Chí Tôn Vạn Đế
Chương 306
Chương 306: Chí Tôn Thần Tàng, Vạn Giới Khai Chiến
Lời tuyên bố của Lăng Tiêu vang vọng khắp không gian tinh giới, mang theo sự ngạo nghễ và uy áp của một Đại Đế. Hắc bào nhân kia, kẻ mà Tổ Chức phái đến trấn thủ Huyền Mạc Tinh Giới, khẽ rùng mình. Đôi mắt xanh lục quỷ dị của hắn khóa chặt lấy Lăng Tiêu, sự kinh hãi trong đó không tài nào che giấu được. Hắn là một cường giả cấp Chí Tôn chân chính, đã trấn thủ Huyền Mạc Tinh Giới này hàng vạn năm, nhưng chưa từng thấy kẻ nào dám ngang nhiên tuyên chiến với Tổ Chức như vậy, lại còn mang theo khí thế đế vương hùng vĩ đến thế.
“Đại Đế của Vạn Đế Thần Triều? Một cái tên ngông cuồng!” Hắc bào nhân gầm lên, cố gắng che đậy sự run rẩy trong giọng nói. “Ngươi là kẻ nào mà dám đặt chân đến vùng đất của Tổ Chức ta? Dám vọng tưởng đòi lại thứ gì? Tất cả những gì thuộc về Tổ Chức đều là của Tổ Chức, không kẻ nào có thể cướp đi!”
Hắn vung tay, một luồng Hắc Ám Thần Lực cuồn cuộn như sóng thần, mang theo vô số u linh và oán niệm, lao thẳng về phía Lăng Tiêu. Luồng sức mạnh này đủ để nghiền nát một tinh cầu nhỏ, khiến cả không gian xung quanh vặn vẹo. Đây là đòn tấn công thăm dò, nhưng cũng ẩn chứa ý đồ muốn hủy diệt Lăng Tiêu ngay lập tức.
Lăng Tiêu chỉ khẽ nhếch môi, ánh mắt kiên định. Hắn không lùi bước, cũng không né tránh. Một luồng kim quang chói lọi bùng phát từ cơ thể hắn, không phải loại kim quang bình thường, mà là ánh sáng của “Chí Tôn Thần Tàng” đã được kích hoạt. Ánh sáng đó mang theo khí tức của sự khởi nguyên, của vạn vật và vũ trụ, hoàn toàn đối lập với Hắc Ám Thần Lực của đối phương.
“Ngươi nói ta ngông cuồng? Vậy hãy để ta cho ngươi thấy, kẻ ngông cuồng thật sự là ai!”
Hắn giơ tay, không cần bất kỳ công pháp hay chiêu thức phức tạp nào. Chỉ một chưởng đơn giản, Chí Tôn Thần Lực cuồn cuộn hóa thành một bàn tay khổng lồ bằng kim quang, mang theo áp lực của vô số tinh hà, trực tiếp nghênh đón luồng Hắc Ám Thần Lực. “ẦM!” Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, chấn động cả Huyền Mạc Tinh Giới. Không gian xung quanh nứt vỡ từng mảng, vô số ngôi sao xa xôi cũng bị chấn động mà lệch quỹ đạo.
Hắc Ám Thần Lực và Chí Tôn Thần Lực va chạm, không hề có sự giằng co. Luồng Hắc Ám Thần Lực kia, vốn dĩ mạnh mẽ đến mức có thể hủy diệt mọi thứ, lại tan rã nhanh chóng như băng tuyết gặp lửa. Bàn tay kim quang không hề suy giảm, tiếp tục lao thẳng về phía Hắc bào nhân.
Hắc bào nhân kinh hãi tột độ. Hắn không ngờ Lăng Tiêu lại mạnh đến vậy, mạnh hơn gấp bội so với bất kỳ Chí Tôn nào hắn từng gặp. Sức mạnh này không thuộc về giới hạn của một Đại Đế bình thường, mà giống như một vị Thần Vương tối cao giáng lâm. Hắn vội vàng vận dụng toàn bộ Hắc Ám Thần Lực, tạo thành một tấm khiên năng lượng dày đặc trước mặt.
Nhưng vô ích. Bàn tay kim quang xuyên thủng tấm khiên như xuyên qua giấy mỏng, trực tiếp đánh trúng ngực Hắc bào nhân. “Phụt!” Hắn phun ra một ngụm máu đen đặc quánh, thân thể bị đánh bay xa hàng vạn dặm, đâm sầm vào một tinh cầu cằn cỗi gần đó, khiến nó nổ tung thành vô số mảnh vụn.
Lăng Tiêu không đuổi theo, chỉ lẳng lặng đứng đó, khí thế không hề suy giảm. Hắn biết, một đòn đó chưa đủ để tiêu diệt một Chí Tôn của Tổ Chức, nhưng đủ để khiến đối phương hiểu rõ khoảng cách giữa hai bên.
Từ trong đám tàn dư của tinh cầu bị nổ tung, Hắc bào nhân lại bay ra, bộ hắc bào đã rách nát, lộ ra làn da nhợt nhạt và những đường gân xanh nổi lên chằng chịt. Hắn nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt đầy sợ hãi và kinh hoàng. “Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? Sức mạnh này… không thể nào… Nó không thuộc về thời đại này!”
“Ta là Lăng Tiêu, Đại Đế của Vạn Đế Thần Triều,” Lăng Tiêu nhắc lại, giọng nói trầm thấp nhưng uy nghiêm. “Và đây là sức mạnh mà các ngươi đã cố gắng phong ấn, thứ mà các ngươi đã cướp đoạt từ ta. Bây giờ, ta đến để lấy lại tất cả, và chấm dứt sự tồn tại của Tổ Chức các ngươi!”
Hắc bào nhân lùi lại thêm vài bước, đôi mắt xanh lục lóe lên sự điên cuồng. “Không thể nào! Chí Tôn Thần Tàng đã bị phong ấn vĩnh viễn, ký ức của ngươi đã bị xóa bỏ! Ngươi không thể nào thức tỉnh được! Trừ khi… trừ khi kẻ đó đã thất bại! Không! Điều đó là không thể!”
Hắn dường như đang nói chuyện với chính mình, hoặc với một thực thể vô hình nào đó. Sự hỗn loạn trong tâm trí hắn cho thấy sự kiện Lăng Tiêu xuất hiện và thức tỉnh Chí Tôn Thần Tàng đã nằm ngoài mọi tính toán của Tổ Chức. Điều này cũng phần nào xác nhận rằng Tổ Chức không chỉ muốn phong ấn sức mạnh của Lăng Tiêu, mà còn muốn xóa bỏ hoàn toàn quá khứ và ký ức của hắn.
“Kẻ đó?” Lăng Tiêu khẽ nhíu mày, nắm bắt được một manh mối quan trọng. “Ngươi đang nói về ai? Kẻ đã phong ấn ta là ai?”
Hắc bào nhân cười một tiếng khẩy, điệu cười đầy vẻ điên dại. “Ngươi nghĩ rằng ta sẽ nói cho ngươi sao? Ngươi nghĩ rằng ngươi có thể đánh bại Tổ Chức vĩ đại sao? Ngươi chỉ là một kẻ thức tỉnh nửa vời, một con kiến hôi dám chống lại thiên uy! Dù ngươi mạnh đến đâu, cũng không thể địch lại toàn bộ Tổ Chức!”
Hắn đột nhiên gầm lên, toàn thân bùng cháy dữ dội. Hắc Ám Thần Lực từ cơ thể hắn tuôn ra như thác lũ, không ngừng ngưng tụ và áp súc. Hắn đang thi triển một cấm thuật, một chiêu thức tự hủy diệt để bộc phát sức mạnh tối thượng. “Ngươi sẽ phải chết! Chết cùng với Huyền Mạc Tinh Giới này! Tổ Chức sẽ không bao giờ để bất kỳ ai uy hiếp!”
Cấm thuật này khiến Hắc bào nhân biến thành một quả cầu năng lượng khổng lồ, đen kịt và tràn ngập uy lực hủy diệt. Hắn muốn kéo Lăng Tiêu chôn vùi cùng mình, hoặc ít nhất là gây ra đủ tổn thất để trì hoãn Vạn Đế Thần Triều. Đây là sự tuyệt vọng của một cường giả cấp Chí Tôn khi đối mặt với kẻ địch không thể đánh bại.
Lăng Tiêu lắc đầu. “Ngu xuẩn. Ngươi nghĩ rằng một kẻ đã thức tỉnh Chí Tôn Thần Tàng như ta lại sợ hãi loại cấm thuật này sao?”
Hắn hít một hơi thật sâu, Chí Tôn Thần Lực trong cơ thể bùng nổ hoàn toàn. Lần này, không phải là một chiêu thức đơn giản, mà là sự vận dụng trực tiếp sức mạnh từ sâu thẳm Chí Tôn Thần Tàng. Vô số phù văn cổ xưa, huyền ảo, lấp lánh như các chòm sao, hiện lên xung quanh cơ thể Lăng Tiêu. Những phù văn này không thuộc về bất kỳ công pháp tu luyện nào mà vạn giới từng biết, chúng là những quy tắc nguyên thủy, là chân lý của vũ trụ.
“Chí Tôn Chi Mâu, Phá Diệt Vạn Pháp!”
Lăng Tiêu khẽ lẩm bẩm, một con mắt dọc màu vàng kim đột nhiên xuất hiện giữa trán hắn, sáng chói như mặt trời. Từ con mắt đó, một tia sáng vàng rực, mỏng manh nhưng chứa đựng uy lực có thể xuyên thủng thời không, bắn thẳng về phía quả cầu năng lượng đen kịt của Hắc bào nhân.
Tia sáng kim hoàng đó không hề tạo ra tiếng nổ lớn. Nó chỉ nhẹ nhàng xuyên qua quả cầu năng lượng, như một lưỡi dao sắc bén cắt qua bùn lầy. Toàn bộ Hắc Ám Thần Lực bên trong quả cầu năng lượng, bao gồm cả linh hồn và ý chí của Hắc bào nhân, đều bị tia sáng đó trực tiếp tịnh hóa, hóa thành hư vô. Không có tàn dư, không có tiếng kêu thảm thiết, chỉ có sự im lặng đến đáng sợ sau khi một Chí Tôn bị xóa sổ hoàn toàn khỏi thế giới này.
Cả Huyền Mạc Tinh Giới chìm trong sự tĩnh lặng. Con mắt dọc trên trán Lăng Tiêu dần biến mất, Chí Tôn Thần Lực cũng thu liễm lại. Hắn đứng đó, vẫn ung dung và tự tại, như thể vừa làm một điều hết sức bình thường.
Cái chết của Hắc bào nhân Chí Tôn đã báo hiệu một kỷ nguyên mới. Lăng Tiêu đã chứng minh rằng hắn không chỉ là một Đại Đế thông thường, mà là một Chí Tôn thực sự, một kẻ có thể trực tiếp đối đầu và tiêu diệt cường giả cấp Chí Tôn của Tổ Chức. Huyền Mạc Tinh Giới đã mất đi kẻ trấn thủ, cánh cửa đầu tiên của Tổ Chức trong cuộc chiến vạn giới đã bị Lăng Tiêu đạp đổ.
Phía sau hắn, hạm đội của Vạn Đế Thần Triều đã tiến vào tinh giới, hàng trăm vạn chiến hạm lấp lánh kim quang, mang theo khí thế chinh phạt. Những tướng lĩnh và binh sĩ của Thần Triều đều chứng kiến toàn bộ trận chiến. Họ không khỏi hít một ngụm khí lạnh, sự sùng bái và kính trọng dành cho Đại Đế Lăng Tiêu càng thêm sâu sắc.
Lăng Tiêu quay lại, ánh mắt quét qua hạm đội hùng hậu của mình. “Tiếp quản Huyền Mạc Tinh Giới! Thu thập tất cả thông tin về Tổ Chức! Chúng ta sẽ đi tiếp, đến tận sào huyệt của chúng, và lấy lại tất cả!”
“Vâng, Đại Đế!” Vô số âm thanh vang lên, chấn động cả tinh hà. Thanh thế của Vạn Đế Thần Triều, dưới sự dẫn dắt của Lăng Tiêu, đã chính thức bộc lộ. Cuộc chiến vạn giới chống lại Tổ Chức, đã thực sự khai màn.