Chí Tôn Vạn Đế
Chương 266

Cập nhật lúc: 2026-03-18 16:30:40 | Lượt xem: 5

Chương 266: Thiên Mệnh Thần Hội – Đế Uy Sơ Hiện

Chiến hạm Vạn Đế Thần Triều hùng vĩ như một ngọn núi lửa khổng lồ, xuyên qua tầng tầng không gian, cuối cùng đáp xuống Thiên Lan Giới. Đây là một trong những Đại Giới phồn thịnh nhất, nơi quy tụ vô số thế lực cường đại, và cũng là địa điểm tổ chức Thiên Mệnh Thần Hội – một sự kiện định kỳ trăm vạn năm một lần, nơi các vị Đế Vương và Thần Chủ từ khắp các tiểu vũ trụ tụ họp để bàn định đại sự, tranh đoạt tài nguyên, và khẳng định vị thế.

Không khí trên Thiên Lan Giới vô cùng náo nhiệt, nhưng cũng ẩn chứa sự căng thẳng đến nghẹt thở. Hàng ngàn phi thuyền, chiến hạm đủ loại hình dáng, từ cổ xưa đến hiện đại, lấp lánh ánh sáng pháp tắc, đậu kín các bến cảng không gian khổng lồ. Các cường giả với khí tức ngút trời, mỗi người đều là bá chủ một phương, hoặc thủ lĩnh của những tông môn, gia tộc truyền thừa vạn cổ, giờ đây lại tề tựu đông đủ, tựa như quần hùng hội tụ.

Khi chiến hạm Vạn Đế Thần Triều xuất hiện, một luồng khí thế đế vương hùng hậu lập tức bao trùm một vùng trời, khiến tất cả các phi thuyền khác đều phải chấn động, run rẩy. Trên đỉnh chiến hạm, Lăng Tiêu đứng thẳng, áo bào đen tuyền phấp phới trong gió vũ trụ, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả vạn tinh hà. Bên cạnh hắn là những tướng lĩnh trung thành, khí thế mạnh mẽ, sát khí ngập trời, bao gồm cả Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ tứ đại hộ pháp đã trải qua vô số trận chiến sinh tử.

“Đó là… Vạn Đế Thần Triều?”

“Một thế lực mới nổi đã thống nhất Thiên Khung Giới sao? Nghe nói vị Đế Chủ kia còn rất trẻ, nhưng lại có thủ đoạn kinh thiên.”

“Khí thế mạnh mẽ quá, ngay cả chiến hạm của Thần Phượng Tộc hay Cổ Ma Giới cũng không thể sánh bằng.”

Những tiếng xì xào bàn tán vang lên khắp nơi. Vạn Đế Thần Triều tuy mới nổi nhưng đã nhanh chóng gây dựng được danh tiếng vang dội sau khi thống nhất Thiên Khung Giới. Giờ đây, sự xuất hiện của họ tại Thiên Mệnh Thần Hội không chỉ là một lời tuyên bố, mà còn là một sự thách thức ngầm đến trật tự cũ.

Lăng Tiêu không quan tâm đến những ánh mắt dò xét hay sự e ngại từ các thế lực khác. Hắn bước xuống chiến hạm, đạp trên không trung, từng bước vững chãi hướng về trung tâm Thiên Mệnh Thần Hội – một tòa Thần Điện khổng lồ lơ lửng giữa hư không, được bao bọc bởi những luồng sáng rực rỡ và các trận pháp cổ xưa. Khí tức Đại Đế của hắn không hề che giấu, trực tiếp tỏa ra, tạo thành một áp lực vô hình khiến những cường giả cấp thấp hơn phải cúi đầu, ngay cả những Đại Đế lâu năm cũng cảm thấy áp lực nặng nề.

Vừa tiến vào Thần Điện, một giọng nói lạnh lùng, mang theo chút kiêu ngạo vang lên:

“Vạn Đế Thần Triều? Một thế lực chỉ mới thống nhất một tiểu giới lại dám tự xưng ‘Vạn Đế’? Thật là khoa trương không biết tự lượng sức mình!”

Lăng Tiêu dừng bước, ánh mắt lướt qua đám đông và dừng lại trên một nam tử trung niên mặc trường bào xanh thẫm, khuôn mặt khắc nghiệt, khí tức thâm sâu. Hắn là Thái Cổ Thiên Đế, bá chủ của Thái Cổ Thần Tông, một trong những thế lực lâu đời nhất ở Thiên Lan Giới.

“Tiểu giới?” Lăng Tiêu nhếch môi, “Thái Cổ Thiên Đế cho rằng Thiên Khung Giới là tiểu giới, vậy Thái Cổ Thần Tông của ngươi có thể thống nhất bao nhiêu tiểu giới?”

Lời nói của Lăng Tiêu không chút khách khí, trực tiếp phản bác. Thái Cổ Thiên Đế biến sắc, ánh mắt lóe lên sát ý. Các cường giả xung quanh nín thở, không khí trở nên căng thẳng. Mới vừa tới, Vạn Đế Thần Triều đã trực tiếp đối đầu với một trong những bá chủ của Thiên Lan Giới.

“Ngươi còn trẻ, tài năng không tồi, nhưng lại quá kiêu ngạo!” Thái Cổ Thiên Đế hừ lạnh, một luồng thần niệm hùng hậu như sóng triều ập tới, muốn chấn nhiếp Lăng Tiêu.

Nhưng thần niệm của hắn vừa chạm vào Lăng Tiêu, liền bị một bức tường vô hình chặn đứng, sau đó phản phệ trở lại với tốc độ kinh hoàng. Thái Cổ Thiên Đế rên lên một tiếng, lùi lại mấy bước, khuôn mặt tái nhợt, ánh mắt đầy vẻ kinh hãi.

Lăng Tiêu chỉ đứng yên, không hề nhúc nhích. Hắn chưa từng chủ động ra tay, nhưng Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể đã tự động phản ứng, hóa giải và phản phệ công kích. Càng ngày, Lăng Tiêu càng cảm nhận được sự hòa hợp giữa hắn và Thần Tàng, tựa như đó là một phần không thể tách rời của bản thân hắn từ thuở hồng hoang.

Một số ký ức mơ hồ lại chợt lóe lên trong đầu Lăng Tiêu: Những trận chiến kinh thiên, những đạo pháp vô thượng, những Đế Vương hùng mạnh phải quỳ gối trước một bóng hình cao ngạo… Hắn cảm thấy quen thuộc, như đã từng trải qua, nhưng lại không thể nắm bắt rõ ràng.

“Chỉ có như vậy thôi sao?” Lăng Tiêu lạnh nhạt nói, “Nếu Thái Cổ Thiên Đế không có gì khác để nói, thì xin nhường đường.”

Thái Cổ Thiên Đế nghiến răng, nhưng không dám làm càn nữa. Sức mạnh phản phệ vừa rồi tuy không gây thương tổn lớn, nhưng lại khiến hắn cảm thấy một sức mạnh khó thể nào tưởng tượng được ẩn chứa trong cơ thể Lăng Tiêu, một sức mạnh vượt xa cảnh giới Đại Đế thông thường. Hắn không muốn trở thành kẻ đầu tiên chịu thiệt trong Thiên Mệnh Thần Hội này.

Lăng Tiêu tiếp tục bước đi, dẫn theo đoàn tùy tùng tiến vào khu vực dành cho các thế lực hàng đầu. Sự kiện này đã đủ để khẳng định vị thế của Vạn Đế Thần Triều, ít nhất là tạm thời, không ai dám khinh thường nữa.

Thiên Mệnh Thần Hội chính thức bắt đầu. Các Đại Đế, Thần Chủ luân phiên phát biểu, bàn luận về tình hình vạn giới, về những biến động không gian, về các bí cảnh mới xuất hiện. Phần lớn đều là những cuộc đấu khẩu khôn khéo, những màn phô trương thực lực ngầm, nhằm tìm kiếm đồng minh hoặc uy hiếp đối thủ.

Lăng Tiêu ngồi trên ghế, lắng nghe. Hắn nhận ra rằng, dù các Đại Giới này có vẻ phồn thịnh, nhưng lại ẩn chứa sự mục ruỗng và chia rẽ sâu sắc. Các thế lực chỉ lo tranh giành lợi ích cục bộ, mà không hề nhận ra một mối đe dọa lớn hơn đang dần bao trùm toàn bộ vũ trụ.

Hắn chợt nhớ đến những mảnh ký ức về “Tổ Chức” – một thực thể bí ẩn, thâm nhập vào mọi ngóc ngách của vạn giới, thao túng vận mệnh của vô số sinh linh. Có lẽ, sự suy yếu và chia rẽ này cũng nằm trong kế hoạch của chúng.

Ánh mắt Lăng Tiêu quét qua một vị Thần Chủ của Thần Tộc, người đang phát biểu về việc cần phải “duy trì trật tự cũ”. Trong chốc lát, hắn cảm thấy một luồng khí tức quen thuộc, mờ nhạt, nhưng lại khiến hắn rợn người. Đó là khí tức của “Tổ Chức”, hắn đã từng cảm nhận được nó trong những mảnh ký ức vụn vặt của mình.

“Quả nhiên, chúng đã len lỏi vào đây,” Lăng Tiêu thầm nghĩ, “Thậm chí có thể đã khống chế một số vị Đại Đế.”

Đột nhiên, Lăng Tiêu đứng dậy. Hành động của hắn lập tức thu hút sự chú ý của toàn bộ Thần Điện. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hắn. Các Đại Đế khác cau mày, không hiểu Lăng Tiêu muốn làm gì.

“Chư vị,” Lăng Tiêu cất tiếng, giọng nói không lớn, nhưng lại vang vọng khắp Thần Điện, mang theo một loại uy lực xuyên thấu tâm hồn, “Thiên Mệnh Thần Hội này, các vị chỉ bàn luận những chuyện vụn vặt, tranh giành lợi ích nhỏ nhoi. Các vị có từng nghĩ, vạn giới đang đứng trước một tai họa diệt vong?”

Lời nói của hắn như sấm sét đánh thẳng vào tai mọi người, khiến cả Thần Điện chìm vào im lặng. Một số người tỏ vẻ tức giận, nhưng không ai dám ngắt lời.

“Ta – Lăng Tiêu, Đế Chủ Vạn Đế Thần Triều, đến đây không phải để tranh giành danh lợi. Ta đến để nói cho các vị biết, một thế lực cổ xưa, tà ác đang thao túng vận mệnh vạn giới, từng bước một hút cạn sinh cơ, phá hủy trật tự. Chúng ta không đoàn kết, chỉ có diệt vong!”

Một vị Đại Đế của Ma Tộc cười khẩy: “Vị Đế Chủ trẻ tuổi này, nói chuyện thật lớn. Ngươi đang cố gắng hù dọa chúng ta sao?”

Lăng Tiêu lạnh lùng liếc nhìn Ma Tộc Đại Đế kia, ánh mắt như hai lưỡi kiếm sắc bén đâm thẳng vào linh hồn hắn. Vị Ma Tộc Đại Đế lập tức cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, một nỗi sợ hãi không tên dâng lên trong lòng. Hắn cảm thấy mình như một con kiến đang bị một vị thần linh nhìn xuống, không thể phản kháng.

“Ngươi sẽ sớm biết,” Lăng Tiêu nói, “Vạn Đế Thần Triều của ta sẽ không chỉ thống nhất Thiên Khung Giới, mà sẽ thống ngự vạn giới, khai sáng kỷ nguyên mới, quét sạch mọi tà ma, phá vỡ xiềng xích vận mệnh. Kẻ nào cản đường, sẽ bị nghiền nát!”

Hắn giơ tay lên, một luồng ánh sáng chói lọi bùng phát từ lòng bàn tay, ngưng tụ thành một ấn ký cổ xưa, mơ hồ, nhưng lại tỏa ra khí tức chí tôn vô thượng, khiến cả Thần Điện rung chuyển dữ dội, các trận pháp bảo hộ cũng vang lên tiếng ken két như sắp vỡ vụn. Đó là một phần sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng, được Lăng Tiêu kích hoạt một cách tự nhiên, không hề cố ý.

Trong khoảnh khắc đó, tất cả các Đại Đế, Thần Chủ, kể cả những cường giả ẩn mình trong bóng tối, đều cảm nhận được một luồng uy áp đến từ tận sâu trong huyết mạch, một sự run rẩy nguyên thủy như khi đối mặt với Đạo Nguyên của vũ trụ. Đây không còn là uy áp của một Đại Đế thông thường, mà là uy áp của một sự tồn tại cao hơn, một Chí Tôn thực sự.

Một luồng ký ức mạnh mẽ hơn bỗng ập đến trong đầu Lăng Tiêu, một bóng hình vĩ đại đứng giữa hư vô, một mình đối kháng với cả một thiên hà, những mảnh vỡ của vũ trụ bay lượn xung quanh hắn như những hạt cát. Hắn thấy mình, ở kiếp trước, chính là bá chủ của vạn giới, người đã từng khai sáng kỷ nguyên… và rồi bị phản bội, bị phong ấn.

“Tổ Chức… các ngươi sẽ phải trả giá!” Lăng Tiêu thì thầm, ánh mắt rực lửa, mang theo sự phẫn nộ của một Chí Tôn bị lãng quên.

Thiên Mệnh Thần Hội chìm vào im lặng tuyệt đối. Mọi người nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt vừa sợ hãi, vừa kinh ngạc. Lời tuyên bố của hắn không còn là sự kiêu ngạo của kẻ mới nổi, mà là ý chí không thể lay chuyển của một vị quân vương. Vạn giới chinh phạt, từ giờ phút này, đã chính thức bắt đầu, và Thiên Lan Giới chỉ là chiến trường đầu tiên cho sự hiển lộ của Chí Tôn Vạn Đế.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8