Chí Tôn Vạn Đế
Chương 245

Cập nhật lúc: 2026-03-18 16:19:33 | Lượt xem: 5

Chương 245: Thiên Hoang Giới – Bước Chân Đầu Tiên

Ánh sáng chói lòa nuốt chửng thân ảnh Lăng Tiêu và đội quân tiên phong của Vạn Đế Thần Triều. Không gian rung chuyển dữ dội, cảm giác như xé toạc từng thớ thịt, kéo linh hồn ra khỏi thể xác. Đây là cảm giác thường thấy khi vượt qua những giới vực bằng trận pháp viễn cổ, một trải nghiệm mà chỉ có những cường giả hàng đầu mới có thể chịu đựng. Đối với Lăng Tiêu, người đã hấp thụ một phần lớn Chí Tôn Thần Tàng, cảm giác này chỉ như một làn gió nhẹ lướt qua.

Khi ánh sáng dần dịu đi, một khung cảnh hoàn toàn xa lạ hiện ra trước mắt Lăng Tiêu và hàng vạn Thần Vệ tinh nhuệ. Không còn là những ngọn núi xanh biếc hay dòng sông hùng vĩ của Lam Tinh Giới, nơi đây là một vùng đất hoang vu, phủ đầy những tảng đá khổng lồ với hình thù kỳ dị, mọc lởm chởm như răng nanh của một con quái vật cổ đại. Bầu trời có màu xám đục, lơ lửng những đám mây đen kịt, thỉnh thoảng lại lóe lên những tia sét màu tím nhạt, tạo nên một khung cảnh u ám và đầy áp lực.

Không khí ở đây mang một mùi vị khác lạ, pha lẫn mùi đất đá khô cằn và một thứ khí tức nguyên thủy, hoang dã. Năng lượng linh khí cũng không tinh thuần như ở Lam Tinh Giới, mà tràn đầy sự hỗn tạp, thô ráp, như thể nó chưa từng được khai thác hay tinh luyện. Lăng Tiêu hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự khác biệt rõ rệt. Đây chắc chắn là một Đại Giới khác, một thế giới mới đang chờ hắn chinh phục.

“Báo cáo Đại Đế, năng lượng không gian tại đây cực kỳ bất ổn, có vẻ như trận pháp dịch chuyển đã phải chịu áp lực rất lớn,” một Thần Vệ tướng quân nhanh chóng tiến lên báo cáo, vẻ mặt nghiêm trọng. “Chúng ta đã thành công dịch chuyển đến, nhưng vị trí có vẻ không hoàn toàn chính xác theo tọa độ ban đầu.”

Lăng Tiêu khoát tay, ánh mắt quét qua vùng đất hoang dã. “Không sao. Vạn sự khởi đầu nan. Đây có lẽ là nơi chúng ta đặt chân lên Thiên Hoang Giới.”

Thiên Hoang Giới, cái tên mà Lăng Tiêu đã chọn dựa trên những thông tin ít ỏi thu thập được từ một mảnh bản đồ cổ xưa trong Chí Tôn Thần Tàng. Nơi đây được miêu tả là một Đại Giới rộng lớn, nhưng lại bị chia cắt thành vô số tiểu quốc, bộ lạc, và các thế lực tu chân nhỏ lẻ, hiếm khi có sự thống nhất. Chính vì sự hỗn loạn đó, nó trở thành mục tiêu đầu tiên của Vạn Đế Thần Triều. Một thế giới phân tán sẽ dễ dàng hơn để chinh phục và xây dựng nền móng ban đầu cho đế quốc vạn giới của hắn.

Đội quân tiên phong của Lăng Tiêu, bao gồm mười vạn Thần Vệ tinh nhuệ nhất, mỗi người đều đạt tới cảnh giới Thiên Vương trở lên, cùng với hàng trăm tướng lĩnh cấp Đại Năng, nhanh chóng dàn trận. Khí thế hùng hậu của họ lập tức phá tan vẻ hoang vu của vùng đất, biến nơi đây thành một chiến trường tiềm năng.

Đúng lúc này, từ phía xa, một nhóm người ăn mặc thô kệch, cưỡi trên những con thú hoang dã khổng lồ, lao tới. Họ có làn da rám nắng, ánh mắt sắc lẹm như dã thú, và trên tay cầm những vũ khí thô sơ nhưng đầy sát khí. Nhóm người này dường như là những chiến binh của một bộ lạc nào đó, đang đi săn hoặc tuần tra lãnh địa.

Khi nhìn thấy đội quân hùng hậu của Lăng Tiêu, bọn họ lập tức dừng lại, ánh mắt tràn ngập sự kinh ngạc xen lẫn sợ hãi, nhưng cũng không kém phần hung hãn. Tiếng gầm gừ, tiếng thét cảnh báo vang lên, và những mũi tên tẩm độc lập tức được giương lên, hướng về phía đội quân Thần Triều.

“Đại Đế, xin cho phép thuộc hạ dọn dẹp đám sâu kiến này,” một Thần Vệ tướng quân bước lên, khí thế bùng nổ, sẵn sàng ra tay.

Lăng Tiêu giơ tay ngăn lại. “Không cần. Ta muốn biết về thế giới này.”

Hắn bước lên phía trước, uy áp vô hình tỏa ra, như một ngọn núi cổ đại sừng sững, đè ép lên tâm trí của những chiến binh bộ lạc. Những con thú cưỡi của họ lập tức rên rỉ, quỳ rạp xuống đất, run rẩy không dám nhúc nhích. Bản thân các chiến binh cũng cảm thấy chân mềm nhũn, vũ khí trên tay rơi xuống đất. Họ chưa từng chứng kiến một cường giả nào có uy áp kinh khủng đến vậy.

Lăng Tiêu không nói lời nào, chỉ dùng thần niệm quét qua một trong số họ. Tức thì, toàn bộ thông tin về Thiên Hoang Giới, về bộ lạc của họ, về cấu trúc sức mạnh lộn xộn nơi đây, tuôn chảy vào tâm trí hắn như một dòng thác lũ.

Hắn biết được đây là lãnh địa của bộ lạc Hắc Nham, một bộ lạc chiến tranh nhỏ bé trong vô số bộ lạc và vương quốc của Thiên Hoang Giới. Nơi đây không có một đế quốc thống nhất, không có tông môn vĩ đại như Lam Tinh Giới. Các cường giả mạnh nhất cũng chỉ dừng lại ở cảnh giới Thần Vương, và số lượng cực kỳ hiếm hoi. Đa số tu sĩ chỉ đạt đến cảnh giới Hóa Phàm hay Thiên Nhân. Đây là một thế giới nguyên thủy, hoang dã, và đầy rẫy sự tranh chấp.

Quan trọng hơn, Lăng Tiêu cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc, mỏng manh nhưng không thể nhầm lẫn, ẩn chứa sâu trong lòng đất Thiên Hoang Giới. Đó là dấu vết của “Tổ Chức” – kẻ thù đã phong ấn hắn, hoặc ít nhất là một chi nhánh, một di tích liên quan đến chúng. Phát hiện này khiến ánh mắt Lăng Tiêu càng thêm sắc bén.

“Chí Tôn Thần Tàng đã chỉ dẫn đúng đường,” hắn lẩm bẩm, nụ cười lạnh lẽo hiện trên môi. “Xem ra, kẻ thù của ta đã đặt chân đến đây từ rất lâu rồi.”

Hắn thu lại thần niệm, đưa mắt nhìn những chiến binh bộ lạc đang run rẩy trên mặt đất. “Ngươi, nói cho ta biết, nơi nào có thể xây dựng một căn cứ vững chắc, dễ phòng thủ và có tài nguyên dồi dào?”

Chiến binh được chỉ định, một người đàn ông trung niên với vết sẹo dài trên má, lắp bắp trả lời, giọng nói run rẩy vì sợ hãi. “Thưa… thưa ngài. Cách đây ba ngàn dặm về phía Tây Bắc, có một vùng đất tên là Huyết Sa Cốc. Nơi đó có một dãy núi đá đỏ, bên trong có thể ẩn chứa một số khoáng thạch quý hiếm, và có một hồ nước ngầm lớn. Nhưng đó là lãnh địa của bộ lạc Xích Hổ, rất hung hãn…”

Lăng Tiêu gật đầu. “Huyết Sa Cốc… Tốt.”

Hắn quay lại ra lệnh cho đội quân. “Toàn quân, theo ta đến Huyết Sa Cốc. Thần Vệ đệ nhất sư đoàn, dọn dẹp mọi chướng ngại trên đường. Đệ nhị sư đoàn, thiết lập phòng tuyến, thăm dò địa hình xung quanh. Đệ tam sư đoàn, tìm kiếm dấu vết của những thế lực khác trong vùng.”

Mệnh lệnh được truyền xuống, mười vạn Thần Vệ lập tức hành động, không một chút chậm trễ. Khí thế uy nghiêm của Vạn Đế Thần Triều bùng nổ, khiến những chiến binh bộ lạc Hắc Nham kinh hãi đến tột độ. Họ biết rằng, một thế lực chưa từng có đã đặt chân lên Thiên Hoang Giới, và vận mệnh của thế giới này có lẽ sẽ thay đổi từ đây.

Lăng Tiêu đứng trên một tảng đá cao, nhìn về phía chân trời xám xịt. Huyết Sa Cốc chỉ là điểm khởi đầu. Hắn sẽ từng bước bành trướng, thống nhất Thiên Hoang Giới, biến nơi đây thành một phần của Vạn Đế Thần Triều. Rồi từ đó, hắn sẽ vươn ra xa hơn, đến những Đại Giới khác, cho đến khi toàn bộ vạn giới đều nằm dưới sự thống ngự của hắn, và Chí Tôn Chi Đạo được truyền bá muôn đời.

Con đường chinh phạt vạn giới còn dài, đầy rẫy hiểm nguy và thử thách. Kẻ thù của hắn, Tổ Chức bí ẩn kia, chắc chắn sẽ không ngồi yên. Nhưng Lăng Tiêu không hề sợ hãi. Hắn đã từng là một phế vật bị ruồng bỏ, đã từng bước lên từ vũng lầy của số phận, nay hắn là Đại Đế của Lam Tinh Giới, người nắm giữ Chí Tôn Thần Tàng. Hắn sẽ không dừng lại cho đến khi đạt được mục tiêu tối thượng: trở thành Chí Tôn Vĩnh Hằng, khai sáng Đạo Thống của riêng mình.

“Chinh phạt vạn giới, bắt đầu từ Thiên Hoang Giới này!” Lăng Tiêu thì thầm, ánh mắt rực lửa, thể hiện ý chí quyết đoán và khát vọng vô hạn. Hắn vung tay, dẫn đầu đội quân tiên phong, lao thẳng về phía Huyết Sa Cốc, mở ra chương đầu tiên của cuộc chiến tranh liên giới vĩ đại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8