Chí Tôn Vạn Đế
Chương 217
Chương 217: Vạn Đế Giáng Lâm, Thần Vực Quy Nhất
Lăng Tiêu bay vút lên, thoát khỏi vực sâu tăm tối. Dưới chân hắn, Thần Phong Vực vẫn đang chìm trong biển lửa chiến tranh. Những tiếng gầm thét, những luồng năng lượng bùng nổ, ánh sáng của vô số pháp khí và thần thông va chạm nhau, tạo nên một khung cảnh hỗn loạn nhưng đầy bi tráng. Các thế lực lớn của Thần Phong Vực, từ những tông môn vạn năm đến các vương triều hùng mạnh, đều đang giằng co, tranh giành từng tấc đất, từng viên linh thạch.
Ánh mắt Lăng Tiêu quét qua chiến trường. Hắn không còn là thiếu niên từng bước thăm dò thế giới, cũng không còn là thanh niên tài tuấn chỉ biết tranh đoạt danh tiếng. Giờ đây, hắn là một tồn tại mang trong mình dòng máu Chí Tôn, một phần ký ức và sức mạnh của Thần Tàng đã được khai mở. Cái nhìn của hắn mang theo sự thâm thúy của vô số kỷ nguyên, sự quyết đoán của một vị đế vương tương lai.
Dưới kia, quân đoàn của hắn, chủ yếu là lực lượng nòng cốt từ Vân Hải Tông và Bách Chiến Môn cùng những thế lực đã quy phục, đang giao tranh ác liệt với liên minh của Thiên Ma Giáo và Huyền Minh Cung – hai thế lực tà đạo và chính đạo hùng mạnh nhất Thần Phong Vực lúc bấy giờ. Mặc dù Lăng Tiêu đã để lại những cường giả đủ sức trấn áp, nhưng đối thủ cũng không hề yếu kém, trận chiến rơi vào thế giằng co, máu nhuộm đỏ cả bầu trời.
Một luồng hắc ám khổng lồ từ phía Thiên Ma Giáo đang nuốt chửng một đạo pháp trận phòng ngự của Bách Chiến Môn, khiến hàng ngàn đệ tử ngã xuống. Cùng lúc đó, một vị Thái Thượng Trưởng Lão của Huyền Minh Cung, tu vi đạt đến đỉnh cao Thần Quân, đang thi triển Huyền Minh Thần Chưởng, ép cho Tông chủ Bách Chiến Môn phải liên tục lùi bước, thân thể chấn động.
“Hừ!”
Lăng Tiêu khẽ hừ lạnh một tiếng. Tiếng hừ lạnh này không lớn, nhưng lại như sấm sét nổ vang trong tâm trí mọi cường giả trên chiến trường. Tất cả đều cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng, khiến linh hồn run rẩy, động tác chậm lại.
Hắn không nói một lời, chỉ giơ tay phải lên. Một luồng ánh sáng ngũ sắc rực rỡ bùng phát từ lòng bàn tay hắn, không phải linh lực hay thần nguyên bình thường, mà là một loại năng lượng cổ xưa, mang theo khí tức của vạn vật nguyên thủy, vạn đạo quy nhất. Đây chính là một phần sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng mà hắn vừa hấp thụ, hòa quyện với những ký ức và hiểu biết mới.
Luồng sáng ngũ sắc bắn thẳng vào luồng hắc ám của Thiên Ma Giáo. Khác với những va chạm năng lượng thông thường, khi hai luồng sức mạnh chạm vào nhau, hắc ám không hề chống cự, mà như băng tuyết gặp nắng hè, tan chảy và bốc hơi ngay lập tức. Cả luồng hắc ám khổng lồ biến mất chỉ trong chớp mắt, để lộ ra những đệ tử Thiên Ma Giáo đang kinh hoàng tột độ.
Chưa dừng lại ở đó, luồng sáng ngũ sắc tiếp tục lao đi, hóa thành một bàn tay khổng lồ, trực tiếp tóm lấy vị Thái Thượng Trưởng Lão Huyền Minh Cung đang định kết liễu Tông chủ Bách Chiến Môn. Bàn tay ngũ sắc không gây ra bất kỳ tiếng động nào, nhưng khi nó khép lại, vị cường giả Thần Quân đỉnh phong kia thậm chí không kịp phát ra một tiếng kêu thảm thiết, thân thể tan biến thành hư vô, chỉ còn lại một vệt bụi sao lấp lánh.
Cả chiến trường đột nhiên tĩnh lặng như tờ. Những tiếng gầm thét, tiếng vũ khí va chạm, tiếng nổ của thần thông đều biến mất. Hàng trăm vạn người, từ những binh lính cấp thấp đến những cường giả Thần Cảnh, đều ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nơi Lăng Tiêu đang lơ lửng, thân ảnh hắn như một vị thần linh vừa giáng thế.
Sự tĩnh lặng này còn đáng sợ hơn cả bất kỳ trận chiến nào. Một cường giả Thần Quân đỉnh phong, bị xóa sổ chỉ bằng một cái búng tay, không hề có dấu hiệu chống cự. Điều này đã vượt quá mọi hiểu biết của họ về sức mạnh. Ngay cả những Đại Đế được đồn đại trong truyền thuyết cũng chưa chắc đã có thể làm được điều kinh khủng như vậy một cách nhẹ nhàng.
Lăng Tiêu chậm rãi hạ xuống, đôi mắt vàng kim của hắn quét qua từng khuôn mặt. Khi ánh mắt hắn lướt qua, những cường giả của Thiên Ma Giáo và Huyền Minh Cung đều cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, như thể linh hồn mình đang bị một lực lượng vô hình bóp nát.
“Ta trở lại rồi.” Giọng nói của Lăng Tiêu vang vọng khắp Thần Phong Vực, không cần vận dụng linh lực, nhưng lại mang theo một uy áp khiến không gian rung chuyển. “Từ giờ phút này, Thần Phong Vực sẽ bước vào một kỷ nguyên mới.”
Hắn nhìn thẳng vào những cường giả còn lại của hai thế lực đối địch. “Kẻ nào dám chống đối, kẻ đó sẽ hóa thành tro bụi. Kẻ nào phục tùng, sẽ có cơ hội chứng kiến sự vĩ đại của Vạn Đế Thần Triều ta.”
“Vạn Đế Thần Triều?” Tông chủ Thiên Ma Giáo, một lão nhân tóc bạc với đôi mắt đỏ ngầu, run rẩy cất tiếng. Ông ta đã đạt đến cảnh giới Thần Quân trung kỳ, nhưng trước mặt Lăng Tiêu, ông ta cảm thấy mình yếu ớt như một con kiến.
“Đúng vậy,” Lăng Tiêu đáp, giọng điệu lạnh lùng. “Vạn Đế Thần Triều sẽ thống nhất Thần Phong Vực, và sau đó, sẽ chinh phạt vạn giới. Các ngươi có thể chọn trở thành một phần của nó, hoặc bị nó nghiền nát.”
Sự kiêu ngạo trong lời nói của Lăng Tiêu không phải là sự tự mãn của kẻ phàm tục, mà là sự tự tin tuyệt đối của một vị Chí Tôn. Hắn đã thấy được bức tranh toàn cảnh, đã hiểu rõ hơn về con đường mình phải đi. Thần Phong Vực chỉ là điểm khởi đầu, là nền móng đầu tiên cho đế quốc vĩ đại của hắn.
Một số cường giả của Thiên Ma Giáo và Huyền Minh Cung vẫn còn muốn phản kháng, nhưng ánh mắt của Lăng Tiêu chỉ cần quét qua, khí tức Chí Tôn Thần Tàng liền trấn áp, khiến họ không thể nhúc nhích. Những người mạnh mẽ nhất cũng chỉ có thể quỳ rạp xuống, run rẩy cầu xin tha thứ.
Tông chủ Thiên Ma Giáo nhìn thấy sự tuyệt vọng trong ánh mắt của các đệ tử và cường giả dưới trướng mình, cuối cùng thở dài một hơi. Ông ta hiểu rằng, trước một sức mạnh tuyệt đối như vậy, mọi sự phản kháng đều là vô nghĩa. Hơn nữa, những gì Lăng Tiêu thể hiện không chỉ là sức mạnh, mà còn là một loại khí chất đế vương, một tầm nhìn vượt xa mọi người ở Thần Phong Vực.
“Thiên Ma Giáo… nguyện quy phục!” Tông chủ Thiên Ma Giáo nghiến răng, cúi đầu thật sâu. Mặc dù nhục nhã, nhưng ông ta biết đây là con đường sống duy nhất, và có thể là con đường dẫn đến một tương lai vĩ đại hơn.
Phía Huyền Minh Cung, sau khi chứng kiến Thái Thượng Trưởng Lão bị tiêu diệt và sự đầu hàng của Thiên Ma Giáo, cũng không còn dũng khí chống cự. Vị Phó Tông chủ còn lại, với khuôn mặt tái mét, cũng quỳ xuống, dập đầu: “Huyền Minh Cung… nguyện quy phục Chí Tôn!”
Lăng Tiêu gật đầu nhẹ. Hắn không hề ngạc nhiên trước sự đầu hàng này. Khi một vị Chí Tôn giáng lâm, mọi ý chí phản kháng đều trở nên vô nghĩa. Hắn quay sang các thế lực đã theo mình, bao gồm Tông chủ Vân Hải Tông và Tông chủ Bách Chiến Môn.
“Từ giờ phút này, Thần Phong Vực sẽ được thống nhất dưới trướng Vạn Đế Thần Triều. Các ngươi sẽ là những trụ cột đầu tiên của đế quốc này.” Lăng Tiêu tuyên bố, giọng nói vang dội như lời tiên tri. “Trong vòng một tháng, ta muốn thấy toàn bộ Thần Phong Vực quy về một mối. Ta sẽ đích thân giám sát quá trình này.”
Các tông chủ và cường giả của Vân Hải Tông, Bách Chiến Môn đều kích động đến cực độ. Họ không ngờ rằng Lăng Tiêu lại trở về với sức mạnh khủng khiếp đến vậy, và chỉ trong một khoảnh khắc đã định đoạt số phận của toàn bộ Thần Phong Vực. Họ cảm thấy vinh dự khi được trở thành những người đầu tiên đi theo một vị đế vương tương lai của vạn giới.
Với sự trở lại của Lăng Tiêu, cục diện Thần Phong Vực thay đổi hoàn toàn. Từ một chiến trường hỗn loạn, nó biến thành một vùng đất đang chờ được tái thiết dưới bàn tay của vị Chí Tôn. Các thế lực khác, sau khi nghe tin về sự xuất hiện đầy chấn động của Lăng Tiêu và sự đầu hàng của Thiên Ma Giáo, Huyền Minh Cung, đều không dám chần chừ, lần lượt cử người đến quy phục.
Trong những ngày sau đó, Lăng Tiêu không chỉ ngồi yên. Hắn triệu tập tất cả các cường giả và mưu sĩ, bắt đầu thiết lập thể chế, phân chia quyền lực, và xây dựng một đội quân hùng mạnh theo tiêu chuẩn của mình. Hắn truyền xuống những công pháp tu luyện cao cấp hơn, những kỹ thuật chiến đấu tinh diệu hơn, và cả những kiến thức về các Đại Giới khác mà hắn vừa phục hồi được từ Chí Tôn Thần Tàng.
Hắn cũng bắt đầu tìm kiếm những tài nguyên đặc biệt trong Thần Phong Vực, những nơi ẩn chứa linh mạch cổ xưa hoặc những vật phẩm có thể giúp hắn tiếp tục khôi phục Chí Tôn Thần Tàng. Mỗi mảnh ghép được tìm thấy, mỗi ký ức được thức tỉnh, lại giúp Lăng Tiêu mạnh mẽ hơn, và tầm nhìn của hắn cũng trở nên rộng lớn hơn.
Lăng Tiêu đứng trên đỉnh Thần Phong Sơn, ngọn núi cao nhất Thần Phong Vực, nơi hắn đã quyết định xây dựng Thần Triều đầu tiên của mình. Hắn nhìn xuống vùng đất bao la đang dần được thống nhất, một nụ cười nhạt hiện lên trên môi.
“Thần Phong Vực chỉ là bước khởi đầu…” Hắn thì thầm, ánh mắt xuyên qua tầng không, hướng về những vì sao xa xăm. “Chí Tôn Thần Khạch, Tổ Chức… Ta sẽ tìm thấy tất cả. Và rồi, Vạn Đế Thần Triều sẽ thống ngự vạn giới, vĩnh hằng bất diệt.”
Khí thế của hắn ngút trời, như một vị đế vương đang tuyên bố chủ quyền với toàn bộ vũ trụ. Kỷ nguyên của Chí Tôn Vạn Đế, đã chính thức bắt đầu từ Thần Phong Vực này.