Chí Tôn Vạn Đế
Chương 242
Chương 242: Lam Tinh Giới Thức Tỉnh
Lăng Tiêu đứng trên một ngọn núi cao, hít thở luồng không khí trong lành nhưng mang theo một chút cảm giác xa lạ của Lam Tinh Giới. Dưới chân hắn là một thành phố rộng lớn, những tòa nhà chọc trời vươn lên như những mũi giáo đâm thẳng vào tầng mây, ánh đèn lấp lánh như một dải ngân hà thu nhỏ trên mặt đất. Đây là một thế giới khác biệt hoàn toàn so với những gì hắn từng trải qua ở Huyền Giới hay các tiểu thế giới phụ thuộc.
Tuy nhiên, sự khác biệt đó không khiến Lăng Tiêu bối rối. Ngược lại, một cảm giác quen thuộc đến khó tả dâng trào trong huyết quản, như thể nơi này chính là cội nguồn của hắn, là nơi mà linh hồn hắn đã từng thuộc về. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận rõ ràng từng mạch đập của Lam Tinh Giới. Năng lượng ở đây không phải là linh khí thuần túy như những nơi khác, mà là một loại năng lượng hỗn tạp, vừa hiện đại vừa cổ xưa, bị phong ấn sâu trong lòng đất, chờ đợi một ngày được giải phóng.
“Người khổng lồ đang ngủ… quả không sai.” Lăng Tiêu lẩm bẩm. Hắn có thể cảm nhận được một nguồn sức mạnh khổng lồ đang ẩn chứa bên dưới lớp vỏ hiện đại của Lam Tinh Giới, một sức mạnh đủ để rung chuyển các Đại Giới nếu được đánh thức hoàn toàn. Và Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn cũng đang rung động mãnh liệt, như muốn hòa hợp với nguồn năng lượng nguyên thủy của thế giới này. Đây chính là nơi bản nguyên Chí Tôn của hắn bắt đầu thức tỉnh, nơi hắn sẽ tìm lại toàn bộ ký ức và sức mạnh chân chính của mình.
Mục tiêu đầu tiên của Lăng Tiêu là tìm hiểu rõ về Lam Tinh Giới. Hắn cần biết thế giới này vận hành như thế nào, có những thế lực ngầm nào tồn tại, và quan trọng nhất, liệu có dấu vết của Tổ Chức đã phong ấn hắn ở đây hay không. Hắn không thể hành động một cách lỗ mãng. Dù đã khôi phục một phần sức mạnh, nhưng hắn biết rằng kẻ thù vô cùng xảo quyệt và có thể đã gài cắm chân tay ở mọi ngóc ngách vũ trụ.
Lăng Tiêu ẩn mình vào dòng người đông đúc của thành phố. Với khả năng che giấu tu vi và thay đổi dung mạo, hắn dễ dàng hòa nhập mà không gây bất kỳ sự chú ý nào. Hắn bắt đầu thu thập thông tin từ những nguồn cơ bản nhất: internet, sách báo, và những cuộc trò chuyện vu vơ của người dân. Hắn nhanh chóng nhận ra Lam Tinh Giới là một thế giới công nghệ phát triển vượt bậc, nhưng đồng thời, cũng có những dấu hiệu của sự tồn tại siêu nhiên mà người thường không hề hay biết.
Các tin tức về những hiện tượng kỳ lạ, những vụ mất tích bí ẩn, hay những “huyền thoại đô thị” về dị nhân, quái vật, và các tổ chức bí mật không ngừng xuất hiện. Đối với người thường, đó chỉ là những câu chuyện để giải trí, nhưng với Lăng Tiêu, đó là những manh mối quý giá. Hắn biết rằng phía sau tấm màn hiện đại này, một thế giới tu luyện ngầm đang âm thầm vận hành.
Hắn dành vài ngày để tìm kiếm những nơi có năng lượng bất thường. Cuối cùng, một tín hiệu mạnh mẽ từ Chí Tôn Thần Tàng đã dẫn hắn đến một khu rừng rậm cổ kính, nằm sâu trong lòng một ngọn núi linh thiêng đã bị lãng quên. Nơi đây, năng lượng sinh mệnh và linh khí dù loãng hơn Huyền Giới rất nhiều, nhưng lại mang một sự cổ xưa, nguyên bản mà hắn chưa từng cảm nhận được.
Khi tiến sâu vào khu rừng, Lăng Tiêu cảm nhận được những trận pháp cổ xưa đang phong tỏa lối vào một khu vực. Những trận pháp này vô cùng tinh vi, không phải do người hiện đại tạo ra. Chỉ có những tu sĩ cấp cao của thời kỳ xa xưa mới có thể bố trí được chúng. “Có vẻ như ta đã tìm thấy một di tích cổ xưa,” Lăng Tiêu thầm nghĩ, “hoặc một tông môn ẩn thế.”
Hắn nhẹ nhàng phá giải các trận pháp. Đối với sức mạnh Chí Tôn đã thức tỉnh một phần của hắn, những trận pháp này chỉ như trò trẻ con. Bên trong, một cảnh tượng khác biệt hoàn toàn hiện ra. Đó là một thung lũng nhỏ, bị bao phủ bởi sương mù dày đặc. Trong thung lũng, có những kiến trúc cổ kính được xây dựng bằng đá và gỗ, mang phong cách của một tông môn tu luyện cổ xưa. Linh khí ở đây đậm đặc hơn nhiều so với bên ngoài, cho thấy nơi này có một linh mạch tự nhiên.
Lăng Tiêu bước vào thung lũng, ánh mắt quét qua từng ngóc ngách. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của một vài luồng sinh mệnh yếu ớt. Rõ ràng, nơi này có người sinh sống. Hắn tiếp tục di chuyển, cho đến khi một âm thanh va chạm kim loại và tiếng hét giận dữ vang lên.
Hắn đến gần và nhìn thấy một nhóm người đang giao chiến. Một bên là những người mặc trang phục cổ trang, tay cầm kiếm và sử dụng các công pháp tu luyện. Bên còn lại là những kẻ mặc đồ đen, mặt nạ che kín, dùng vũ khí hiện đại kết hợp với một số kỹ năng bí ẩn. Rõ ràng, đây là một cuộc tấn công của thế lực bên ngoài vào tông môn ẩn thế này.
Đám người mặc đồ đen có vẻ mạnh hơn, tu vi của chúng đạt đến cảnh giới mà ở Huyền Giới cũng được coi là cường giả. Những người mặc cổ trang đang chống đỡ yếu ớt, nhiều người đã ngã xuống. Lăng Tiêu nhận ra, năng lượng mà những kẻ mặc đồ đen sử dụng có một chút quen thuộc, một chút tà dị, rất giống với khí tức của những kẻ tay sai cấp thấp mà Tổ Chức đã từng phái đến truy sát hắn ở các thế giới khác.
“Tìm được rồi,” Lăng Tiêu thầm nghĩ. “Dấu vết của Tổ Chức đã lan đến Lam Tinh Giới.”
Hắn không do dự. Việc xuất hiện ở đây không chỉ là ngẫu nhiên, mà là một cơ duyên để hắn can thiệp, phô diễn sức mạnh và bắt đầu xây dựng thế lực của mình trên Lam Tinh Giới. Hắn cần một căn cứ địa, và nơi này, với linh mạch và vị trí ẩn mình, là một lựa chọn tuyệt vời.
Một tên mặc đồ đen chuẩn bị giáng đòn kết liễu một cô gái trẻ tuổi trong nhóm người cổ trang. Tu vi của cô gái chỉ ở mức Luyện Khí Kỳ, không thể chống cự. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lăng Tiêu xuất hiện. Hắn chỉ vẫy tay áo. Một luồng lực vô hình bắn ra, trực tiếp đánh bay tên áo đen. Tên đó đâm sầm vào vách đá, bất tỉnh nhân sự.
Tất cả mọi người đều ngỡ ngàng. Cuộc chiến tạm dừng. Cả hai bên đều nhìn về phía Lăng Tiêu. Hắn đứng đó, dung mạo bình thường, nhưng khí chất lại vô cùng siêu phàm, như một vị tiên nhân lạc bước trần gian.
“Các ngươi là ai?” Một người đàn ông trung niên, có vẻ là trưởng lão của tông môn, cất tiếng hỏi, ánh mắt đầy cảnh giác.
Lăng Tiêu không trả lời trực tiếp. Hắn quét mắt qua đám áo đen: “Những kẻ này, không thuộc về Lam Tinh Giới.”
Đám áo đen nghe vậy thì biến sắc. Một tên thủ lĩnh của chúng lên tiếng, giọng nói khàn khàn qua lớp mặt nạ: “Ngươi là ai? Dám xen vào chuyện của chúng ta?”
“Ta là người sẽ thức tỉnh Lam Tinh Giới,” Lăng Tiêu đáp, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng uy áp vô biên, “và các ngươi, kẻ ngoại lai, không có quyền đặt chân lên đây.”
Tên thủ lĩnh áo đen cười khẩy: “Ha! Ngông cuồng! Dù ngươi có chút bản lĩnh, nhưng muốn đối đầu với chúng ta, ngươi chưa đủ tư cách!” Hắn ra lệnh: “Lên! Giết chết hắn!”
Một vài tên áo đen lao lên, vũ khí sáng loáng, mang theo những chiêu thức tàn độc. Lăng Tiêu chỉ đứng yên, không hề nhúc nhích. Khi chúng đến gần, hắn giơ một ngón tay. Một luồng sáng vàng kim chớp lên, biến thành vô số tia sáng nhỏ, xuyên qua cơ thể của đám áo đen. Chúng lập tức hóa thành tro bụi, tan biến trong không khí, không để lại một dấu vết nào.
Cảnh tượng này khiến tất cả đều kinh hãi. Người của tông môn cổ trang há hốc mồm. Tên thủ lĩnh áo đen lùi lại vài bước, trong mắt hiện lên sự sợ hãi tột độ. Hắn nhận ra, kẻ đứng trước mặt mình không phải là người mà chúng có thể đối phó. Sức mạnh này vượt xa mọi cường giả mà hắn từng biết.
“Ngươi… ngươi là ai?” Tên thủ lĩnh lắp bắp. “Ngươi không thể là người của Lam Tinh Giới!”
“Ta đã nói rồi,” Lăng Tiêu lặp lại, ánh mắt sắc lạnh như băng, “ta là người sẽ thức tỉnh Lam Tinh Giới.” Hắn đưa tay ra, một lực hút vô hình kéo tên thủ lĩnh về phía hắn. Bàn tay Lăng Tiêu đặt lên đầu tên thủ lĩnh. “Hãy nói cho ta biết, các ngươi đến từ đâu, và mục đích của các ngươi là gì?”
Tên thủ lĩnh áo đen vùng vẫy trong vô vọng. Đôi mắt hắn trở nên trống rỗng khi Lăng Tiêu bắt đầu thi triển thuật Thức Hải Sưu Hồn. Những mảnh ký ức vụn vặt, những hình ảnh chớp nhoáng bắt đầu hiện lên trong tâm trí Lăng Tiêu.
Hắn thấy những căn cứ bí mật, những nghi lễ tà dị, những lời thì thầm về một “Chủ Thượng” vĩ đại. Hắn cũng thấy được kế hoạch của chúng: tìm kiếm những mảnh vỡ của một “Thần Vật” cổ xưa bị phân tán trên Lam Tinh Giới, và đồng thời, kiểm soát những tông môn tu luyện ẩn thế để biến chúng thành tay sai. Mục tiêu cuối cùng là thu thập đủ năng lượng từ Lam Tinh Giới để phục vụ cho một “Đại Kế Hoạch” nào đó của Tổ Chức.
Thật trùng hợp, Thần Vật mà chúng đang tìm kiếm lại chính là một phần của Chí Tôn Thần Tàng mà Lăng Tiêu đang mang trong mình, hoặc ít nhất, có liên quan mật thiết đến nó. Điều này càng khẳng định Lam Tinh Giới chính là một mắt xích quan trọng trong kế hoạch của Tổ Chức, và cũng là điểm mấu chốt để Lăng Tiêu khôi phục hoàn toàn bản nguyên Chí Tôn.
Lăng Tiêu rút tay lại. Tên thủ lĩnh áo đen ngã vật xuống đất, đôi mắt đờ đẫn, tâm trí đã hoàn toàn bị hủy hoại. Hắn đã moi được đủ thông tin cần thiết.
“Các ngươi… là ai?” Trưởng lão tông môn run rẩy hỏi lại. Lăng Tiêu đã giải cứu họ, nhưng sức mạnh và sự tàn nhẫn của hắn khiến họ sợ hãi.
Lăng Tiêu nhìn thẳng vào trưởng lão: “Ta là người sẽ bảo vệ Lam Tinh Giới, và sẽ là người đứng đầu thế giới này. Các ngươi có thể gọi ta là Thiên Đế, hoặc Đại Đế. Từ giờ trở đi, tông môn của các ngươi sẽ thuộc về ta.”
Lời nói của Lăng Tiêu không phải là một câu hỏi, mà là một mệnh lệnh tuyệt đối. Ánh mắt hắn lóe lên sự uy nghiêm của một vị Chí Tôn, khiến tất cả những người chứng kiến đều không dám phản kháng. Họ cảm thấy một sức mạnh vô hình đang đè nặng lên mình, khiến họ không thể thở nổi. Họ biết, một kỷ nguyên mới đã bắt đầu trên Lam Tinh Giới, và vị cứu tinh bí ẩn này sẽ là người định đoạt tất cả.
“Bắt đầu từ đây, Lam Tinh Giới sẽ là căn cứ địa của ta,” Lăng Tiêu thầm nhủ. “Tổ Chức, các ngươi đã phong ấn ta, đã cướp đi ký ức của ta. Nhưng ta sẽ trở lại, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Và Lam Tinh Giới này, sẽ là nơi khởi nguồn cho cuộc chiến cuối cùng của chúng ta.”
Hắn quay người, nhìn về phía chân trời. Mặt trời đang mọc, nhuộm đỏ cả một vùng trời. Một ngày mới đã bắt đầu, và cùng với đó, một chương mới trong cuộc đời của Chí Tôn Vạn Đế Lăng Tiêu. Hắn sẽ thức tỉnh Lam Tinh Giới, biến nó thành một thanh kiếm sắc bén, sẵn sàng đâm thẳng vào trái tim của kẻ thù. Con đường Đại Đế Vấn Đạo đã chính thức mở ra trên mảnh đất này.