Chí Tôn Vạn Đế
Chương 293
Chương 293: Bước Chân Đầu Tiên Vào Thương Khung
Cánh cổng ánh sáng rực rỡ kia, vốn là điểm cuối của một hành trình, giờ lại là cánh cửa mở ra một kỷ nguyên hoàn toàn mới. Lăng Tiêu dẫn đầu, bước chân dứt khoát xuyên qua màn sương hư ảo. Trong khoảnh khắc, không gian xung quanh dường như vặn vẹo, kéo giãn rồi co rút, mang theo cảm giác choáng váng nhẹ bẫng.
Chỉ trong tích tắc, cảm giác đó tan biến. Lăng Tiêu mở mắt, một thế giới hoàn toàn xa lạ hiện ra trước tầm nhìn.
Đây là một vùng đất hoang sơ, hùng vĩ. Không khí dày đặc hơn, tràn ngập một loại năng lượng nguyên thủy mà Lăng Tiêu chưa từng cảm nhận được ở Hoang Cổ Giới. Linh khí nơi đây nồng đậm đến mức hóa thành sương mù lượn lờ giữa các ngọn núi, cây cối cổ thụ cao vút chạm tới mây xanh, tán lá rộng lớn như những hòn đảo trôi nổi trên bầu trời. Dưới chân là thảm thực vật xanh tươi mơn mởn, nhưng ẩn chứa một vẻ hoang dã, nguyên thủy. Những đỉnh núi đá vôi nhọn hoắt, hùng vĩ vươn lên giữa làn sương khói, tạo thành một khung cảnh kỳ vĩ như trong truyền thuyết.
Trên bầu trời, không phải chỉ có một mặt trời như Hoang Cổ Giới, mà là hai vầng thái dương rực lửa, một lớn một nhỏ, tỏa ra ánh sáng vàng cam huyền ảo. Bên cạnh đó, những dải tinh vân rực rỡ sắc màu uốn lượn như những con sông sao, khiến khung cảnh càng thêm phần tráng lệ và siêu thực.
“Đây chính là Vạn Giới sao…” Tiêu Hỏa đứng bên cạnh Lăng Tiêu, ánh mắt rực lửa, không giấu nổi sự kinh ngạc. Hắn cảm nhận được sức mạnh cuồn cuộn trong huyết quản, dường như chỉ cần hít thở linh khí nơi đây cũng đủ để tăng cường tu vi.
Lôi Cửu hít một hơi thật sâu, gân cốt toàn thân kêu răng rắc. “Linh khí nơi đây thật sự khủng bố, gấp ít nhất mười lần so với Hoang Cổ Giới. Thiên phú tu luyện của sinh linh nơi đây chắc chắn không thể xem thường.”
Lăng Tiêu không nói gì, thần niệm của hắn đã nhanh chóng khuếch tán ra xung quanh, bao trùm một phạm vi rộng lớn. Hắn cảm nhận được sự tồn tại của những sinh vật hùng mạnh ẩn sâu trong các khu rừng nguyên sinh, những cỗ khí tức không thua kém gì cường giả cấp Thánh Vương, thậm chí có cả những tồn tại mơ hồ hơn, mang theo uy áp cấp Đại Đế. Tuy nhiên, chúng đều tương đối xa, không có dấu hiệu thù địch rõ ràng.
Phía sau lưng họ, cánh cổng không gian vẫn đang chớp động, và từng đợt binh lính tinh nhuệ của Vạn Đế Thần Triều bắt đầu bước ra. Hàng ngàn, rồi hàng vạn, hàng triệu quân lính xuất hiện một cách có trật tự, nhanh chóng hình thành các đội hình chiến đấu hoàn chỉnh. Sự xuất hiện của một quân đoàn khổng lồ như vậy lẽ ra phải gây ra chấn động long trời lở đất, nhưng dưới sự điều khiển của Lăng Tiêu và các tướng lĩnh, toàn bộ quá trình diễn ra một cách im lặng, kỷ luật đến đáng sợ.
Những chiến thuyền khổng lồ, những cỗ máy chiến tranh được luyện hóa từ tinh thiết và thần kim, cũng lần lượt bay ra khỏi cánh cổng, lơ lửng trên không trung, tạo thành một hạm đội hùng vĩ che phủ cả một góc trời. Ánh sáng kim loại lạnh lẽo phản chiếu từ áo giáp của binh sĩ và thân tàu chiến, tạo nên một cảnh tượng uy nghiêm, khiến bất kỳ kẻ địch nào nhìn thấy cũng phải kinh hồn bạt vía.
Lăng Tiêu nhắm mắt lại, cảm nhận kỹ lưỡng hơn về thế giới này. Hắn nhận ra, loại năng lượng nguyên thủy tràn ngập nơi đây không chỉ là linh khí đơn thuần, mà còn pha lẫn những tia “nguyên khí” thượng đẳng, thậm chí là “hỗn độn chi khí” loãng. Điều này cho thấy đây là một Đại Giới có cấp độ cao hơn rất nhiều so với Hoang Cổ Giới, một nơi có thể sản sinh ra những cường giả vượt xa cấp bậc Đại Đế thông thường.
Hắn mở mắt, ánh mắt quét qua một ngọn núi đá vôi hùng vĩ cách đó không xa. Trên đó, có một vết tích của một trận chiến cổ xưa, những dấu ấn của pháp tắc và thần lực vẫn còn lưu lại, dù đã trải qua vô số năm tháng. Một cảm giác quen thuộc mơ hồ dâng lên trong lòng Lăng Tiêu, giống như một mảnh ký ức bị phong ấn đang cố gắng trỗi dậy.
“Đại Đế,” Tiêu Hỏa cung kính hỏi, “Chúng ta sẽ làm gì tiếp theo? Có cần phải thiết lập căn cứ tạm thời không?”
Lăng Tiêu gật đầu. “Thiết lập trận địa phòng thủ, dựng nên doanh trại. Cử các đội do thám ra xung quanh, nhưng tuyệt đối không được gây náo loạn hay tiếp xúc trực diện với bất kỳ thế lực nào. Chúng ta cần tìm hiểu về thế giới này trước.”
“Tuân lệnh!” Tiêu Hỏa và Lôi Cửu lập tức truyền đạt mệnh lệnh. Toàn bộ quân đoàn Vạn Đế Thần Triều bắt đầu hành động một cách nhịp nhàng, nhanh chóng biến vùng đất hoang sơ thành một căn cứ quân sự vững chắc.
Khi các doanh trại đang được dựng lên, Lăng Tiêu bất chợt cảm nhận được một vài luồng khí tức yếu ớt đang tiếp cận từ xa. Đó là những sinh linh mang hình dạng con người, nhưng tu vi chỉ ở cấp Thiên Cảnh, thậm chí còn thấp hơn. Họ đang đi săn, hoặc đang thực hiện một nhiệm vụ nào đó, và vô tình chạm mặt với quân đoàn của Vạn Đế Thần Triều.
Trong chớp mắt, một đội do thám của Vạn Đế Thần Triều đã phát hiện ra họ. Thay vì tấn công, các binh sĩ của Lăng Tiêu chỉ lẳng lặng bao vây, cắt đứt đường lui của nhóm người kia. Khi nhận ra mình đã bị hàng ngàn binh sĩ trang bị vũ khí sáng loáng bao vây, nhóm người kia lập tức tái mặt, run rẩy quỳ xuống, không dám ngẩng đầu. Họ chưa từng thấy một đội quân nào hùng vĩ và đáng sợ đến vậy.
Lăng Tiêu vẫy tay, ra hiệu cho một binh sĩ dẫn nhóm người đó đến. Hắn muốn có được thông tin đầu tiên về thế giới này.
Khi nhóm người kia được đưa đến trước mặt Lăng Tiêu, họ càng thêm kinh hãi. Lăng Tiêu đứng đó, không hề tỏa ra uy áp cố ý, nhưng khí chất vương giả tự nhiên của hắn lại khiến họ cảm thấy như đang đối mặt với một vị thần linh tối cao. Ánh mắt sâu thẳm của Lăng Tiêu quét qua, khiến họ không dám thở mạnh.
“Các ngươi đến từ đâu?” Lăng Tiêu mở lời, giọng nói trầm ổn, mang theo một lực hút khó cưỡng. Hắn sử dụng một loại ngôn ngữ cổ xưa mà hắn đã từng nghe thấy trong những mảnh ký ức mơ hồ, không ngờ lại có thể giao tiếp được.
Một người đàn ông trung niên run rẩy ngẩng đầu, lắp bắp trả lời: “Bẩm… bẩm đại nhân, tiểu nhân là dân làng của thôn Phong Diệp, chúng tôi… chúng tôi đến đây hái dược liệu.”
Lăng Tiêu hơi nhíu mày. Thôn Phong Diệp? Dược liệu? Có vẻ đây chỉ là một thôn làng nhỏ bé. Hắn cần thông tin rộng hơn. “Thế giới này tên là gì? Có những thế lực nào?”
Người đàn ông trung niên ngẩn người, dường như câu hỏi này quá sức với hắn. Hắn chỉ biết thế giới của mình, chưa từng nghĩ đến việc gọi tên cả một “thế giới”. “Bẩm đại nhân, chúng tôi chỉ biết đây là Thương Khung Đại Giới… Về thế lực… có Thiên Nguyên Thánh Địa, Băng Tuyết Thần Cung, Vạn Kiếm Tông… và rất nhiều tông môn, gia tộc khác nữa.”
“Thương Khung Đại Giới…” Lăng Tiêu lẩm bẩm cái tên. Quả nhiên, đây là một Đại Giới trong Vạn Giới. “Các thế lực cấp Đại Đế thì sao? Có bao nhiêu?”
Người đàn ông trung niên càng thêm hoảng sợ, lắp bắp: “Đại Đế… Đại Đế là tồn tại Chí Tôn, thần long thấy đầu không thấy đuôi. Ở Thương Khung Đại Giới, người ta nói có khoảng mười vị Đại Đế đang ngự trị, phân chia lãnh thổ…”
Mười vị Đại Đế? Lăng Tiêu khẽ nhếch mép. Hoang Cổ Giới của hắn chỉ có một mình hắn xưng Đế, nhưng Thương Khung Đại Giới này lại có tới mười vị. Có lẽ, thực lực của những Đại Đế ở đây cũng không hề thua kém hắn, thậm chí còn có thể mạnh hơn, xét theo nồng độ linh khí và nguyên khí. Cuộc chinh phạt này sẽ không hề dễ dàng.
Sau khi thu thập thêm một số thông tin cơ bản, Lăng Tiêu ra lệnh thả nhóm người kia, nhưng dặn dò họ không được tiết lộ về sự xuất hiện của Vạn Đế Thần Triều. Bằng không, hậu quả khó lường. Nhóm người kia vội vàng cảm tạ rồi cuống cuồng bỏ chạy, như vừa thoát khỏi địa ngục.
Lăng Tiêu quay lại, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi hai vầng thái dương đang dần nghiêng về phía tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời. Đây chỉ là bước chân đầu tiên. Thương Khung Đại Giới, chỉ là một trong vô số các Đại Giới cấu thành nên Vạn Giới rộng lớn.
Nhiệm vụ của hắn không chỉ là chinh phục một Đại Giới này, mà là thống nhất tất cả, tìm kiếm sự thật về thân thế, về Chí Tôn Thần Tàng, và đối mặt với Tổ Chức bí ẩn kia. Con đường phía trước còn rất dài, đầy rẫy hiểm nguy và thử thách.
“Truyền lệnh xuống. Toàn quân nghỉ ngơi chỉnh đốn, chuẩn bị cho cuộc viễn chinh vĩ đại. Từ bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu chinh phục Thương Khung Đại Giới!” Lăng Tiêu tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp doanh trại, tràn đầy ý chí sắt đá và sự tự tin tuyệt đối.
Các tướng lĩnh và binh sĩ của Vạn Đế Thần Triều, dù không biết rõ về thế giới mới này, nhưng niềm tin vào Lăng Tiêu đã ăn sâu vào cốt tủy. Họ hô vang: “Vạn Đế vô địch! Đại Đế vạn tuế!”
Tiếng hô vang dội như sấm sét, phá tan sự tĩnh lặng của vùng đất hoang sơ, báo hiệu sự ra đời của một thế lực mới, một kỷ nguyên mới đang bắt đầu trên Thương Khung Đại Giới.