Chí Tôn Vạn Đế
Chương 202
Chương 202: Huyết Chiến Thiên Long – Đế Uy Sơ Hiện
Ánh trăng lạnh lẽo vẫn bao trùm Thiên Long Giới, nhưng không còn là sự tĩnh lặng của đêm mà là sự tĩnh lặng trước cơn bão. Trên đỉnh tháp cao nhất của Vạn Đế Thần Triều, Lăng Tiêu đứng thẳng, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời. Hơi thở của Thiên Long Cổ Trận bên dưới lòng đất đã không còn gầm gừ nhẹ nữa, mà là một tiếng vọng trầm hùng, như trái tim của một sinh vật khổng lồ đang đập mạnh, chờ đợi thời khắc thức tỉnh. Bên cạnh hắn, các tướng lĩnh chủ chốt của Vạn Đế Thần Triều, từ những cường giả Huyền Giới cho đến những tinh anh mới chiêu mộ, đều đứng nghiêm, khuôn mặt tràn đầy kiên định và một chút lo lắng. Họ biết, đây không chỉ là một trận chiến thông thường, mà là cuộc đối đầu đầu tiên với thế lực Hắc Ảnh bí ẩn, kẻ đã gieo rắc tai ương khắp các tiểu thế giới và thậm chí dám nhòm ngó Thiên Long Giới.
Đột nhiên, một luồng năng lượng hỗn loạn xé toạc màn đêm. Chân trời phía đông bị nhuộm đen bởi vô số chiến thuyền khổng lồ, như những con quái vật biển sâu trồi lên từ vực thẳm. Chúng mang theo vô vàn Hắc Ảnh quân, những chiến binh mặc giáp đen kịt, đôi mắt đỏ ngầu, toát ra sát khí lạnh lẽo. Dẫn đầu đoàn quân là một chiến thuyền lớn nhất, trên đó, một bóng người cao lớn, khoác áo choàng đen, đứng sừng sững. Hắn chính là Thủ Lĩnh Hắc Ảnh, kẻ đã gây ra bao tội ác ở Thiên Long Giới, và giờ đây, hắn đã lộ diện.
“Lăng Tiêu, ngươi quả nhiên không làm ta thất vọng!” Giọng nói của Thủ Lĩnh Hắc Ảnh vang vọng khắp không gian, mang theo sự ngạo mạn và khinh thường. “Dám xây dựng Thần Triều ở Thiên Long Giới này, ngươi có biết đây là lãnh địa mà Tổ Chức chúng ta đã định trước không? Hôm nay, ta sẽ cho ngươi thấy, kẻ chống đối Tổ Chức sẽ phải trả giá đắt!”
Lăng Tiêu khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên một tia sắc lạnh. “Tổ Chức? Ta không biết. Ta chỉ biết, kẻ nào dám xâm phạm Thiên Long Giới, ta sẽ cho chúng biết thế nào là hối hận!”
Lời vừa dứt, Thủ Lĩnh Hắc Ảnh phất tay. “Giết! Không để lại một mống!”
Vô số chiến thuyền lao xuống, như một đàn châu chấu khổng lồ nuốt chửng bầu trời. Hắc Ảnh quân gầm thét, mang theo khí thế hủy diệt. Tuy nhiên, Vạn Đế Thần Triều đã chuẩn bị sẵn sàng. Thiên Long Cổ Trận, dưới sự điều khiển của Lăng Tiêu, bỗng nhiên bùng nổ. Những cột sáng rực rỡ từ lòng đất bắn lên, tạo thành một lá chắn năng lượng khổng lồ bao phủ toàn bộ kinh đô. Vô số mũi tên năng lượng, hỏa cầu và kiếm khí từ trên tường thành bắn ra, nghênh đón quân địch.
Các tướng lĩnh của Lăng Tiêu, dẫn đầu các đạo quân tinh nhuệ, lao thẳng vào trận địa. Bạch Hổ Tướng Quân gầm lên một tiếng, thân hình hóa thành hổ trắng khổng lồ, vồ nát hàng chục chiến binh Hắc Ảnh. Thanh Long Tướng Quân điều khiển thủy long, tạo ra những cơn sóng thần năng lượng cuốn trôi quân địch. Huyền Vũ Tướng Quân và Chu Tước Tướng Quân cũng không hề kém cạnh, mỗi người một phương, tạo thành một tuyến phòng thủ vững chắc. Sức mạnh của Vạn Đế Thần Triều, vốn được Lăng Tiêu xây dựng từ những tinh hoa của Huyền Giới và các cường giả mới chiêu mộ, đã vượt xa tưởng tượng của Thủ Lĩnh Hắc Ảnh.
Tuy nhiên, số lượng của Hắc Ảnh quân quá đông đảo, và chúng còn có những cường giả cấp độ cao hơn. Một số Hắc Ảnh Tướng Quân, mang theo sức mạnh gần đạt đến cảnh giới Đại Đế cấp thấp, đã xuyên thủng vòng vây, tiến thẳng về phía trung tâm kinh đô. Từng tiếng nổ vang trời, từng công trình kiến trúc bị phá hủy, khiến trái tim của các binh sĩ Vạn Đế Thần Triều thắt lại. Họ biết, nếu để những kẻ này tiến sâu hơn, mọi thứ sẽ sụp đổ.
Đúng lúc này, một bóng người vụt qua không trung, nhanh như tia chớp. Lăng Tiêu, với Huyết Long Kiếm trong tay, đã rời khỏi đỉnh tháp. Hắn không còn là thiếu niên phế vật hay thanh niên tài tuấn nữa. Hắn là Hoàng Đế của Vạn Đế Thần Triều, là người mang trong mình Chí Tôn Thần Tàng đang dần thức tỉnh. Khí thế của hắn giờ đây như một ngọn núi lửa sắp phun trào, uy áp đến mức khiến không gian xung quanh cũng phải vặn vẹo.
Huyết Long Kiếm của Lăng Tiêu vung lên, một đạo kiếm quang đỏ rực như máu xé toạc màn đêm. Đạo kiếm quang đó không chỉ sắc bén, mà còn mang theo một loại uy năng cổ xưa, một cảm giác vĩnh hằng và bất diệt. Nó chém thẳng vào một Hắc Ảnh Tướng Quân đang hoành hành, khiến kẻ đó không kịp phản ứng, thân thể bị phân thành hai nửa, hóa thành tro bụi ngay lập tức. Cả chiến trường bỗng chốc im lặng, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Lăng Tiêu.
“Ngươi… Ngươi không thể nào mạnh đến mức này!” Thủ Lĩnh Hắc Ảnh rít lên, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hãi. Hắn đã đánh giá thấp Lăng Tiêu. Hắn biết Lăng Tiêu là một thiên tài, nhưng không ngờ lại có thể phát huy sức mạnh kinh khủng đến vậy, vượt xa cấp độ mà hắn từng biết ở Huyền Giới. Một tia nghi ngờ thoáng qua trong lòng hắn: Lẽ nào, kẻ này… có liên quan đến những tồn tại mà Tổ Chức luôn tìm kiếm?
Lăng Tiêu không nói lời nào, thân hình hắn lao thẳng về phía Thủ Lĩnh Hắc Ảnh. Huyết Long Kiếm trong tay hắn rung lên từng tiếng, như một con rồng đang gầm thét. Trong khoảnh khắc đó, một phần ký ức bị phong ấn sâu trong tâm trí Lăng Tiêu bỗng lóe lên. Hắn nhìn thấy những hình ảnh mơ hồ về một vị Đế Vương uy nghi, một thanh kiếm tương tự đang chém ngang trời, phá vỡ tinh hà. Đó là sức mạnh của Chí Tôn, của Vạn Đế! Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn như được tiếp thêm năng lượng, bùng phát mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
“Chí Tôn Long Trảm!”
Lăng Tiêu gầm nhẹ, Huyết Long Kiếm hóa thành một con huyết long khổng lồ, mang theo uy năng hủy diệt, lao thẳng vào Thủ Lĩnh Hắc Ảnh. Con huyết long này không chỉ là một chiêu thức, mà dường như là một phần của linh hồn hắn, mang theo khí chất của một vị Đế Vương tối cao. Thủ Lĩnh Hắc Ảnh hoảng sợ, tung ra toàn bộ sức mạnh, tạo thành một tấm khiên năng lượng đen kịt. Nhưng tấm khiên đó, dưới uy năng của Chí Tôn Long Trảm, vỡ tan như pha lê, không thể cản được dù chỉ một giây.
Con huyết long xuyên thẳng qua Thủ Lĩnh Hắc Ảnh. Hắn không chết ngay lập tức, nhưng thân thể hắn bắt đầu tan rã, hóa thành những hạt năng lượng đen. Trong những giây phút cuối cùng, ánh mắt hắn nhìn Lăng Tiêu tràn ngập sự kinh hoàng và một chút hiểu rõ. “Ngươi… Ngươi là… một trong số đó… Tổ Chức… sẽ không bỏ qua cho ngươi… Kẻ thù… của ngươi… không phải ta… mà là… Chí Tôn Thiên Đạo…”
Những lời cuối cùng của Thủ Lĩnh Hắc Ảnh tan biến vào hư vô, để lại một khoảng trống trong không gian. Lăng Tiêu đứng đó, Huyết Long Kiếm hạ xuống, ánh mắt phức tạp. “Chí Tôn Thiên Đạo?” Hắn thì thầm, cái tên này như một chìa khóa mở ra những cánh cửa bí mật sâu thẳm trong ký ức. Hắn đã đánh bại Thủ Lĩnh Hắc Ảnh, tiêu diệt đại quân của chúng, nhưng lời nói của kẻ địch lại gieo vào lòng hắn một hạt giống nghi vấn lớn hơn.
Với sự thất bại của Thủ Lĩnh Hắc Ảnh, toàn bộ Hắc Ảnh quân còn lại tan tác, bỏ chạy toán loạn. Vạn Đế Thần Triều giành chiến thắng vang dội, nhưng Lăng Tiêu biết, đây chỉ là một chiến thắng nhỏ trong một cuộc chiến lớn hơn rất nhiều. Hắn đã kiểm soát Thiên Long Giới, trở thành người thống trị tuyệt đối của vùng đất này. Nhưng Thủ Lĩnh Hắc Ảnh đã nói đúng, kẻ thù của hắn không chỉ là một nhánh của Tổ Chức, mà là một thực thể, một ý chí vĩ đại hơn nhiều. Hắn cần phải mạnh mẽ hơn, cần phải khám phá sâu hơn về Chí Tôn Thần Tàng, và cần phải bước ra khỏi Thiên Long Giới nhỏ bé này, tiến vào những Đại Giới rộng lớn hơn, nơi có các Đế Vương và Chân Thần ngự trị.
Lăng Tiêu ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như vô số thế giới xa xôi. Thiên Long Giới, dù rộng lớn, cũng chỉ là một điểm nhỏ trong vạn giới. Hắn đã trở thành Đại Đế của Thiên Long Giới, nhưng con đường trở thành Chí Tôn Vạn Đế, thống ngự vạn giới và khai sáng Đạo Thống của riêng mình, chỉ mới bắt đầu.
Hắn quay lại, nhìn về phía kinh đô đang được tái thiết, nhìn về phía những binh sĩ đang hò reo chiến thắng. Một Đế quốc hùng mạnh đã được dựng xây, một nền móng vững chắc đã được đặt. Nhưng Lăng Tiêu biết, đã đến lúc phải rời đi, phải tìm kiếm chân tướng của “Chí Tôn Thiên Đạo” và đánh thức hoàn toàn sức mạnh Chí Tôn đang chảy trong huyết quản. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy hiểm nguy và thử thách, nhưng ánh mắt Lăng Tiêu không hề dao động. Hắn sẽ bước đi, chinh phục, và trở thành Chí Tôn Vĩnh Hằng.