Chí Tôn Vạn Đế
Chương 261

Cập nhật lúc: 2026-03-18 16:28:03 | Lượt xem: 5

Chương 261: U Minh Giới Đặt Chân

Cánh cổng không gian rực rỡ xoay tròn, nuốt chửng từng chiến thuyền, từng đạo quân của Vạn Đế Thần Triều. Lăng Tiêu là người đầu tiên bước qua, cảm nhận luồng không khí lạnh lẽo và nặng nề ập thẳng vào giác quan. Ánh sáng mờ ảo của Huyền Thiên Đại Giới lập tức biến mất, nhường chỗ cho một cảnh tượng hoàn toàn khác biệt.

U Minh Giới. Cái tên đã nói lên tất cả. Bầu trời nơi đây không phải màu xanh thẳm, cũng chẳng phải màu vàng rực của hoàng hôn, mà là một màu xám tro u ám, bị bao phủ bởi những tầng mây đen kịt không ngừng cuộn xoáy. Từng luồng khí âm hàn như những sợi xích vô hình siết chặt lấy linh hồn, khiến cả những cường giả cấp Thần Vương cũng phải run rẩy khẽ rùng mình. Dưới chân, mặt đất khô cằn nứt nẻ, loang lổ những vũng bùn đen đặc quánh, bốc lên mùi tử khí nồng nặc. Xa xa, những ngọn núi xương trắng nhọn hoắt như răng nanh của quái vật khổng lồ, sừng sững xuyên thủng bầu trời, tạo nên một khung cảnh hoang tàn, chết chóc đến cực điểm.

Lăng Tiêu đứng giữa không trung, ánh mắt thâm thúy quét qua mọi ngóc ngách của U Minh Giới. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng sự khác biệt về “Đạo” ở nơi đây. Nếu Huyền Thiên Đại Giới tràn ngập sinh khí, quy luật của sự sống và phát triển, thì U Minh Giới lại là bản thể của tử khí, của sự hủy diệt và luân hồi. Nơi đây, mọi thứ đều bị bao phủ bởi năng lượng âm u, dù là thực vật hay sinh linh, đều mang một vẻ quỷ dị, tà ác. Không có ánh nắng mặt trời, chỉ có những quầng sáng xanh lập lòe từ những mạch khoáng âm hoặc từ chính những sinh vật bản địa.

Phía sau Lăng Tiêu, hàng ngàn chiến thuyền và hàng triệu binh sĩ đã hoàn tất việc vượt qua cánh cổng. Đội quân tinh nhuệ của Vạn Đế Thần Triều, vốn đã trải qua vô số cuộc chiến khốc liệt, cũng không khỏi ngỡ ngàng trước cảnh tượng U Minh Giới. Một số binh sĩ cấp thấp hơn thậm chí còn cảm thấy linh hồn mình như bị hút cạn, thân thể trở nên lạnh lẽo. Nhưng với ý chí sắt đá và sự tôn sùng tuyệt đối dành cho Lăng Tiêu, họ nhanh chóng trấn tĩnh lại, đứng vững vàng trên những chiếc chiến thuyền khổng lồ.

Thiên Cốt Lão Tổ khẽ nhíu mày, vuốt bộ râu bạc. “Thật không ngờ, U Minh Giới lại âm u đến vậy. Tử khí nồng nặc, e rằng nếu không phải người tu luyện công pháp đặc thù, khó lòng tồn tại lâu dài ở đây.”

Vô Trần Kiếm Chủ rút trường kiếm ra khỏi vỏ, kiếm ý sắc bén xé tan một phần tử khí xung quanh. “Sát khí và oán khí đan xen, nơi đây chắc chắn đã từng là chiến trường của vô số sinh linh cường đại. Chúng ta phải cẩn trọng.”

Tiêu Mị Nhi đứng cạnh Lăng Tiêu, khẽ nắm lấy cánh tay hắn, truyền một luồng linh lực ấm áp. Nàng cảm nhận được sự khác biệt của không gian này, nhưng sự lo lắng trong lòng đã bị thay thế bằng sự kiên định. “Chàng, nơi này dường như còn ẩn chứa nhiều bí mật hơn chúng ta tưởng.”

Lăng Tiêu gật đầu. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho việc này. Mỗi Đại Giới đều có đặc thù riêng, và U Minh Giới là một trong những thế giới đặc biệt nhất. Hắn không thể ngay lập tức áp đặt quy luật của Huyền Thiên Đại Giới lên nơi đây. “Không sao, chúng ta sẽ thích nghi. U Minh Giới này, sớm muộn gì cũng sẽ nằm dưới sự thống trị của Vạn Đế Thần Triều.”

Lời nói của Lăng Tiêu không chỉ là một tuyên bố, mà còn là một mệnh lệnh. Hắn phất tay, một tấm bản đồ tinh thần khổng lồ hiện ra giữa không trung, chi tiết hóa địa hình U Minh Giới mà hắn đã thu thập được từ các tài liệu cổ xưa. “Chúng ta sẽ thiết lập căn cứ đầu tiên tại Hắc U Vực này.” Hắn chỉ vào một khu vực rộng lớn trên bản đồ, nơi có một quần thể núi xương khổng lồ bao quanh một thung lũng sâu thẳm. “Nơi đây có các mạch khoáng âm, có thể cung cấp năng lượng cho quân đội và là nơi lý tưởng để phòng thủ.”

Ngay lập tức, hàng vạn chiến thuyền bắt đầu di chuyển theo đội hình, tiến về phía Hắc U Vực. Nhưng hành động của họ không thể thoát khỏi sự chú ý của các sinh linh bản địa. Từ sâu thẳm dưới lòng đất, những đôi mắt đỏ rực lóe lên trong màn đêm u ám. Hàng loạt bóng đen lao vút lên không trung, chúng là những U Hồn quỷ dị, Bất Tử Sinh Vật được tạo thành từ tử khí và oán niệm, cấp độ thấp nhất nhưng số lượng vô cùng lớn.

“Kẻ xâm nhập! Chết!” Một tiếng rít chói tai vang vọng, mang theo sự căm phẫn và bản năng công kích. Hàng ngàn U Hồn lao thẳng vào đội hình tiên phong của Vạn Đế Thần Triều, những móng vuốt sắc nhọn và nanh vuốt tẩm độc nhắm vào các binh sĩ.

“Vô Liêm Sĩ!” Thiên Cốt Lão Tổ quát lớn, một luồng tử khí cường đại hơn gấp vạn lần những U Hồn kia bùng phát từ cơ thể ông, hóa thành một bàn tay khổng lồ, nghiền nát hàng trăm U Hồn thành tro bụi. Thiên Cốt Lão Tổ vốn là một cường giả tu luyện thiên về âm thuộc tính, U Minh Giới này đối với ông mà nói, lại có một loại cảm giác như cá gặp nước.

Vô Trần Kiếm Chủ không nói nhiều, trường kiếm trong tay vung lên, hàng vạn kiếm khí như mưa rào, xé toạc màn đêm, chém nát từng đợt U Hồn đang lao tới. Kiếm ý của hắn thuần khiết, không nhiễm chút tử khí, nhưng lại có sức mạnh thanh tẩy đáng kinh ngạc.

Các tướng lĩnh và binh sĩ của Vạn Đế Thần Triều cũng nhanh chóng phản ứng. Những pháp trận phòng ngự được kích hoạt, những luồng năng lượng bùng nổ, dễ dàng quét sạch làn sóng tấn công đầu tiên của U Hồn. Dù U Hồn số lượng đông đảo, nhưng cấp độ quá thấp, không đủ để tạo ra mối đe dọa thực sự cho đội quân tinh nhuệ này.

Lăng Tiêu không ra tay, hắn chỉ quan sát. Những U Hồn này chỉ là những “sinh vật” đơn giản, bị điều khiển bởi bản năng. Hắn muốn xem phản ứng của các tướng lĩnh và binh sĩ, cũng như thăm dò sự hiện diện của các cường giả cấp cao hơn ở U Minh Giới. Hắn biết, U Minh Giới không chỉ có những sinh vật cấp thấp này. Nơi đây chắc chắn có những chủng tộc hùng mạnh, những vị Đế Vương của riêng mình.

“Thiên Cốt, Vô Trần, Tiêu Mị Nhi, các ngươi dẫn dắt quân đội thiết lập căn cứ. Ta sẽ đi trước một bước, thăm dò sâu hơn vào Hắc U Vực.” Lăng Tiêu ra lệnh, giọng nói trầm ổn, đầy uy quyền.

Thiên Cốt Lão Tổ và Vô Trần Kiếm Chủ đồng loạt chấp tay. “Tuân lệnh Chí Tôn!”

Tiêu Mị Nhi khẽ chau mày, lo lắng. “Chàng định đi một mình sao? Nơi đây rất nguy hiểm.”

Lăng Tiêu mỉm cười trấn an nàng. “Yên tâm, ta sẽ không mạo hiểm. Ta cần nhanh chóng nắm bắt tình hình tổng thể của U Minh Giới, đặc biệt là xem Tổ Chức kia đã gieo rắc ảnh hưởng đến mức độ nào ở đây. Hơn nữa, những kẻ có thể làm hại ta ở giới này, e rằng không dễ tìm.” Hắn nói với sự tự tin tuyệt đối. Sức mạnh của hắn hiện tại đã vượt xa cấp Đại Đế bình thường, đạt đến một cảnh giới mà hắn tự định nghĩa là “Chí Tôn Sơ Khai” – một giai đoạn đầu của việc phục hồi sức mạnh Chí Tôn tiền kiếp (hoặc khai phá tiềm năng Chí Tôn mới).

Một bóng kiếm vụt qua, Lăng Tiêu hóa thành một tia sáng đen, lao thẳng vào sâu trong Hắc U Vực, biến mất giữa những ngọn núi xương khổng lồ. Hắn muốn tận mắt xem, U Minh Giới này rốt cuộc ẩn chứa những bí mật gì, và liệu có dấu vết nào của Tổ Chức đã phong ấn mình hay không. Hắn linh cảm được rằng, cuộc hành trình chinh phạt vạn giới này không chỉ là để mở rộng lãnh thổ, mà còn là một phần của quá trình “thức tỉnh hoàn toàn” Chí Tôn Thần Tàng và ký ức bị phong ấn của hắn.

Khi Lăng Tiêu tiến sâu hơn, một luồng ý niệm khổng lồ, lạnh lẽo và cổ xưa chợt lướt qua tâm trí hắn. Nó không phải là sự thù địch, mà là một sự cảnh báo, một sự dò xét. “Kẻ ngoại lai… Ngươi là ai? Tại sao lại đặt chân đến vùng đất chết chóc của ta?”

Lăng Tiêu dừng lại giữa không trung, ánh mắt sắc như dao găm xuyên thấu màn đêm. “Ngươi là chủ nhân của nơi này?” Hắn không né tránh, trực tiếp đối mặt với luồng ý niệm đó. Hắn biết, đây chính là cường giả chân chính của U Minh Giới, một vị Đế Vương hoặc thậm chí là một “Chí Tôn” của vùng đất này.

Luồng ý niệm ngưng tụ lại, tạo thành một bóng hình khổng lồ, mờ ảo như sương khói, với đôi mắt đỏ rực như hai vầng trăng máu. “Ta là U Minh Chi Chủ. Kẻ đã ngủ say hàng vạn năm. Ngươi, mang theo sinh khí tràn đầy, lại đến đây để làm gì?”

Lăng Tiêu nhếch mép cười khẩy. “Ta đến để chinh phạt. Để thống nhất. Để khai sáng một kỷ nguyên mới. U Minh Giới này, sẽ không còn ngủ say nữa.” Hắn không chút che giấu ý đồ của mình. Trận chiến đầu tiên ở U Minh Giới, dường như đã bắt đầu, không phải với đám U Hồn cấp thấp, mà là với vị Chủ Nhân thực sự của vùng đất này.

Cuộc đối đầu giữa hai vị Chí Tôn, một đang trên đà thức tỉnh, một đã ngủ vùi hàng vạn năm, đã chính thức mở màn cho kỷ nguyên Vạn Giới Chinh Phạt tại U Minh Giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8