Chí Tôn Vạn Đế
Chương 238
Chương 238: Lam Tinh Giới – Cánh Cổng Bí Ẩn
Hạm đội Vạn Đế Thần Triều, một tập hợp những chiến hạm khổng lồ được rèn đúc từ tinh thiết và công nghệ vượt xa mọi giới hạn của Huyền Giới, xé toạc màn đêm vũ trụ. Ánh sáng lấp lánh từ hàng vạn động cơ phản lực tạo thành một dòng sông sao rực rỡ, cuốn trôi mọi vật cản trên đường đi. Trong buồng chỉ huy của chiến hạm tiên phong, Lăng Tiêu đứng lặng lẽ trước màn hình hiển thị không gian ba chiều, nơi một điểm sáng màu lam đang dần lớn lên, hệt như một viên ngọc bích ẩn mình giữa biển sao đen kịt.
Đó là Lam Tinh Giới. Một cái tên đơn giản, nhưng lại ẩn chứa một sức hút kỳ lạ, một cảm giác quen thuộc đến khó tả trong tâm trí Lăng Tiêu. Không giống như bất kỳ Đại Giới nào hắn từng chinh phạt hay đặt chân tới, Lam Tinh Giới tỏa ra một luồng năng lượng hỗn tạp, vừa cổ xưa vừa hiện đại, vừa phàm tục vừa thần thánh. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn, vốn trầm mặc, giờ đây lại khẽ rung động, như một sinh vật đang dần thức tỉnh, khao khát được chạm tới điều gì đó.
“Chủ Thượng, chúng ta đã tiến vào vùng không gian ảnh hưởng của Lam Tinh Giới. Các phép thuật che chắn và ẩn nấp đã được kích hoạt tối đa. Không có dấu hiệu của sự phát hiện,” Tướng quân Huyết Ảnh, chỉ huy Ảnh Ưng, báo cáo. Giọng nói của ông trầm tĩnh, nhưng đôi mắt sắc bén lại ẩn chứa sự cẩn trọng cao độ.
Lăng Tiêu gật đầu, ánh mắt không rời khỏi hành tinh xanh thẳm. “Giới hạn tốc độ. Duy trì khoảng cách an toàn. Huyết Ảnh, ngươi dẫn theo Đội Ảnh Ưng số Một, tiến hành trinh sát sơ bộ. Mục tiêu: thu thập thông tin về văn minh, thực lực, và đặc biệt là bất kỳ dấu vết nào của Tổ Chức. Tránh mọi xung đột trực tiếp.”
“Rõ!” Huyết Ảnh đáp, vung tay ra hiệu. Mười hai bóng người mặc áo giáp đen tuyền, hòa mình vào không gian, nhanh chóng biến mất khỏi buồng chỉ huy. Họ là những tinh anh nhất của Vạn Đế Thần Triều, được tôi luyện qua vô số trận chiến, mỗi người đều sở hữu thực lực ngang ngửa với cường giả cấp Đế Vương sơ cấp.
Hạm đội chậm rãi di chuyển, neo đậu tại một vị trí khuất sau một vành đai tiểu hành tinh, hoàn toàn ẩn mình khỏi mọi cảm ứng. Từ đây, Lăng Tiêu có thể quan sát rõ hơn về Lam Tinh Giới. Nó là một hành tinh sống động, với những đại dương bao la màu xanh ngọc, những lục địa trải dài được bao phủ bởi màu xanh của cây cối, và những chấm sáng li ti báo hiệu sự tồn tại của các nền văn minh.
Tuy nhiên, điều khiến Lăng Tiêu chú ý nhất không phải là vẻ đẹp tráng lệ của nó, mà là những đường vân năng lượng phức tạp đang chạy ẩn sâu dưới bề mặt. Chúng không phải là mạch khoáng bình thường, cũng không phải là linh mạch thiên nhiên. Chúng giống như những mạch điện khổng lồ, được sắp đặt một cách tinh vi, tạo thành một mạng lưới năng lượng khổng lồ bao trùm toàn bộ hành tinh. Một cảm giác quen thuộc lại dâng lên, như thể hắn đã từng nhìn thấy cấu trúc tương tự ở một nơi nào đó, trong một thời khắc xa xăm.
Cùng lúc đó, Đội Ảnh Ưng đã tiến vào bầu khí quyển của Lam Tinh Giới. Họ sử dụng công nghệ tàng hình và kỹ năng che giấu hơi thở đến mức tối đa, lướt qua những tầng mây như những bóng ma. Mục tiêu hạ cánh của họ là một khu vực hẻo lánh, được bao phủ bởi những cánh rừng nguyên sinh rậm rạp, cách xa các trung tâm dân cư.
Khi chân chạm đất, đội trưởng Ảnh Ưng, Ảnh Nhất, ra hiệu cho đồng đội tản ra, thiết lập vòng phòng thủ. Không khí ở đây trong lành đến bất ngờ, mang theo mùi hương của đất ẩm và cây cỏ. Hệ sinh thái phong phú, với những loài thực vật và động vật mà họ chưa từng thấy trong các Đại Giới khác. Tuy nhiên, điều này cũng đồng nghĩa với việc có thể có những nguy hiểm tiềm ẩn.
“Chủ Thượng, đây là Ảnh Nhất. Đã hạ cánh thành công. Không có dấu hiệu bất thường. Cảm ứng năng lượng trong khu vực tương đối ổn định, nhưng có vẻ yếu hơn so với các Đại Giới khác. Tuy nhiên, chúng tôi cảm nhận được những dao động năng lượng cực kỳ tinh vi, như thể có điều gì đó đang được che giấu rất kỹ,” Ảnh Nhất báo cáo qua kênh liên lạc nội bộ.
Lăng Tiêu nheo mắt. “Yếu hơn? Nhưng những đường vân năng lượng ta cảm nhận được lại không hề yếu. Tiếp tục điều tra, cẩn thận với những dấu hiệu bị che giấu.”
Đội Ảnh Ưng bắt đầu tiến sâu vào khu rừng. Họ di chuyển nhẹ nhàng, mỗi bước chân đều được tính toán kỹ lưỡng. Sau khoảng một giờ di chuyển, họ phát hiện ra một điều kỳ lạ. Giữa khu rừng nguyên sinh, tồn tại một con đường mòn được lát đá cổ xưa, dường như đã bị lãng quên từ rất lâu. Con đường dẫn đến một khe núi sâu thẳm, nơi có một dòng thác nước đổ xuống, tạo ra một màn sương mờ ảo.
“Chủ Thượng, chúng tôi phát hiện một con đường cổ và một khe núi. Cảm giác năng lượng bị che giấu dường như mạnh hơn ở đó,” Ảnh Nhất tiếp tục báo cáo.
Lăng Tiêu suy tư. “Thăm dò kỹ lưỡng. Sử dụng mọi biện pháp để phát hiện cạm bẫy và bẫy rập. Hãy nhớ, an toàn là trên hết.”
Đội Ảnh Ưng cẩn trọng tiến vào khe núi. Dòng thác tạo ra một tiếng ồn ào dữ dội, nhưng nó cũng là một tấm màn che giấu tuyệt vời. Phía sau dòng thác, họ phát hiện ra một hang động bí mật. Bên trong hang động, không khí trở nên lạnh lẽo một cách bất thường, và những dao động năng lượng mà Ảnh Nhất đề cập đã trở nên rõ ràng hơn, gần như có thể chạm vào được.
Ảnh Nhất kích hoạt thiết bị quét năng lượng của mình. Kết quả khiến anh ta giật mình. “Chủ Thượng, phát hiện một nguồn năng lượng khổng lồ. Nó không phải là linh khí, cũng không phải là ma khí. Nó là một loại năng lượng thuần túy, nhưng lại bị phong tỏa hoàn toàn. Có những ký hiệu cổ xưa trên vách hang động… Tôi chưa từng thấy những ký hiệu này trước đây. Chúng có vẻ… rất cổ kính, và mang một chút… quen thuộc.”
Lăng Tiêu nghe vậy, trái tim đập nhanh hơn. “Quen thuộc? Mô tả chúng.”
Ảnh Nhất gửi về một hình ảnh ba chiều của các ký hiệu. Chúng là những đường nét phức tạp, uốn lượn, tạo thành những hình thù giống như các vì sao, các tinh hệ, và cả những thực thể vô định hình. Khi Lăng Tiêu nhìn thấy chúng, một dòng điện chạy qua toàn thân hắn. Chí Tôn Thần Tàng trong hắn bỗng nhiên bùng nổ, một luồng ánh sáng chói lòa vụt qua trong tâm trí hắn. Những mảnh ký ức mơ hồ, những hình ảnh chớp nhoáng thoáng hiện lên, rồi lại biến mất nhanh chóng.
Hắn biết những ký hiệu này. Chúng là những ký hiệu của “Nguyên Thủy Đạo Văn”, ngôn ngữ của những sinh linh cổ xưa nhất, những kẻ đã tồn tại trước khi vạn giới được hình thành. Chúng thường gắn liền với Tổ Chức, những kẻ đã phong ấn hắn, hoặc ít nhất là có mối liên hệ mật thiết với chúng.
“Đừng chạm vào bất cứ thứ gì,” Lăng Tiêu ra lệnh, giọng nói trầm xuống, đầy vẻ nghiêm trọng. “Những ký hiệu đó… chúng là Nguyên Thủy Đạo Văn. Chúng là dấu vết của Tổ Chức.”
Cả đội Ảnh Ưng đều chấn động. Họ đã nghe về Tổ Chức, thế lực bí ẩn và đáng sợ mà Chủ Thượng của họ đang truy tìm. Việc tìm thấy dấu vết của chúng ngay tại Lam Tinh Giới đã xác nhận phỏng đoán của Lăng Tiêu. Hành tinh này không hề đơn giản.
“Tiếp tục thăm dò nguồn năng lượng đó. Liệu có thể xác định được bản chất của nó không?” Lăng Tiêu hỏi.
Ảnh Nhất tập trung. “Rất khó, Chủ Thượng. Nguồn năng lượng này bị phong tỏa quá chặt chẽ. Nhưng tôi có thể cảm nhận được một thứ gì đó… Nó giống như một trái tim khổng lồ đang đập, bị nhốt trong một lồng giam vô hình. Nó không có vẻ là một cạm bẫy, mà giống như… một thứ gì đó đang được bảo vệ, hoặc bị giam cầm.”
Bảo vệ… hay giam cầm? Lăng Tiêu nhắm mắt lại. Hình ảnh Lam Tinh Giới xanh thẳm lại hiện lên trong tâm trí hắn, cùng với những đường vân năng lượng phức tạp dưới bề mặt. Một ý nghĩ táo bạo lóe lên. Lam Tinh Giới, với vẻ ngoài bình yên và năng lượng bị che giấu này, có lẽ không phải là một hành tinh bình thường. Nó có thể là một nhà tù khổng lồ, một phòng thí nghiệm bí mật, hoặc thậm chí là một “Vật Phẩm Chí Tôn” bị biến đổi, được sử dụng để phong ấn một thứ gì đó, hoặc một ai đó.
Và nếu là một “vật phẩm” như vậy, thì nó có thể chính là chìa khóa để vén màn bí mật của Tổ Chức. Cảm giác quen thuộc mà hắn cảm nhận được, có lẽ không phải là ký ức, mà là một sự cộng hưởng giữa Chí Tôn Thần Tàng của hắn và thứ bị phong ấn bên trong Lam Tinh Giới.
“Rút lui. Quay trở về chiến hạm. Đừng làm kinh động bất cứ thứ gì,” Lăng Tiêu ra lệnh, giọng nói kiên quyết. “Lam Tinh Giới… không phải là một Đại Giới thông thường. Chúng ta sẽ cần một kế hoạch kỹ lưỡng hơn.”
Đội Ảnh Ưng nhận lệnh, nhanh chóng rút lui khỏi hang động, để lại những ký hiệu Nguyên Thủy Đạo Văn và nguồn năng lượng bí ẩn chìm trong bóng tối. Lăng Tiêu đứng thẳng, nhìn ra ngoài không gian, nơi Lam Tinh Giới vẫn quay tròn yên bình. Một cuộc chiến không giành lấy lãnh thổ, mà giành lấy sự thật, đã bắt đầu.
Lăng Tiêu biết rằng, dưới vẻ ngoài xanh biếc kia, Lam Tinh Giới đang ẩn chứa một bí mật kinh thiên động địa, một bí mật có thể thay đổi cục diện của cuộc đối đầu giữa hắn và Tổ Chức. Tiếng trống trận đã dứt, nhưng giai điệu của nó đã biến thành một bản giao hưởng phức tạp hơn, một bản giao hưởng của sự khám phá, thận trọng và những nguy hiểm rình rập. Lam Tinh Giới, một điểm đến bí ẩn, đang chờ đợi những vị khách không mời của Vạn Đế Thần Triều, và những gì họ tìm thấy ở đây sẽ định hình lại hành trình của Chí Tôn Vạn Đế.