Chí Tôn Vạn Đế
Chương 244
Lam Tinh Giới, giờ đây đã hoàn toàn lột xác. Không còn là một hành tinh nhỏ bé, cô lập trong vũ trụ rộng lớn, mà đã trở thành một trung tâm quyền lực mới, nơi linh khí cuồn cuộn như thủy triều, nơi các công trình kiến trúc hùng vĩ vươn cao chạm mây, và nơi vô số cường giả tụ hội dưới lá cờ của Vạn Đế Thần Triều.
Dưới sự lãnh đạo của Lăng Tiêu, Lam Tinh Giới đã trải qua một cuộc cải cách triệt để. Các trận pháp phòng ngự và tụ linh được khắc sâu vào từng tấc đất, biến toàn bộ hành tinh thành một pháp bảo khổng lồ. Các học viện và tông môn mới mọc lên như nấm sau mưa, đào tạo ra hàng vạn tu sĩ tinh nhuệ mỗi ngày. Tài nguyên được khai thác hiệu quả, công pháp được phổ biến rộng rãi, và một nền văn minh tu luyện rực rỡ đang dần thành hình.
Trên đỉnh Chí Tôn Thần Sơn, nơi Vạn Đế Thần Cung tọa lạc, Lăng Tiêu đứng trước một tấm bản đồ tinh hệ khổng lồ, ánh mắt sâu thẳm quét qua vô số chấm sáng đại diện cho các Đại Giới khác. Hắn đã dành ba mươi năm để củng cố nền móng của mình tại Lam Tinh Giới, ba mươi năm để biến nơi đây thành một căn cứ vững chắc, đủ sức chống lại bất kỳ kẻ thù nào, và đủ sức làm bàn đạp cho cuộc chinh phạt vạn giới.
Trong khoảng thời gian này, Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn đã hoạt động mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Những mảnh ký ức vụn vặt giờ đây đã trở nên rõ ràng hơn, như những thước phim quay chậm về một quá khứ mà hắn từng là bá chủ. Hắn nhớ lại một cái tên: “Hư Không Thần Điện” – một tổ chức siêu việt, vượt trên cả khái niệm đạo thống, một thực thể đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên, chuyên thao túng vận mệnh của các Đại Giới và phong ấn những kẻ dám thách thức quyền uy của chúng.
Hắn nhớ về “Thiên Đạo Luân Hồi Giới”, một Đại Giới cổ xưa mà Hư Không Thần Điện đã từng cố gắng thôn tính, và hắn, với thân phận Chí Tôn của mình, đã đứng lên chống lại chúng. Trận chiến đó đã khiến hắn phải trả giá đắt, bị phong ấn sức mạnh và ký ức, bị ném vào Lam Tinh Giới phàm trần để tự sinh tự diệt. Nhưng những ký ức đó cũng mang đến cho hắn kiến thức vô tận, về cách vận hành của vạn giới, về những bí ẩn của Chí Tôn Chi Đạo, và cả những điểm yếu của Hư Không Thần Điện.
“Hư Không Thần Điện,” Lăng Tiêu khẽ nhếch môi, “Các ngươi nghĩ rằng phong ấn ta là có thể yên ổn? Ta sẽ cho các ngươi thấy, dù có bị đày xuống vực sâu, Chí Tôn vẫn là Chí Tôn.”
Một giọng nói trầm ấm vang lên phía sau hắn: “Bệ Hạ, mọi chuẩn bị đã hoàn tất. Vạn Giới Truyền Tống Thần Trận đã được kích hoạt ổn định. Những Đại Giới lân cận đã được định vị và phân tích sơ bộ.”
Lăng Tiêu quay lại. Đó là Lăng Vũ, giờ đây đã là một Đại Tướng Quân uy phong, tu vi đạt đến cảnh giới Bán Bộ Đế Vương, chỉ một bước nữa là có thể xưng Đế. Bên cạnh hắn là Mộ Dung Tuyết, nữ quân sư tài ba, ánh mắt sắc sảo ẩn chứa trí tuệ phi phàm, cùng với một vài mưu sĩ và tướng lĩnh khác, tất cả đều là những trụ cột của Vạn Đế Thần Triều.
“Tốt lắm,” Lăng Tiêu gật đầu, ánh mắt quét qua những gương mặt trung thành. “Vạn Giới Truyền Tống Thần Trận là chìa khóa. Ta đã dành ba mươi năm để nghiên cứu những tàn tích trận pháp cổ xưa trong Chí Tôn Thần Tàng và cuối cùng đã tái tạo nó. Với nó, chúng ta sẽ không còn bị giới hạn bởi không gian.”
Vạn Giới Truyền Tống Thần Trận, một công trình kiến trúc vĩ đại nằm sâu dưới lòng đất Chí Tôn Thần Sơn, là đỉnh cao của trận pháp học và không gian thuật. Nó được xây dựng dựa trên những ký ức và kiến thức mà Lăng Tiêu đã lấy lại được, có khả năng xuyên qua hàng vạn dặm tinh không, kết nối các Đại Giới lại với nhau.
Mộ Dung Tuyết tiến lên, tay cầm một cuộn da dê cổ xưa: “Bệ Hạ, theo phân tích của chúng thần, Đại Giới gần Lam Tinh Giới nhất là ‘Thương Lan Giới’. Đây là một Đại Giới có nền văn minh tu luyện tương đối phát triển, nhưng lại bị phân chia thành hàng trăm vương quốc và tông môn nhỏ lẻ, thường xuyên xảy ra chiến tranh. Không có một thế lực duy nhất nào có thể thống nhất được nó.”
Lăng Tiêu khẽ cười: “Một mảnh đất màu mỡ để gieo mầm bá nghiệp. Thương Lan Giới sẽ là bước đệm đầu tiên của chúng ta. Lăng Vũ, ngươi nghĩ sao?”
Lăng Vũ quỳ một gối: “Thần sẵn sàng dẫn dắt đội quân tiên phong, san bằng mọi chướng ngại, mở đường cho Thần Triều của Bệ Hạ!”
“Không cần vội,” Lăng Tiêu xua tay. “Thương Lan Giới sẽ là nơi ta đích thân đặt chân đến đầu tiên. Ta cần tự mình cảm nhận sự thay đổi của các Đại Giới, và cũng cần thử nghiệm sức mạnh của Thần Triều chúng ta. Lăng Vũ, ngươi sẽ ở lại Lam Tinh Giới, trấn thủ nơi đây, tiếp tục củng cố phòng ngự và đào tạo thêm nhân tài. Mộ Dung Tuyết, ngươi sẽ đi cùng ta, ta cần trí tuệ của ngươi để nhanh chóng nắm bắt tình hình Thương Lan Giới.”
Mộ Dung Tuyết cúi đầu: “Thần tuân lệnh.”
Các tướng lĩnh khác tuy có chút tiếc nuối khi không được tham gia vào cuộc viễn chinh đầu tiên, nhưng vẫn hiểu được tầm quan trọng của việc trấn giữ căn cứ. Lăng Tiêu đã sắp xếp mọi thứ một cách chu đáo, đảm bảo rằng Lam Tinh Giới sẽ vẫn vững chắc dù hắn vắng mặt.
Hắn nhìn lại tấm bản đồ tinh hệ, những ký ức về Hư Không Thần Điện lại dâng lên. Hắn biết, Thương Lan Giới chỉ là khởi đầu. Mục tiêu cuối cùng của hắn là đối đầu trực diện với Tổ Chức đã phong ấn hắn, xé nát xiềng xích của vận mệnh, và khai sáng một kỷ nguyên mới, nơi Chí Tôn Chi Đạo của hắn sẽ thống trị vạn giới.
Vài ngày sau, dưới sự chứng kiến của toàn thể bá quan văn võ và hàng triệu tu sĩ Lam Tinh Giới, Lăng Tiêu cùng Mộ Dung Tuyết và một đội quân tinh nhuệ bước vào Vạn Giới Truyền Tống Thần Trận. Ánh sáng rực rỡ bùng lên, những hoa văn trận pháp cổ xưa xoay chuyển điên cuồng, năng lượng không gian cuộn trào như sóng biển.
Trước khi hoàn toàn biến mất trong ánh sáng, Lăng Tiêu quay lại, ánh mắt sắc bén như chim ưng, quét qua đám đông. Giọng nói của hắn vang vọng khắp Chí Tôn Thần Sơn, mang theo sự tự tin tuyệt đối và ý chí bất khuất.
“Vạn Đế Thần Triều sẽ không chỉ ngự trị Lam Tinh Giới! Chúng ta sẽ chinh phạt vạn giới, thống ngự tinh hà, và xây dựng nên một đế quốc vĩnh hằng, nơi Chí Tôn Chi Đạo được truyền bá muôn đời!”
Ánh sáng chói lòa nuốt chửng thân ảnh của hắn. Khi ánh sáng tan đi, cả Lăng Tiêu và đội quân tiên phong đã biến mất, để lại phía sau một Lam Tinh Giới đang sôi sục khí thế, và một lời hứa về một tương lai huy hoàng.
Cuộc chinh phạt vạn giới, chính thức khởi nguồn.