Chí Tôn Vạn Đế
Chương 285
Chương 285: Huyết Điện Phẫn Nộ, U Minh Lo Sợ
Ánh nắng chói chang nhuộm đỏ tàn tích của cứ điểm Huyết Ma Điện, nhưng không thể xua tan được mùi máu tanh nồng nặc còn vương vấn trong không khí. Lăng Tiêu đứng sừng sững trên tháp canh cao nhất, mái tóc đen tung bay trong gió, ánh mắt thâm thúy nhìn thẳng về phía chân trời xa xăm. Dưới chân hắn, hàng vạn binh sĩ của Vạn Đế Thần Triều đang hò reo chiến thắng vang dội, khí thế ngút trời. Cứ điểm quan trọng nhất của Huyết Ma Điện tại U Minh Thần Vực đã thất thủ, mang theo không chỉ sinh mạng của vô số cường giả, mà còn là niềm kiêu hãnh và sự thống trị của chúng.
Phía sau Lăng Tiêu, Mục Thiên Dương và Vân Phi Dương, hai trong số những tướng lĩnh đắc lực nhất của hắn, đứng thẳng tắp, ánh mắt tràn đầy sự kính phục và ngưỡng mộ. Họ đã chứng kiến Lăng Tiêu ra lệnh, chỉ huy, và tự tay kết liễu những kẻ mạnh nhất của Huyết Ma Điện. Sức mạnh của hắn, sự quyết đoán và tầm nhìn chiến lược của hắn đã vượt xa mọi tưởng tượng của họ.
“Bệ hạ, cứ điểm đã được kiểm soát hoàn toàn,” Mục Thiên Dương trầm giọng báo cáo, “Lực lượng Huyết Ma Điện còn sót lại đã bị quét sạch. Chúng ta đã thu được một lượng lớn tài nguyên và bí bảo từ kho tàng của chúng.”
Lăng Tiêu gật đầu nhẹ, không quay lại. “Tất cả tài nguyên đều dùng để củng cố lực lượng, ưu tiên các binh sĩ bị thương. Ta không cần những thứ đó, Vạn Đế Thần Triều mới là tài sản lớn nhất của ta.”
“Tuân lệnh, Bệ hạ!” Mục Thiên Dương và Vân Phi Dương đồng thanh đáp. Lời nói của Lăng Tiêu một lần nữa khẳng định sự khác biệt của hắn so với những kẻ thống trị khác, những người chỉ biết vơ vét cho bản thân. Chính điều này đã khiến các tướng sĩ của hắn trung thành tuyệt đối.
Lăng Tiêu từ từ quay người lại, ánh mắt quét qua những gương mặt hăng hái của binh lính. “Chiến thắng này chỉ là khởi đầu. U Minh Thần Vực sẽ không còn là nơi ẩn náu của kẻ thù. Nhưng mục tiêu của chúng ta không chỉ dừng lại ở đây.” Hắn dừng lại một chút, giọng nói vang vọng khắp cứ điểm, “Kẻ thù thực sự của chúng ta là Tổ Chức, những kẻ đã thao túng số phận vạn giới từ trong bóng tối. Ta sẽ khiến chúng phải trả giá cho những gì đã gây ra!”
Sự quyết tâm trong lời nói của Lăng Tiêu như một luồng điện xẹt qua, khiến tất cả các binh sĩ đều cảm thấy rạo rực. Họ không chỉ chiến đấu vì một Đại Đế, mà còn vì một lý tưởng vĩ đại hơn: giải phóng vạn giới khỏi xiềng xích của một thế lực bí ẩn và tàn ác.
*
Cùng lúc đó, sâu trong Huyết Ma Điện, một cơn cuồng phong phẫn nộ đang bùng nổ. Tại đại điện tối tăm, nơi những bức tượng ma quỷ ghê rợn đứng sừng sững, Huyết Ma Điện Chủ đang gầm lên giận dữ. Hắn là một lão nhân tóc bạc, khuôn mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt đỏ rực như máu, tỏa ra sát khí ngập trời. Tin tức về sự sụp đổ của cứ điểm quan trọng nhất ở U Minh Thần Vực đã khiến hắn mất đi vẻ bình tĩnh thường ngày.
“Cái gì? Thất thủ?” Huyết Ma Điện Chủ đập mạnh tay xuống bàn đá, khiến nó vỡ vụn thành từng mảnh. “Lăng Tiêu! Cái tên khốn kiếp đó! Hắn dám động đến địa bàn của Huyết Ma Điện ta?”
Bên dưới, các trưởng lão và hộ pháp của Huyết Ma Điện đều run rẩy, không dám hó hé nửa lời. Họ biết, sự thất bại này không chỉ là mất mát về quân sự, mà còn là một đòn giáng mạnh vào uy tín của Huyết Ma Điện, đặc biệt là khi kẻ gây ra lại là Lăng Tiêu, người mà Tổ Chức đã ra lệnh theo dõi và tiêu diệt.
Một trưởng lão gan dạ hơn một chút, khẽ nói: “Điện Chủ, kẻ địch quá mạnh. Hắn đã đột phá đến cảnh giới Đại Đế, và thủ đoạn của hắn vô cùng quỷ dị. Ngay cả ba vị Huyết Tướng cũng đã bỏ mạng tại đó.”
“Đại Đế ư?” Huyết Ma Điện Chủ cười khẩy, nhưng trong mắt lại ẩn chứa vẻ kiêng kỵ sâu sắc. “Một phế vật mà Tổ Chức đã định đoạt lại có thể vùng vẫy đến mức này. Xem ra, chúng ta đã quá xem thường hắn.” Hắn quay sang một bóng đen đứng trong góc. “Hắc Ảnh, ngươi đã liên lạc với Tổ Chức chưa? Chúng ta cần viện trợ. Sức mạnh của Lăng Tiêu đã vượt quá dự kiến, và hắn đang công khai tuyên chiến với Tổ Chức.”
Bóng đen khẽ cúi đầu, giọng nói khàn khàn: “Đã liên lạc, Điện Chủ. Tổ Chức đã biết về tình hình. Nhưng mệnh lệnh từ trên là chúng ta phải tự mình giải quyết. Đây là bài kiểm tra cho sự trung thành và sức mạnh của Huyết Ma Điện.”
Huyết Ma Điện Chủ nghiến răng. “Bài kiểm tra? Chết tiệt! Chúng ta đang mất đi lãnh thổ và cường giả! Được thôi, nếu Tổ Chức muốn xem ta làm gì, vậy thì ta sẽ cho chúng xem!” Hắn vung tay lên, sát khí bùng nổ. “Truyền lệnh xuống, tập hợp toàn bộ lực lượng tinh nhuệ của Huyết Ma Điện! Ta sẽ đích thân dẫn quân, không chỉ đòi lại cứ điểm, mà còn phải nghiền nát Vạn Đế Thần Triều của Lăng Tiêu, bắt sống hắn về để Tổ Chức xử lý!”
Sự phẫn nộ của Huyết Ma Điện Chủ đã đạt đến đỉnh điểm. Một cuộc chiến tranh tổng lực giữa Huyết Ma Điện và Vạn Đế Thần Triều dường như là điều không thể tránh khỏi.
*
Trong khi Huyết Ma Điện đang sôi sục căm hờn, thì tại thánh địa của U Minh Cổ Tộc, một bầu không khí hoàn toàn khác đang bao trùm. U Minh Cổ Tổ, với vẻ ngoài già nua và mệt mỏi, đang ngồi thiền định trong một hang động sâu thẳm, nơi linh khí U Minh cuồn cuộn. Hắn đã nhận được tin tức về sự thất thủ của cứ điểm Huyết Ma Điện, và điều đó khiến hắn thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời cũng cảm thấy áp lực nặng nề.
“Lão tổ, Lăng Tiêu đã thắng lớn!” U Minh Đại Trưởng Lão cung kính báo cáo, giọng nói vừa mừng vừa lo. “Huyết Ma Điện đã bị đánh một đòn đau. Xem ra, quyết định của chúng ta là đúng đắn.”
U Minh Cổ Tổ từ từ mở mắt, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử. “Đúng là đúng đắn. Nếu không, U Minh Cổ Tộc chúng ta đã phải đối mặt với cơn thịnh nộ của hắn. Sức mạnh của Lăng Tiêu đã vượt quá mọi dự đoán của ta. Hắn không chỉ là một Đại Đế thông thường, hắn mang trong mình một loại khí chất và tiềm năng mà ta chưa từng thấy ở bất kỳ ai khác, kể cả những Chí Tôn trong truyền thuyết.”
“Nhưng Lão tổ,” U Minh Đại Trưởng Lão lại lo lắng, “Huyết Ma Điện chắc chắn sẽ không bỏ qua. Với bản tính của Huyết Ma Điện Chủ, hắn nhất định sẽ đích thân ra tay. Một cuộc chiến quy mô lớn sắp bùng nổ. Liệu chúng ta có nên giữ khoảng cách, hay thể hiện sự trung thành với Lăng Tiêu?”
U Minh Cổ Tổ khẽ nhíu mày. Đây là một vấn đề nan giải. Đứng về phía Lăng Tiêu có nghĩa là phải đối đầu trực diện với Huyết Ma Điện và cả Tổ Chức đứng sau chúng. Nhưng không ủng hộ Lăng Tiêu có nghĩa là trở thành kẻ thù của hắn, một viễn cảnh mà U Minh Cổ Tổ không muốn nghĩ đến.
“Lăng Tiêu đã công khai tuyên chiến với Tổ Chức,” U Minh Cổ Tổ chậm rãi nói. “Hắn không chỉ muốn thống nhất Thái Cổ Giới này, mà còn muốn lật đổ toàn bộ trật tự cũ. Tham vọng của hắn còn lớn hơn chúng ta tưởng tượng rất nhiều. Nếu chúng ta muốn tồn tại và phát triển trong kỷ nguyên mới, chúng ta phải đứng về phía người thắng cuộc.”
Hắn đứng dậy, đôi mắt nhìn xuyên qua vách đá, như thể có thể thấy được toàn bộ Thái Cổ Giới đang rung chuyển. “Truyền lệnh xuống, chuẩn bị lực lượng. Chúng ta sẽ không trực tiếp tham gia vào cuộc chiến giữa Lăng Tiêu và Huyết Ma Điện, nhưng chúng ta sẽ cung cấp thông tin tình báo, tài nguyên, và bất cứ sự hỗ trợ nào mà Vạn Đế Thần Triều cần, một cách kín đáo. Ta muốn một sứ giả đến Vạn Đế Thần Triều, gặp Lăng Tiêu. Ta muốn củng cố mối quan hệ đồng minh giữa chúng ta.”
U Minh Đại Trưởng Lão gật đầu. “Rõ, Lão tổ. Nhưng còn Tổ Chức thì sao? Lăng Tiêu đã công khai đối đầu với chúng.”
“Tổ Chức đã tồn tại quá lâu, và chúng đã thao túng mọi thứ đủ rồi,” U Minh Cổ Tổ thở dài. “Có lẽ, đã đến lúc vạn giới cần một sự thay đổi. Lăng Tiêu, hắn có thể là người mang đến sự thay đổi đó. Hắn mang theo một thứ khí tức của ‘Chí Tôn’ mà ta đã từng cảm nhận được từ rất lâu về trước. Đó không phải là sức mạnh đơn thuần của một Đại Đế.”
Lời nói của U Minh Cổ Tổ khiến U Minh Đại Trưởng Lão rùng mình. Chí Tôn? Đó là một danh xưng chỉ tồn tại trong những truyền thuyết xa xưa nhất, những tồn tại đã vượt qua giới hạn của Đại Đạo và vĩnh hằng bất diệt. Liệu Lăng Tiêu có thực sự là một Chí Tôn tái thế, hay là một Chí Tôn mới đang trỗi dậy?
*
Trở lại cứ điểm của Lăng Tiêu, sau khi quân đội đã ổn định, Lăng Tiêu triệu tập các tướng lĩnh chủ chốt vào đại điện đã được dọn dẹp. Một tấm bản đồ khổng lồ của U Minh Thần Vực và Thái Cổ Giới được trải ra trên bàn.
“Huyết Ma Điện sẽ không ngồi yên,” Lăng Tiêu mở lời, ánh mắt sắc bén quét qua từng người. “Chúng sẽ sớm phản công, và có thể Huyết Ma Điện Chủ sẽ đích thân ra tay. Chúng ta phải chuẩn bị cho một trận chiến lớn hơn, quy mô hơn rất nhiều.”
Mục Thiên Dương đặt tay lên bản đồ. “Bệ hạ, cứ điểm này có vị trí chiến lược vô cùng quan trọng. Nó án ngữ con đường huyết mạch dẫn vào sâu bên trong U Minh Thần Vực. Với việc kiểm soát nó, chúng ta có thể cắt đứt tiếp viện và cô lập các cứ điểm còn lại của Huyết Ma Điện trong vùng.”
“Chính xác,” Lăng Tiêu gật đầu. “Nhưng đây chỉ là một bước đệm. Kế hoạch của ta không chỉ dừng lại ở U Minh Thần Vực, hay thậm chí là Thái Cổ Giới.” Hắn đưa tay chỉ ra phía ngoài bản đồ, về phía không gian vô định. “Mục tiêu của Vạn Đế Thần Triều là Vạn Giới. Thái Cổ Giới này chỉ là một trong vô số Đại Giới mà Tổ Chức đang kiểm soát.”
Vân Phi Dương và các tướng lĩnh khác đều ngỡ ngàng. Họ biết Lăng Tiêu có tham vọng lớn, nhưng không ngờ lại lớn đến mức muốn chinh phạt Vạn Giới. Điều này có nghĩa là họ sẽ phải đối mặt với những Đại Giới khác, những thế lực mạnh hơn rất nhiều so với những gì họ từng biết.
“Ta biết điều này nghe có vẻ điên rồ,” Lăng Tiêu nói, như đọc được suy nghĩ của họ, “Nhưng Tổ Chức không phải là một thế lực đơn lẻ, mà là một mạng lưới khổng lồ trải khắp vạn giới. Để đánh bại chúng, chúng ta phải có một đế quốc đủ mạnh, đủ rộng lớn để đối đầu.”
Hắn nhìn về phía cửa đại điện, nơi một sứ giả của U Minh Cổ Tộc vừa được dẫn vào. Đó là U Minh Đại Trưởng Lão. “Vừa hay, chúng ta có một vị khách. Xem ra, U Minh Cổ Tộc đã hiểu được thế cuộc.”
U Minh Đại Trưởng Lão bước vào, cúi đầu thật sâu trước Lăng Tiêu. “Cung nghênh Lăng Tiêu Đại Đế. U Minh Cổ Tộc chúng tôi xin được tái khẳng định sự trung thành, và mong muốn được sát cánh cùng Vạn Đế Thần Triều trong cuộc chiến chống lại Huyết Ma Điện và Tổ Chức.”
Lăng Tiêu mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thâm sâu. “Rất tốt. Sự lựa chọn của U Minh Cổ Tộc là khôn ngoan. Trong kỷ nguyên mới, chỉ có kẻ mạnh và kẻ dám đứng lên chống lại bóng tối mới có thể tồn tại.” Hắn quay sang các tướng lĩnh. “Chúng ta sẽ chấp nhận lời đề nghị của U Minh Cổ Tộc. Sử dụng tài nguyên của họ để củng cố phòng tuyến. Đồng thời, ta muốn các ngươi chuẩn bị cho một cuộc tấn công tổng lực vào các cứ điểm còn lại của Huyết Ma Điện trong U Minh Thần Vực. Lần này, chúng ta sẽ không cho chúng bất kỳ cơ hội nào để thở dốc.”
Các tướng lĩnh đồng thanh hô vang, khí thế hừng hực. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến định đoạt số phận của Thái Cổ Giới, và có lẽ là cả vạn giới, đã chính thức bắt đầu.
Lăng Tiêu đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Bầu trời Thái Cổ Giới vẫn xanh thẳm, nhưng hắn biết, những cơn bão lớn hơn nhiều đang chờ đợi ở phía chân trời. Kỷ nguyên Vạn Giới Chinh Phạt, dưới sự dẫn dắt của hắn, đã thực sự bước vào một giai đoạn mới, khốc liệt hơn, vĩ đại hơn. Hắn sẽ không dừng lại cho đến khi Tổ Chức bị lật đổ, và Chí Tôn Chi Đạo của hắn được khai sáng, vĩnh hằng bất diệt giữa vạn giới.