Chí Tôn Vạn Đế
Chương 295
Chương 295: Thương Khung Thủy Chiến – Uy Chấn Đại Giới
Dưới ánh trăng huyền ảo của Thương Khung Đại Giới, hòn đảo mới được Lăng Tiêu chiếm cứ rực sáng lên những luồng linh quang mạnh mẽ. Chưa đầy một ngày đêm, nơi đây đã biến thành một pháo đài vững chắc, với những trận pháp phòng ngự được khắc họa tinh vi, những tòa tháp canh sừng sững vươn cao, và binh lính Vạn Đế Thần Triều tấp nập tuần tra. Lá cờ rồng vàng trên nền đen tung bay kiêu hãnh, biểu tượng cho một thế lực mới vừa đặt chân đến vùng đất này.
Lăng Tiêu đứng trên đỉnh tháp cao nhất của pháo đài, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời. Biển cả mênh mông như muốn nuốt chửng mọi thứ, nhưng hắn không hề cảm thấy nhỏ bé. Ngược lại, một luồng khí thế bá đạo từ sâu trong huyết mạch hắn đang trỗi dậy, thúc giục hắn chinh phục, thống trị. Bên cạnh hắn là Phong Vân Đại Tướng, một trong những chiến tướng trung thành nhất của Vạn Đế Thần Triều, cùng vài vị tướng lĩnh cốt cán khác.
“Thần Triều vừa đặt chân đến, đã gây ra chấn động không nhỏ. Ta cảm nhận được vô số luồng khí tức mạnh mẽ đang hướng về phía chúng ta,” Phong Vân Đại Tướng trầm giọng nói, vẻ mặt nghiêm trọng. “Thương Khung Đại Giới này không hề yếu ớt. Có ít nhất ba thế lực cấp Đại Đế đang ngự trị, và vô số tông môn, gia tộc cường đại khác.”
Lăng Tiêu khẽ gật đầu, “Càng mạnh càng tốt. Ta cần những thử thách để tôi luyện bản thân và quân đội. Chúng ta cần tìm hiểu rõ hơn về địa hình, tài nguyên và nhất là các thế lực chính tại đây.”
Đúng lúc này, một làn gió thơm thoảng qua, Tịch Nguyệt nhẹ nhàng xuất hiện bên cạnh Lăng Tiêu, cùng với đội ám vệ của nàng. Gương mặt nàng vẫn thanh lãnh như sương, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ sắc bén.
“Bệ hạ, đã có tin tức,” Tịch Nguyệt cung kính nói. “Thương Khung Đại Giới này được chia thành ba vùng lãnh thổ chính, do ba Đại Đế khác nhau thống trị: Thanh Thiên Đại Đế ở phía Đông, Hắc Diệu Đại Đế ở phía Tây, và Cửu U Đại Đế ở trung tâm. Thế lực của Cửu U Đại Đế là mạnh nhất, kiểm soát nhiều tài nguyên và linh mạch nhất. Hòn đảo của chúng ta nằm ở rìa lãnh thổ của Thanh Thiên Đại Đế.”
“Họ có phản ứng gì khi chúng ta đến?” Lăng Tiêu hỏi, giọng điệu bình thản nhưng chứa đựng sự chờ đợi.
“Thanh Thiên Đại Đế đã phát hiện ra sự xuất hiện của chúng ta. Hắn đã triệu tập một hạm đội lớn, với khoảng một trăm chiến thuyền cỡ trung và mười chiến hạm cấp cao, cùng với ba vạn quân tinh nhuệ, đang tiến về phía chúng ta với tốc độ rất nhanh. Ước chừng sẽ đến trong vòng sáu canh giờ nữa,” Tịch Nguyệt báo cáo.
Phong Vân Đại Tướng nhíu mày, “Ba vạn quân tinh nhuệ, cộng thêm chiến hạm… Thanh Thiên Đại Đế này ra tay không hề nương nhẹ. Đây là một đòn thăm dò kiêm uy hiếp.”
Lăng Tiêu cười nhạt, “Ra tay không nương nhẹ? Vậy chúng ta cũng không cần khách khí. Phong Vân, ngươi triệu tập tất cả tướng lĩnh, chuẩn bị nghênh chiến. Lần này, ta muốn Thanh Thiên Đại Đế phải biết, Vạn Đế Thần Triều đến đây không phải để làm khách!”
Sáu canh giờ trôi qua nhanh chóng. Bình minh vừa ló dạng, mặt biển phía xa đã xuất hiện vô số chấm đen, dần dần hiện rõ hình dáng của một hạm đội khổng lồ. Những chiến thuyền bằng gỗ lim cổ thụ, được khắc họa trận văn phòng ngự và tấn công, mũi thuyền rẽ sóng hung hãn lao tới. Phía trước dẫn đầu là ba chiến hạm lớn nhất, trên đó cắm cờ hiệu Thanh Thiên Thần Triều, với một vị tướng lĩnh cấp Đế Quân đứng sừng sững, uy phong lẫm liệt.
Trên đảo, quân Vạn Đế Thần Triều đã sẵn sàng. Những cỗ nỏ thần khổng lồ đã được đặt lên trận địa, những pháo đài năng lượng linh thạch đã được nạp đầy, và vô số tu sĩ cấp cao sẵn sàng phát động công pháp. Lăng Tiêu đứng ở vị trí trung tâm, Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn đang âm thầm vận chuyển, một luồng sức mạnh cuộn trào chờ đợi bùng nổ.
Khi hạm đội Thanh Thiên Đại Đế tiến vào tầm bắn, vị tướng lĩnh địch đứng trên chiến hạm lớn nhất gầm lên: “Kẻ nào dám xâm phạm lãnh thổ Thanh Thiên Thần Triều? Cút ngay lập tức, nếu không đừng trách ta không khách khí!”
Lăng Tiêu bước lên trước, giọng nói vang vọng khắp không gian, mang theo uy áp của một Đại Đế chân chính: “Ta là Lăng Tiêu, Chí Tôn Vạn Đế! Hòn đảo này từ nay thuộc về Vạn Đế Thần Triều. Ai không phục, cứ việc đến đây chịu chết!”
Lời nói của hắn như sấm sét giáng xuống, khiến hạm đội Thanh Thiên Thần Triều chấn động. Vị tướng lĩnh kia lộ vẻ giận dữ, “Ngông cuồng! Kẻ ngoại lai dám xưng Đại Đế trên đất của Thanh Thiên Thần Triều? Giết! Không để lại một mống!”
Lệnh vừa ban ra, vô số mũi tên linh lực, hỏa cầu, băng tiễn từ các chiến thuyền địch bắn tới như mưa. Trận pháp phòng ngự trên đảo lập tức được kích hoạt, tạo thành một màn ánh sáng rực rỡ chặn đứng đợt tấn công đầu tiên.
“Phản công!” Lăng Tiêu ra lệnh.
Những cỗ nỏ thần khổng lồ của Vạn Đế Thần Triều bắn ra những mũi tên thép rèn từ Huyền Thiết, được phủ đầy linh lực, xuyên phá không gian với tốc độ kinh hoàng. Pháo đài năng lượng linh thạch khai hỏa, phóng ra những cột sáng chói lòa, đánh trúng các chiến thuyền địch. Âm thanh nổ vang trời, khói lửa mù mịt.
Quân đội Thanh Thiên Thần Triều không ngờ đối phương lại có hỏa lực mạnh mẽ đến vậy. Vài chiến thuyền cỡ nhỏ bị phá hủy ngay lập tức, và một số chiến thuyền cỡ trung cũng chịu tổn thất nặng nề. Tuy nhiên, họ vẫn là lực lượng tinh nhuệ, nhanh chóng phản công bằng các công pháp và vũ khí mạnh mẽ hơn. Các tu sĩ cấp cao của địch bay lên không trung, thi triển phép thuật, tạo ra những đợt sóng thần khổng lồ hoặc những cơn bão lửa dữ dội hòng nhấn chìm hòn đảo.
Lăng Tiêu không ngồi yên. Hắn vung tay, một cỗ năng lượng vô hình lan tỏa, khiến không gian xung quanh đảo trở nên kiên cố. Những đợt sóng thần bị hóa giải, những cơn bão lửa bị dập tắt trước khi kịp chạm tới phòng tuyến. Sau đó, hắn giơ tay lên trời, Chí Tôn Thần Tàng bùng nổ. Một luồng linh khí nguyên thủy, hùng vĩ cuộn trào, ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ bằng linh lực, che khuất cả bầu trời.
“Chí Tôn Đoạt Thiên Thủ!”
Bàn tay khổng lồ đó lao xuống, không phải để phá hủy, mà là để “đoạt”. Nó tóm lấy ba chiến hạm cấp cao nhất của Thanh Thiên Thần Triều cùng với vị tướng lĩnh cấp Đế Quân đang đứng trên đó. Một lực lượng hút kinh khủng bóp méo không gian, khiến ba chiến hạm không thể nhúc nhích, dù các tu sĩ trên đó đã cố gắng kích hoạt trận pháp phòng ngự mạnh nhất.
“Cái gì?!” Vị tướng lĩnh kia kinh hãi tột độ. Hắn là một cường giả cấp Đế Quân, nhưng trước bàn tay khổng lồ này, hắn cảm thấy mình yếu ớt như một con kiến. Luồng sức mạnh này vượt xa mọi thứ hắn từng biết, nó mang theo một khí tức nguyên thủy, chí cao vô thượng.
Bàn tay linh lực thu lại, mang theo ba chiến hạm và vị tướng lĩnh địch, nhẹ nhàng đặt chúng xuống bãi biển của Vạn Đế Đảo. Trận pháp phòng ngự trên các chiến hạm đã bị phá hủy hoàn toàn, nhưng bản thân chiến hạm và những người bên trong lại không hề hấn gì, chỉ là bị chấn động đến mức không thể cử động.
Cảnh tượng này khiến toàn bộ quân đội Thanh Thiên Thần Triều choáng váng. Một chiêu, chỉ một chiêu đã bắt sống tướng lĩnh và ba chiến hạm mạnh nhất của họ! Sự kiêu ngạo ban đầu tan biến, thay vào đó là sự sợ hãi tột độ.
“Tất cả dừng tay!” Vị tướng lĩnh bị bắt giữ, giờ đã khôi phục lại phần nào, run rẩy hét lên. Hắn nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt tràn ngập kính sợ. “Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? Sức mạnh này… không thể nào!”
Lăng Tiêu bước tới, nhìn thẳng vào mắt vị tướng lĩnh. “Ta đã nói, ta là Lăng Tiêu, Chí Tôn Vạn Đế. Ngươi, tên là gì?”
“Ta… ta là Liễu Phong, thống lĩnh hạm đội của Thanh Thiên Đại Đế,” Liễu Phong lắp bắp. “Bệ hạ Lăng Tiêu, xin tha cho thuộc hạ vô lễ! Chúng ta không biết ngài là Chí Tôn giáng lâm!”
Lăng Tiêu phất tay, “Ta sẽ không giết ngươi, cũng sẽ không hủy diệt hạm đội của ngươi. Nhưng ngươi phải mang theo tin tức này về cho Thanh Thiên Đại Đế của ngươi: Ta sẽ thống nhất Thương Khung Đại Giới. Hắn có thể chọn quy phục, hoặc chọn đối đầu. Chỉ có hai con đường.”
Liễu Phong kinh hoàng. Thống nhất Thương Khung Đại Giới? Đây là một lời tuyên bố bá đạo đến mức không tưởng! Nhưng sức mạnh mà hắn vừa chứng kiến thì lại hoàn toàn có khả năng thực hiện điều đó.
Toàn bộ hạm đội Thanh Thiên Thần Triều, sau khi chứng kiến sức mạnh kinh thiên của Lăng Tiêu, đã mất hết ý chí chiến đấu. Họ nhanh chóng rút lui, mang theo Liễu Phong và những chiến hạm bị bắt giữ trở về.
Trên Vạn Đế Đảo, tiếng reo hò vang trời của quân Vạn Đế Thần Triều vang vọng. Chiến thắng đầu tiên, và là một chiến thắng vang dội, đã khẳng định vị thế của họ trên Thương Khung Đại Giới.
Lăng Tiêu quay lại, ánh mắt quét qua Phong Vân Đại Tướng và Tịch Nguyệt. “Phong Vân, ngươi chuẩn bị cho cuộc chinh phạt toàn diện. Tịch Nguyệt, tiếp tục thu thập thông tin về Thanh Thiên Thần Triều, và nhất là về hai Đại Đế còn lại.”
Hắn cảm nhận được Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể đang thức tỉnh mạnh mẽ hơn sau lần bộc phát sức mạnh vừa rồi. Một vài mảnh ký ức mơ hồ lóe lên, về những trận chiến vĩ đại, những thế giới bị chinh phục, và một kẻ thù ẩn mình trong bóng tối, đã phong ấn hắn. Thương Khung Đại Giới này, chỉ là một bước đệm nhỏ trên hành trình tìm lại bản thân và đối mặt với kẻ thù tối cao kia.
Lăng Tiêu đứng đó, uy nghiêm như một vị thần. Hắn đã đặt chân đến Thương Khung Đại Giới, và từ giờ, nơi đây sẽ là khởi đầu cho một đế quốc vĩ đại hơn, một con đường dẫn đến đỉnh cao Chí Tôn Vạn Đế, vĩnh hằng bất diệt. Cuộc chinh phạt, mới chỉ bắt đầu!