xôi. Mỗi chiến hạm đều mang theo khí thế hào hùng, mỗi binh sĩ đều mang theo sự cuồng nhiệt và niềm tin tuyệt đối vào vị Đại Đế của mình. Cuộc chinh phạt vạn giới của Chí Tôn Vạn Đế, đã chính thức mở màn một chương mới, một vận hội mới cho toàn bộ vũ trụ.
Ánh sáng của hạm đội Thần Triều lướt qua các tinh cầu, vẽ nên một vệt sáng rực rỡ trong bóng tối bao la của vũ trụ, như một ngọn đuốc thắp sáng con đường đến vĩnh hằng, đến đỉnh cao của sự bá chủ.