Chí Tôn Vạn Đế
Chương 294
Chương 294: Viễn Chinh Thương Khung
Tiếng hô “Vạn Đế vô địch! Đại Đế vạn tuế!” vang vọng khắp doanh trại, xuyên qua màn đêm của vùng đất hoang sơ mà Vạn Đế Thần Triều vừa đặt chân đến. Lăng Tiêu đứng trên đài cao, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi ẩn chứa Thương Khung Đại Giới bí ẩn. Trái tim hắn tràn đầy ý chí sắt đá, nhưng sâu thẳm bên trong, một dòng chảy ký ức mơ hồ đang cuộn trào, như muốn bứt phá khỏi xiềng xích phong ấn.
Hắn biết, việc thống nhất Giới vực hiện tại chỉ là bước đệm. Mục tiêu cuối cùng không phải là quyền lực phàm tục, mà là sự thật về thân thế, về Chí Tôn Thần Tàng bị đánh cắp, và đối mặt với Tổ Chức bí ẩn đã cướp đi tất cả của hắn. Thương Khung Đại Giới, theo những gì hắn thu thập được từ các thư tịch cổ xưa và những tàn hồn mà hắn đã thu phục, là một trong số ít Đại Giới có thể có manh mối về Tổ Chức, hoặc ít nhất là một điểm nút quan trọng trong mạng lưới của chúng.
Ngay sau khi tuyên bố, Lăng Tiêu triệu tập các tướng lĩnh chủ chốt của mình: Mộ Dung Thanh, vị quân sư tài ba với trí tuệ siêu việt; Chiến Thiên Hùng, vị tướng quân dũng mãnh, một mình có thể địch vạn người; Tịch Nguyệt, nữ sát thủ lạnh lùng nhưng trung thành tuyệt đối; và một số cường giả cấp Đế Vương khác mà hắn đã thu phục trong quá trình thống nhất Giới vực.
“Thương Khung Đại Giới,” Lăng Tiêu mở lời, giọng nói trầm ổn, “là một thế giới rộng lớn gấp trăm lần Đại Giới chúng ta vừa thống nhất. Nó không chỉ là một Đại Giới, mà là một tập hợp các tiểu thế giới và không gian phụ thuộc, được cai trị bởi vô số thế lực, từ các Đế quốc cổ xưa đến các Tông môn thần bí. Và quan trọng nhất, có dấu vết của Tổ Chức ở đó.”
Mộ Dung Thanh tiến lên một bước, cung kính nói: “Bẩm Đại Đế, theo thông tin chúng ta có được, Thương Khung Đại Giới được kết nối với Giới vực của chúng ta thông qua một Cổ Giới Môn đã bị phong ấn từ vô số năm. May mắn thay, Đại Đế đã tìm được chìa khóa kích hoạt nó. Tuy nhiên, việc vận chuyển quân đội với quy mô lớn như Vạn Đế Thần Triều sẽ tiêu hao một lượng lớn tài nguyên và linh thạch.”
Lăng Tiêu gật đầu: “Ta đã lường trước điều đó. Tài nguyên không phải là vấn đề. Vạn Đế Thần Triều của chúng ta đã thu gom được vô số bảo vật từ các đế quốc và tông môn bị diệt vong. Cái ta cần là một kế hoạch tác chiến chi tiết, không chỉ để đặt chân lên Thương Khung, mà còn để tạo dựng một nền móng vững chắc, từng bước bành trướng.”
Chiến Thiên Hùng đấm nắm tay vào ngực, hào hùng nói: “Đại Đế cứ việc hạ lệnh, Chiến Thiên Hùng ta nguyện tiên phong phá địch, mở đường cho Thần Triều!”
Lăng Tiêu mỉm cười, sự tin tưởng của các tướng lĩnh là tài sản quý giá nhất của hắn. “Không vội. Mộ Dung Thanh, ngươi hãy trình bày kế hoạch sơ bộ.”
Mộ Dung Thanh mở một cuộn da dê cổ xưa, trên đó vẽ chi tiết bản đồ Thương Khung Đại Giới mà hắn đã dày công nghiên cứu. “Thưa Đại Đế, Cổ Giới Môn sẽ mở ra tại một vùng biên giới hẻo lánh của Thương Khung Đại Giới, được gọi là ‘Vô Tận Chi Hải’. Đây là một vùng biển rộng lớn, ít người qua lại, nhưng ẩn chứa vô số nguy hiểm từ các hải thú và cấm địa. Chúng ta có thể lợi dụng địa thế này để xây dựng căn cứ đầu tiên mà không bị các thế lực lớn của Thương Khung phát hiện ngay lập tức.”
“Kế hoạch của thần là chia quân thành ba lộ. Lộ thứ nhất do Chiến Thiên Hùng chỉ huy, là tiền phong, có nhiệm vụ dọn dẹp các chướng ngại vật tại Vô Tận Chi Hải, thiết lập phòng tuyến ban đầu. Lộ thứ hai do Tịch Nguyệt dẫn dắt, bao gồm các tinh anh ám vệ, có nhiệm vụ thâm nhập vào nội địa Thương Khung, thu thập thông tin về các thế lực chủ chốt, đặc biệt là dấu vết của Tổ Chức. Lộ thứ ba là chủ lực, do Đại Đế đích thân chỉ huy, sẽ tiến vào sau cùng, củng cố căn cứ và sẵn sàng cho các cuộc chinh phạt lớn hơn.”
Lăng Tiêu trầm ngâm, ánh mắt lướt qua bản đồ. “Kế hoạch rất hợp lý. Tuy nhiên, ta sẽ đích thân dẫn dắt đội tiền phong cùng Chiến Thiên Hùng. Việc đặt chân đầu tiên lên một Đại Giới mới là vô cùng quan trọng, cần sự trấn áp tuyệt đối để tránh những phiền phức không đáng có. Hơn nữa, ta muốn tự mình cảm nhận ‘Đạo’ của Thương Khung Đại Giới này, xem liệu nó có khác biệt gì so với những gì ta đã biết, và liệu nó có thể giúp ta thức tỉnh thêm Chí Tôn Thần Tàng hay không.”
Các tướng lĩnh đều kinh ngạc nhưng không dám phản đối. Lăng Tiêu đã chứng minh sức mạnh và sự lãnh đạo tuyệt đối của mình. Chiến Thiên Hùng mừng rỡ, được sát cánh cùng Đại Đế trong trận chiến đầu tiên là một vinh dự lớn.
“Tốt,” Lăng Tiêu nói tiếp, “Vậy thì, Mộ Dung Thanh, ngươi sẽ ở lại chỉ huy lực lượng hậu cần và các quân đoàn thứ cấp, đảm bảo nguồn cung và tiếp viện thông suốt. Tịch Nguyệt, ngươi hãy chọn ra những tinh anh nhất, bất cứ manh mối nào về Tổ Chức, dù nhỏ nhất, cũng phải báo về ngay lập tức. Ta muốn biết mục tiêu của chúng ở Thương Khung Đại Giới là gì.”
Mọi người đều cúi đầu nhận lệnh. Cuộc họp kết thúc, nhưng sự chuẩn bị chỉ mới bắt đầu.
Trong ba ngày tiếp theo, toàn bộ Vạn Đế Thần Triều hoạt động hết công suất. Hàng ngàn phi thuyền chiến đấu, được làm từ những vật liệu quý hiếm và khắc đầy trận pháp cổ xưa, được tập kết tại Cổ Giới Môn. Hàng triệu quân sĩ, từ cường giả tu luyện Giới Vương đến những binh sĩ tinh nhuệ cấp thấp hơn, đều được trang bị đầy đủ, khí thế hừng hực. Những con thú linh khổng lồ, những chiến binh cơ giáp, và vô số khí cụ chiến tranh khác được chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc viễn chinh lịch sử.
Lăng Tiêu đứng trước Cổ Giới Môn, một cánh cổng khổng lồ phát ra ánh sáng rực rỡ, xoáy sâu vào hư không. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ, xa lạ, đang chảy ra từ bên kia cánh cổng. Trong khoảnh khắc đó, Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn khẽ rung động, như đang thức tỉnh một cách chậm rãi, phản ứng với một thứ gì đó ở Thương Khung Đại Giới.
Một tia sáng chợt lóe lên trong đầu Lăng Tiêu. Có lẽ, việc phong ấn Chí Tôn Thần Tàng không phải là một sự hủy diệt hoàn toàn, mà là một cách để nó hấp thụ và tích lũy năng lượng từ các Đại Giới khác nhau, chờ đợi ngày bùng nổ thực sự. Mỗi Đại Giới có một “Đạo” riêng, một “ý chí” riêng. Liệu việc chinh phục và thống nhất chúng có giúp hắn phá vỡ hoàn toàn phong ấn, và thậm chí, siêu việt lên trên “Đạo” của vạn giới?
Bên cạnh hắn, Mộ Dung Thanh đã hoàn tất những kiểm tra cuối cùng. “Đại Đế, tất cả đã sẵn sàng. Cổ Giới Môn sẽ duy trì trạng thái mở trong ba tháng. Chúng ta có đủ thời gian để vận chuyển toàn bộ quân đội.”
Lăng Tiêu gật đầu, ánh mắt kiên định. Hắn nhìn xuống hàng triệu quân sĩ đang xếp hàng dài, gương mặt họ tràn đầy sự hưng phấn và lòng trung thành tuyệt đối. Họ là Vạn Đế Thần Triều, là đế quốc mà hắn đã tự tay xây dựng từ đống đổ nát, và họ sẽ cùng hắn chinh phục vạn giới.
“Toàn quân nghe lệnh!” Giọng nói của Lăng Tiêu vang vọng như sấm sét, truyền khắp không gian. “Hôm nay, chúng ta sẽ mở ra một kỷ nguyên mới! Kỷ nguyên của Vạn Đế Thần Triều! Kỷ nguyên của sự thống nhất và vĩnh hằng! Kỷ nguyên của Chí Tôn Vạn Đế!”
“Tiến vào Thương Khung Đại Giới!”
Theo lệnh của Lăng Tiêu, những tiếng reo hò vang dội trời đất. Cánh cổng ánh sáng khổng lồ mở ra hoàn toàn, lộ ra một cảnh tượng kỳ vĩ và xa lạ. Những con sóng bạc đầu cuồn cuộn, những hòn đảo lơ lửng giữa không trung, và một bầu trời đầy những tinh vân rực rỡ mà Giới vực của họ chưa từng có. Đây là Thương Khung Đại Giới, một thế giới mới đầy rẫy cơ hội và hiểm nguy.
Dưới sự dẫn dắt của Lăng Tiêu và Chiến Thiên Hùng, đội quân tiền phong hùng hậu của Vạn Đế Thần Triều bắt đầu bước qua Cổ Giới Môn. Từng chiếc phi thuyền, từng chiến binh, từng linh thú khổng lồ lao vào cánh cổng ánh sáng, biến mất khỏi Giới vực cũ, để lại phía sau một đế quốc đã sẵn sàng cho cuộc viễn chinh vĩ đại nhất trong lịch sử.
Chuyến đi là một thử thách lớn. Mặc dù Cổ Giới Môn đã được kích hoạt, việc di chuyển giữa các Đại Giới vẫn tiềm ẩn những rủi ro của dòng chảy không gian hỗn loạn. Tuy nhiên, Vạn Đế Thần Triều đã chuẩn bị kỹ lưỡng. Các phi thuyền được trang bị các trận pháp phòng ngự mạnh mẽ, và Lăng Tiêu liên tục dùng sức mạnh của mình để ổn định không gian xung quanh, đảm bảo an toàn cho quân đội.
Sau vài giờ di chuyển trong một không gian mờ ảo, cảm giác như xuyên qua vô số lớp màng, đội quân tiền phong cuối cùng cũng đến được đích. Ngay khi bước ra khỏi cánh cổng, một luồng không khí ẩm ướt, mang theo vị mặn của biển cả, ập vào mặt họ. Phía trước là một vùng biển mênh mông, những con sóng cao hàng trăm trượng vỗ vào các vách đá dựng đứng. Không trung lơ lửng vô số hòn đảo lớn nhỏ, một vài trong số đó có những ngọn núi lửa đang nghi ngút khói, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng đầy vẻ hoang sơ.
Đây chính là Vô Tận Chi Hải, cánh cửa đầu tiên của Thương Khung Đại Giới. Ngay lập tức, những con hải thú khổng lồ với đôi mắt đỏ ngầu từ dưới biển sâu lao lên, gầm thét, tấn công những kẻ xâm nhập. Nhưng chúng nhanh chóng bị trấn áp bởi sức mạnh tuyệt đối của Vạn Đế Thần Triều. Lăng Tiêu chỉ cần phất tay áo, một luồng Đế uy vô hình đã lan tỏa, khiến những con hải thú mạnh nhất cũng phải run rẩy, chìm xuống biển sâu.
“Thiết lập phòng tuyến! Xây dựng căn cứ!” Lăng Tiêu hạ lệnh, giọng nói vang vọng khắp vùng biển. Các kỹ sư trận pháp và cường giả thổ thuộc tính lập tức hành động, biến một hòn đảo lớn nhất gần đó thành một tiền đồn vững chắc. Các phi thuyền hạ cánh, các binh sĩ nhanh chóng thiết lập các công trình phòng thủ.
Trong khi đó, Tịch Nguyệt cùng đội ám vệ của nàng đã lặng lẽ biến mất vào màn đêm, bắt đầu sứ mệnh do thám của mình. Ánh mắt Lăng Tiêu quét qua vùng biển rộng lớn, cảm nhận được vô số luồng khí tức mạnh mẽ đang ẩn mình dưới làn sóng. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Cuộc chinh phạt Thương Khung Đại Giới, và xa hơn nữa là vạn giới, sẽ là một hành trình đầy cam go, nhưng cũng là con đường duy nhất để hắn tìm lại thân phận Chí Tôn của mình, và đối mặt với kẻ thù tối cao.
Trên hòn đảo vừa được củng cố, lá cờ đen với biểu tượng rồng vàng của Vạn Đế Thần Triều hiên ngang tung bay trong gió biển, báo hiệu sự ra đời của một thế lực mới, một kỷ nguyên mới trên Thương Khung Đại Giới. Lăng Tiêu đứng đó, uy nghiêm như một vị thần, sẵn sàng viết nên trang sử huy hoàng của mình, Chí Tôn Vạn Đế!