Chí Tôn Vạn Đế
Chương 186

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:50:01 | Lượt xem: 4

Chương 186: Khai Sáng Thần Triều, Vô Cực Quy Phục

Lăng Tiêu đứng thẳng, ánh mắt sâu thẳm quét qua Mộ Dung Phong đang quỳ gối, rồi lướt qua toàn bộ Vô Cực Thánh Địa, nơi hàng ngàn ánh mắt kinh hãi, hoang mang và cả sự kính sợ đang đổ dồn về phía hắn. Hắn không nói gì, nhưng sự im lặng ấy lại nặng trĩu hơn bất kỳ lời răn đe nào. Không khí đông đặc đến nghẹt thở, chỉ có tiếng gió khẽ rít qua những ngọn núi xa xăm.

Mộ Dung Phong cảm nhận được áp lực vô hình từ Lăng Tiêu. Hắn biết mình đã đưa ra quyết định đúng đắn nhất trong cuộc đời. Vị thanh niên trước mặt này không chỉ là một thiên tài, mà là một quái vật, một tồn tại mà hắn chưa từng thấy. Sức mạnh tuyệt đối, ý chí bất khuất, và khí phách của một đấng quân vương. “Lăng Tiêu” – cái tên này chắc chắn sẽ vang vọng khắp Đại Giới, thậm chí là vạn giới.

“Đứng dậy đi,” Lăng Tiêu cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm ổn, mang theo một sự uy nghiêm không thể nghi ngờ. “Ngươi đã lựa chọn, vậy thì hãy chứng minh giá trị của mình.”

Mộ Dung Phong lập tức đứng dậy, khuôn mặt lộ rõ sự cung kính. “Thuộc hạ Mộ Dung Phong, nguyện dốc hết sức lực, cống hiến cho chủ thượng!”

Lăng Tiêu gật đầu nhẹ. “Tốt. Từ giờ trở đi, Vô Cực Thánh Địa sẽ là nền móng đầu tiên của ta ở Đại Giới này. Ngươi sẽ là người phụ trách mọi việc ở đây, dưới sự chỉ đạo của ta.”

Các trưởng lão Vô Cực Thánh Địa nghe vậy, sắc mặt ai nấy đều biến đổi. Từ nay, Vô Cực Thánh Địa không còn là của họ nữa, mà đã trở thành một phần của thế lực mới do Lăng Tiêu thống lĩnh. Sự thật này tuy phũ phàng, nhưng không ai dám phản đối. Ngón tay của Lăng Tiêu vừa rồi đã nghiền nát một Chuẩn-Đế đỉnh phong như nghiền nát một con kiến, đó là lời cảnh báo đanh thép nhất.

Lăng Tiêu quay sang nhìn các trưởng lão và đệ tử. “Ta biết các ngươi có thể không phục, hoặc lo sợ cho tương lai của mình. Nhưng ta có thể hứa với các ngươi, đi theo ta, con đường tu luyện của các ngươi sẽ rộng mở hơn gấp trăm lần so với việc chôn chân ở một Thánh Địa nhỏ bé này. Ta sẽ kiến tạo một Thần Triều, một đế quốc vạn giới, nơi các ngươi sẽ có cơ hội đạt tới những cảnh giới mà trước đây chỉ dám mơ ước.”

Lời nói của Lăng Tiêu như một luồng điện xẹt qua tâm trí mọi người. Kiến tạo một Thần Triều? Một đế quốc vạn giới? Đó là một tham vọng điên rồ, nhưng phát ra từ miệng Lăng Tiêu, lại mang theo một sự thuyết phục khó tả. Mộ Dung Phong là người đầu tiên cảm nhận sâu sắc điều này. Hắn đã thấy được viễn cảnh mà Lăng Tiêu vẽ ra, một viễn cảnh mà ngay cả những Đế Vương vĩ đại nhất cũng chưa chắc đã dám mơ tới.

“Mộ Dung Phong,” Lăng Tiêu gọi. “Ngươi là người hiểu rõ nhất tình hình ở Đại Giới này. Kể cho ta nghe về tất cả. Các thế lực lớn, các Đế Vương hiện tại, các nguồn tài nguyên, và bất kỳ mối đe dọa tiềm tàng nào.”

Mộ Dung Phong cúi đầu, bắt đầu trình bày một cách rành mạch và chi tiết. “Bẩm chủ thượng, Đại Giới chúng ta được gọi là ‘Thái Huyền Giới’. Đây là một trong hàng ngàn Đại Giới tồn tại trong vũ trụ rộng lớn. Thái Huyền Giới được thống trị bởi Tứ Đại Đế Triều và vô số Thánh Địa, Tông Môn và Gia Tộc lớn nhỏ. Tứ Đại Đế Triều bao gồm: Đại Chu Đế Triều, Hạo Thiên Đế Triều, Huyền Nguyệt Đế Triều và Vạn Kiếm Thánh Triều. Mỗi Đế Triều đều có ít nhất một vị Đại Đế tọa trấn, với thực lực kinh thiên động địa. Ngoài ra, còn có những thế lực ẩn mình, cổ xưa hơn, mà ngay cả Tứ Đại Đế Triều cũng phải kiêng dè.”

“Các vị Đại Đế ở Thái Huyền Giới đều đã đạt đến đỉnh phong của Đế Cảnh, uy chấn một phương. Nhưng theo những ghi chép cổ xưa, trên Đế Cảnh còn có những cảnh giới cao hơn, chỉ tiếc là từ hàng vạn năm nay, chưa từng có ai có thể đột phá. Tài nguyên ở Thái Huyền Giới phong phú, có nhiều khoáng mạch linh thạch, linh dược quý hiếm, và cả những di tích cổ đại chứa đựng cơ duyên lớn. Tuy nhiên, sự tranh giành giữa các thế lực là vô cùng khốc liệt.”

Lăng Tiêu lắng nghe một cách chăm chú. “Vậy, Vô Cực Thánh Địa của các ngươi thuộc về thế lực nào, hay là một thế lực trung lập?”

“Vô Cực Thánh Địa chúng ta là một Thánh Địa tương đối lớn, nhưng không thuộc về bất kỳ Đế Triều nào. Chúng ta giữ thái độ trung lập, cố gắng duy trì sự bình ổn trong khu vực của mình. Tuy nhiên, gần đây, Đại Chu Đế Triều đang có ý đồ bành trướng, đã nuốt chửng một vài Thánh Địa nhỏ hơn ở biên giới, gây ra sự bất an trong toàn Thái Huyền Giới,” Mộ Dung Phong trả lời.

Lăng Tiêu khẽ nhếch mép. Đại Chu Đế Triều? Một con hổ đang đói bụng. “Mộ Dung Phong, từ giờ trở đi, Vô Cực Thánh Địa sẽ không còn trung lập nữa. Chúng ta sẽ là ngọn cờ đầu cho sự trỗi dậy của ‘Vạn Đế Thần Triều’. Ta muốn ngươi lập tức tập hợp tất cả trưởng lão, đệ tử, và bất kỳ cường giả nào có thể triệu tập. Chúng ta cần một đội quân, và một mạng lưới tình báo.”

“Vâng, chủ thượng!” Mộ Dung Phong lập tức cúi đầu. Hắn cảm thấy trong lòng mình một ngọn lửa tham vọng bùng cháy. Nếu đi theo Lăng Tiêu, hắn sẽ không chỉ là một Chuẩn-Đế đỉnh phong quẩn quanh ở một Thánh Địa nhỏ bé, mà có thể trở thành một vị tướng quân, một khai quốc công thần của một Thần Triều vĩ đại.

Lăng Tiêu tiếp tục ra lệnh: “Đầu tiên, ta cần một nơi yên tĩnh để bế quan một thời gian ngắn. Sau đó, ta muốn nắm giữ toàn bộ thông tin về các di tích cổ xưa, các bí cảnh, và những nơi có khả năng xuất hiện Thần Khí hoặc công pháp thất truyền. Đồng thời, cử người đi thăm dò tình hình của Đại Chu Đế Triều, đặc biệt là những hành động bành trướng gần đây của chúng.”

“Thuộc hạ đã rõ!” Mộ Dung Phong đáp lời đầy khí thế. Hắn lập tức quay sang các trưởng lão, ánh mắt sắc bén. “Các vị trưởng lão, các ngươi đã nghe rõ lệnh của chủ thượng. Từ giờ trở đi, Vô Cực Thánh Địa sẽ quy phục Chí Tôn Lăng Tiêu. Bất cứ ai có ý đồ phản kháng, hoặc có hành vi bất trung, sẽ phải đối mặt với hậu quả khủng khiếp nhất. Mau chóng chuẩn bị một nơi bế quan tốt nhất cho chủ thượng, và bắt đầu thu thập thông tin theo lệnh!”

Các trưởng lão Vô Cực Thánh Địa, dù trong lòng còn chút nghi ngại, nhưng trước uy thế tuyệt đối của Lăng Tiêu và khí phách của Mộ Dung Phong, không ai dám nói nửa lời. Họ cúi đầu, đồng loạt đáp: “Tuân lệnh Mộ Dung trưởng lão!”

Sự kiện này đã đánh dấu một bước ngoặt lịch sử cho Vô Cực Thánh Địa. Từ một thế lực trung lập, họ đã chính thức trở thành một phần của Vạn Đế Thần Triều đang được Lăng Tiêu thai nghén. Mộ Dung Phong nhanh chóng sắp xếp một động phủ linh khí dồi dào, nằm sâu trong lòng núi, được bao bọc bởi trận pháp phòng thủ kiên cố nhất, để Lăng Tiêu có thể an tâm bế quan.

Trong động phủ, Lăng Tiêu ngồi xếp bằng, nhắm mắt lại. Hắn cần thời gian để củng cố cảnh giới vừa đột phá, và quan trọng hơn, để bắt đầu luyện hóa một phần sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng. Hắn cảm nhận được sự kích động của Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể mình, như một con mãnh thú đang tỉnh giấc. Những ký ức mơ hồ về quá khứ, về kẻ thù đã phong ấn hắn, cũng bắt đầu lướt qua tâm trí. Con đường Đại Đế Vấn Đạo, con đường khai sáng Vạn Đế Thần Triều, đã chính thức bắt đầu, và Lăng Tiêu biết rằng, đây mới chỉ là những bước đi đầu tiên trên một hành trình đầy cam go và máu lửa.

Ngoài động phủ, Mộ Dung Phong đã bắt đầu hành động. Hắn triệu tập tất cả cường giả của Vô Cực Thánh Địa, phân công nhiệm vụ, và cử các đội thám thính đi khắp nơi để thu thập thông tin. Tin tức về sự thay đổi đột ngột ở Vô Cực Thánh Địa, và sự xuất hiện của một cường giả bí ẩn có thể nghiền nát Chuẩn-Đế đỉnh phong bằng một ngón tay, bắt đầu lan truyền như một cơn bão trong các thế lực lân cận. Các Đế Triều và Thánh Địa khác bắt đầu chú ý, một số thì tò mò, một số thì cảnh giác, và một số thì bắt đầu nung nấu ý đồ muốn dò xét hoặc thậm chí là đàn áp ngọn lửa mới chớm nở này. Lăng Tiêu, trong động phủ tĩnh lặng, đang chờ đợi thời cơ để bùng nổ, để cái tên Chí Tôn Vạn Đế thực sự rung chuyển Thái Huyền Giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8