Chí Tôn Vạn Đế
Chương 192

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:53:01 | Lượt xem: 4

Chương 192: Chinh Phạt Thiên Hà – Trận Chiến Đầu Tiên

Dưới ánh bình minh rực rỡ của Thiên Hà Đại Giới, hàng vạn chiến thuyền của Vạn Đế Thần Triều đã sẵn sàng. Chúng không chỉ là những con tàu khổng lồ làm bằng kim loại thần bí, mà còn là những pháo đài di động chứa đựng sức mạnh hủy diệt kinh thiên. Pháp trận trên thân thuyền lấp lánh, linh khí cuồn cuộn như sóng thần, tạo thành một trường năng lượng vô hình, khiến cả không gian xung quanh trở nên nặng nề.

Lăng Tiêu đứng trên soái hạm, “Chí Tôn Thiên Cung Hào”, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời. Bên cạnh hắn là các tướng lĩnh cốt cán, những người đã cùng hắn trải qua sinh tử, từ phàm trần đến Huyền Giới, và giờ đây, họ sẽ cùng hắn chinh phạt Thiên Hà. Sát khí ngút trời không che giấu được sự hưng phấn và khát vọng chiến thắng trong mỗi binh sĩ, mỗi tướng lĩnh. Lăng Tiêu biết, đây không chỉ là một cuộc chiến tranh, mà là tuyên ngôn của một kỷ nguyên mới.

“Chư tướng sĩ,” Lăng Tiêu cất tiếng, giọng nói tuy không lớn nhưng xuyên thấu vạn dặm, vang vọng trong tâm trí mỗi người, “Kể từ hôm nay, Vạn Đế Thần Triều sẽ viết nên trang sử mới trên Thiên Hà Đại Giới này! Kẻ nào thuận ta thì sống, kẻ nào nghịch ta thì diệt! Mục tiêu của chúng ta không chỉ là quyền lực, mà là sự thật, là công lý, là đòi lại những gì thuộc về ta, và khai sáng một Đại Đạo vĩnh hằng!”

Những lời nói của Lăng Tiêu như tiếng sấm rền, thổi bùng lên ngọn lửa nhiệt huyết trong tim mỗi binh sĩ. Họ giơ cao vũ khí, hô vang khẩu hiệu “Vạn Đế Vô Địch!”, “Chí Tôn Bất Diệt!”, âm thanh rung chuyển cả thiên địa.

“Tiến công!” Lăng Tiêu hạ lệnh. Soái hạm dẫn đầu, vạn thuyền cùng lúc khởi động, xé tan không gian, lao đi như một mũi tên khổng lồ. Vạn Đế Thần Triều, với lực lượng tinh nhuệ được tôi luyện qua vô số trận chiến, cùng với vô số cường giả từ các thế lực đã quy phục, chính thức bắt đầu cuộc chinh phạt.

Mục tiêu đầu tiên của Vạn Đế Thần Triều là “Bách Giới Thành”, một thành trì khổng lồ án ngữ cửa ngõ phía đông của Thiên Hà Đại Giới. Bách Giới Thành không chỉ là một trung tâm thương mại sầm uất, mà còn là căn cứ quân sự trọng yếu của “Thánh Quang Thần Triều”, một trong bảy Đại Thần Triều hùng mạnh nhất Thiên Hà Đại Giới. Thánh Quang Thần Triều đã tồn tại hàng triệu năm, quyền uy sâu rễ bền gốc, sở hữu vô số cường giả và bảo vật. Việc công phá Bách Giới Thành sẽ là một lời cảnh cáo đanh thép gửi tới toàn bộ Thiên Hà Đại Giới, và cũng là bước đệm để Lăng Tiêu thể hiện sức mạnh tuyệt đối của mình.

Khi đội quân Vạn Đế Thần Triều xuất hiện trên bầu trời Bách Giới Thành, cả thành lập tức chấn động. Vô số tu sĩ, cư dân ngẩng đầu nhìn lên, khuôn mặt tràn đầy kinh hãi. Hàng ngàn chiến thuyền, mỗi chiếc đều to lớn như một ngọn núi nhỏ, che kín cả bầu trời, tạo thành một bóng đen khổng lồ bao phủ toàn bộ thành phố.

Trên tường thành Bách Giới, các tướng lĩnh của Thánh Quang Thần Triều đã chuẩn bị sẵn sàng. Vô số binh sĩ mặc giáp bạc, tay cầm trường thương, đứng nghiêm trang, thần sắc căng thẳng đến cực điểm. Đại tướng trấn thủ Bách Giới Thành, “Quang Vũ Đế Quân” Tần Phong, là một cường giả Đại Đế đỉnh phong, đã trấn thủ nơi đây hơn ba vạn năm. Hắn nhìn chằm chằm vào soái hạm của Lăng Tiêu, ánh mắt lóe lên sự đề phòng và kiên quyết.

“Kẻ nào dám xâm phạm Bách Giới Thành của Thánh Quang Thần Triều ta?” Tần Phong gầm lên, giọng nói vang vọng như sấm sét, chứa đựng uy áp của một Đại Đế. “Mau chóng lui binh, nếu không đừng trách ta không khách khí!”

Trên soái hạm, một đạo hư ảnh của Lăng Tiêu ngưng tụ giữa không trung, khuôn mặt lãnh đạm, đôi mắt sắc bén như kiếm. “Thánh Quang Thần Triều? Từ hôm nay trở đi, không còn Thánh Quang Thần Triều nữa. Chỉ có Vạn Đế Thần Triều!” Hắn vung tay, một đạo linh quang kinh thiên bắn thẳng về phía Bách Giới Thành. Đó không phải là một đòn tấn công hủy diệt, mà là một thông điệp, một lời tuyên chiến.

Tần Phong biến sắc, hắn cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp ẩn chứa trong đạo linh quang đó. Hắn lập tức ra lệnh kích hoạt đại trận phòng ngự của Bách Giới Thành. Vô số phù văn cổ xưa bùng nổ, tạo thành một màn sáng màu vàng kim, bao phủ toàn bộ thành trì.

“Hừ! Nghiệp chướng cuồng vọng!” Tần Phong giận dữ. “Muốn công phá Bách Giới Thành, phải bước qua xác ta trước!”

Lăng Tiêu không nói nhiều, chỉ phất tay. “Công thành!”

Lập tức, hàng vạn chiến thuyền của Vạn Đế Thần Triều đồng loạt khai hỏa. Vô số đạo pháp tắc, năng lượng, linh quang đủ màu sắc bắn ra như mưa sao băng, trút xuống màn phòng ngự của Bách Giới Thành. Tiếng nổ long trời lở đất vang lên không ngừng, cả không gian như bị xé rách.

Dù đại trận của Bách Giới Thành cực kỳ kiên cố, nhưng dưới sự công kích dồn dập và quy mô lớn của Vạn Đế Thần Triều, nó cũng bắt đầu rung lắc dữ dội. Các tướng lĩnh của Lăng Tiêu, như Xích Viêm Tướng Quân, Hắc Long Vương, và Mộng Nguyệt Tiên Tử, cũng không ngừng thi triển các thần thông mạnh mẽ, bổ trợ cho cuộc tấn công.

Lăng Tiêu không chỉ dựa vào số lượng. Hắn còn triển khai chiến thuật tinh vi. Một phần quân đội tập trung công kích một điểm yếu đã được phát hiện của đại trận, trong khi các chiến thuyền khác liên tục bắn phá để phân tán lực lượng phòng thủ. Thêm vào đó, một đội quân cảm tử do Hắc Long Vương dẫn đầu đã bí mật vòng qua, chuẩn bị đột nhập từ phía sau.

Sau nửa canh giờ công kích điên cuồng, màn phòng ngự màu vàng kim của Bách Giới Thành bắt đầu xuất hiện những vết nứt. Tần Phong và các tướng lĩnh của Thánh Quang Thần Triều đã dốc toàn lực duy trì, nhưng dưới áp lực khủng khiếp, họ dần kiệt sức. Cùng lúc đó, Hắc Long Vương đã thành công đột nhập, mở ra một lỗ hổng từ bên trong.

“Giết!” Lăng Tiêu lại hạ lệnh, giọng nói lạnh lùng nhưng tràn đầy uy nghiêm. Toàn bộ quân đội Vạn Đế Thần Triều như thủy triều vỡ bờ, ồ ạt tràn vào Bách Giới Thành.

Trận chiến trên tường thành và trong thành diễn ra vô cùng ác liệt. Binh sĩ Thánh Quang Thần Triều chiến đấu kiên cường, nhưng trước sức mạnh áp đảo của Vạn Đế Thần Triều, họ dần dần thất thủ. Lăng Tiêu không trực tiếp tham chiến, nhưng khí thế của hắn, sự hiện diện của hắn đã đủ để nghiền nát ý chí phản kháng của đối phương.

Cuối cùng, Tần Phong, sau khi chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, đã bị Xích Viêm Tướng Quân đánh trọng thương và bắt sống. Với sự thất thủ của Quang Vũ Đế Quân, toàn bộ Bách Giới Thành sụp đổ. Các binh sĩ còn lại của Thánh Quang Thần Triều hoặc đầu hàng, hoặc bỏ chạy tán loạn.

Trong vòng chưa đầy một ngày, Bách Giới Thành, một thành trì kiên cố của Thánh Quang Thần Triều, đã bị Vạn Đế Thần Triều công phá hoàn toàn. Tin tức này như một cơn bão quét qua toàn bộ Thiên Hà Đại Giới, gây chấn động mạnh mẽ.

Lăng Tiêu bước vào Bách Giới Thành, không khí chiến tranh vẫn còn vương vấn. Hắn ra lệnh cho binh sĩ dọn dẹp chiến trường, thu thập tài nguyên, và cử người trấn giữ thành. Hắn cũng gặp mặt Tần Phong, kẻ đang bị giam giữ trong một lao ngục. Tần Phong nhìn Lăng Tiêu, ánh mắt tràn đầy căm thù và bất khuất.

“Ngươi đã thắng, nhưng ngươi sẽ không bao giờ có thể thống nhất Thiên Hà Đại Giới!” Tần Phong khạc ra một búng máu, “Thánh Quang Thần Triều ta chỉ là một trong bảy Đại Thần Triều. Phía sau chúng ta, còn có những thế lực cổ xưa hơn, đáng sợ hơn rất nhiều. Ngươi sẽ phải đối mặt với sự phẫn nộ của toàn bộ Thiên Hà Đại Giới!”

Lăng Tiêu mỉm cười nhạt. “Ta biết. Và ta chờ đợi điều đó.” Hắn vung tay, một đạo linh lực nhẹ nhàng bao bọc Tần Phong. “Ta không giết ngươi. Ngươi là một chiến tướng đáng nể. Nhưng ngươi phải hiểu, thời đại của Thánh Quang Thần Triều đã qua. Vạn Đế Thần Triều sẽ mở ra một kỷ nguyên mới.”

Sau đó, Lăng Tiêu bắt đầu tra xét kho tàng và các tư liệu của Bách Giới Thành. Hắn tìm thấy vô số tài nguyên tu luyện, bảo vật quý hiếm, và cả một số bản đồ cổ xưa của Thiên Hà Đại Giới. Nhưng điều khiến hắn chú ý hơn cả là một quyển sách cổ ghi chép về lịch sử hình thành của Thánh Quang Thần Triều, trong đó có nhắc đến một “Tổ Chức Hắc Ám” bí ẩn, được cho là đã hỗ trợ Thánh Quang Thần Triều từ những ngày đầu, đổi lại là sự cống nạp định kỳ những “nguồn năng lượng đặc biệt”.

“Tổ Chức Hắc Ám?” Lăng Tiêu nheo mắt. Cái tên này lập tức khiến hắn liên tưởng đến thế lực đã phong ấn mình trong quá khứ. “Quả nhiên, chúng đã len lỏi vào Thiên Hà Đại Giới này từ rất lâu rồi.”

Cuộc chinh phạt Bách Giới Thành chỉ là khởi đầu. Lăng Tiêu biết, con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai và hiểm nguy. Nhưng hắn không hề nao núng. Mỗi bước đi, mỗi chiến thắng, không chỉ củng cố đế nghiệp của hắn, mà còn hé lộ thêm những mảnh ghép về thân thế và kẻ thù. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn cũng đang dần thức tỉnh mạnh mẽ hơn, mỗi khi hắn hấp thụ được một phần sức mạnh của Đại Giới này, hoặc mỗi khi hắn đối mặt với một cường giả đáng sợ.

Ánh mắt Lăng Tiêu nhìn xuyên qua vách tường, hướng về phía những vùng đất xa xôi hơn của Thiên Hà Đại Giới. Hắn là Chí Tôn Vạn Đế, người sẽ thống nhất vạn giới, và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi toàn bộ sự thật được phơi bày, và kẻ thù tối cao phải quỳ gối dưới chân hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8