Chí Tôn Vạn Đế
Chương 185

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:49:38 | Lượt xem: 4

Chương 185: Một Lời Thành Đế

Lời nói của Lăng Tiêu như một tiếng sấm sét giữa trời quang, không chỉ vang vọng khắp ngọn núi mà còn như muốn xé toạc sự tĩnh lặng của Thiên Huyền Đại Giới. Mộ Dung Phong, vốn đang kiêu ngạo đứng đó, sắc mặt bỗng chốc trắng bệch, rồi nhanh chóng chuyển sang đỏ bừng vì phẫn nộ.

“Thành Đế?” Hắn cười phá lên, tiếng cười đầy khinh miệt và tàn độc. “Ngươi là thứ phế vật nào mà dám nói lời ngông cuồng đến vậy? Thiên Huyền Đại Giới này, Đế vị đã có chủ! Ngươi từ Huyền Giới bé nhỏ kia bò lên, còn chưa kịp hiểu rõ quy tắc, đã muốn tìm chết sao?”

Xung quanh, các đệ tử và trưởng lão của Vô Cực Thánh Địa cũng xôn xao. Họ nhìn Lăng Tiêu như nhìn một kẻ điên. Trong mắt họ, Thiên Huyền Đại Giới là một trong những Đại Giới hàng đầu, nơi cường giả vô số, các Đại Đế tọa trấn, mỗi người đều là tồn tại chí cao vô thượng. Một thanh niên lạ mặt vừa đến đã dám tuyên bố thành Đế, quả thực là không biết trời cao đất rộng!

Lăng Tiêu vẫn đứng đó, thân hình thẳng tắp, không hề bị lời lẽ khiêu khích của Mộ Dung Phong lay động. Ánh mắt hắn sâu thẳm như vực thẳm, không chứa chút cảm xúc nào. Hắn biết, để xây dựng đế quốc của riêng mình, để thống nhất Đại Giới này, hắn phải bắt đầu bằng việc đạp đổ những kẻ ngáng đường, bằng việc chứng minh sức mạnh tuyệt đối của mình.

“Quy tắc?” Lăng Tiêu nhếch môi, giọng nói bình thản nhưng ẩn chứa sự bá đạo không thể lay chuyển. “Quy tắc của ta, chính là quy tắc của Thiên Huyền Đại Giới này, kể từ giờ phút này.”

“Càn rỡ!” Mộ Dung Phong gầm lên, sát ý bùng nổ. Hắn là cường giả Chuẩn-Đế đỉnh phong của Vô Cực Thánh Địa, một trong những người có khả năng chạm đến cảnh giới Đại Đế nhất trong thế hệ này. Danh vọng và địa vị của hắn ở Thiên Huyền Đại Giới cao ngất trời. Thế mà hôm nay, một tên tiểu tử không rõ lai lịch lại dám ngang nhiên tuyên bố muốn cướp đi Đế vị, còn muốn định đoạt quy tắc trước mặt hắn? Đây là sự sỉ nhục không thể chấp nhận!

“Tiểu tử, ngươi thật sự muốn chết!” Mộ Dung Phong không nhịn được nữa, hắn giơ tay lên, một đạo pháp quyết màu vàng kim loé sáng, hóa thành một chưởng ấn khổng lồ, mang theo uy năng hủy thiên diệt địa, ập thẳng xuống Lăng Tiêu. “Để ta dạy ngươi thế nào là sự kính sợ!”

Chưởng ấn vừa ra, không gian xung quanh vặn vẹo, gió núi gào thét, mặt đất nứt nẻ. Đây là chiêu thức mạnh nhất của Mộ Dung Phong, đủ sức san phẳng một ngọn núi, trấn áp bất kỳ cường giả nào dưới cấp Đại Đế.

Tuy nhiên, Lăng Tiêu vẫn đứng im, không hề có ý né tránh. Trong mắt hắn, công kích của Mộ Dung Phong chẳng qua chỉ là trò trẻ con. Sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn đang sôi trào, một phần ký ức về thân phận chí tôn đã thức tỉnh, khiến hắn có cái nhìn hoàn toàn khác về vạn vật.

Khi chưởng ấn chỉ còn cách đỉnh đầu Lăng Tiêu vài trượng, hắn mới chậm rãi vươn một ngón tay. Ngón tay đó không mang theo bất kỳ pháp lực kinh thiên nào, chỉ đơn giản là một động tác nhẹ nhàng, như đang chạm vào không khí.

Nhưng ngay khi ngón tay Lăng Tiêu chạm nhẹ vào hư không, một trường lực vô hình đột nhiên xuất hiện. Trường lực này không có màu sắc, không có hình dạng, nhưng lại mang theo một loại quy tắc tuyệt đối, một loại ý chí không thể chống lại.

“Rắc!”

Chưởng ấn khổng lồ của Mộ Dung Phong, vốn uy phong lẫm liệt, bỗng nhiên như gặp phải một bức tường vô hình, vỡ tan tành thành vô số mảnh sáng lấp lánh, rồi biến mất không dấu vết.

Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người có mặt đều chết lặng. Mộ Dung Phong trừng lớn mắt, không dám tin vào những gì mình vừa thấy. Chiêu thức mạnh nhất của hắn, lại bị đối phương dễ dàng hóa giải chỉ bằng một ngón tay? Điều này… điều này làm sao có thể?

“Ngươi… ngươi là ai?” Mộ Dung Phong lùi lại một bước, giọng nói run rẩy, ánh mắt đã không còn sự khinh miệt mà thay vào đó là sự kinh hoàng tột độ. Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh cổ xưa, cường đại đến mức khó tin ẩn chứa trong ngón tay của Lăng Tiêu, không phải là thứ mà một cường giả Chuẩn-Đế có thể sở hữu.

Lăng Tiêu không trả lời. Hắn chỉ nhẹ nhàng bước một bước về phía trước. Bước chân của hắn không nhanh, nhưng mỗi bước đều như dẫm lên trái tim của Mộ Dung Phong, khiến hắn cảm thấy áp lực kinh khủng.

“Ngươi không đủ tư cách để hỏi tên ta,” Lăng Tiêu lạnh lùng nói. “Ngươi chỉ cần biết, từ nay trở đi, Thiên Huyền Đại Giới này, sẽ có một vị Đế Vương mới.”

Một cỗ khí thế cường đại từ trong cơ thể Lăng Tiêu bùng phát, không phải là khí thế hung hãn của bạo quân, mà là một loại uy áp của vị chủ tể vạn vật, của một Chí Tôn thực sự. Khí thế đó không mang theo sát ý, nhưng lại khiến Mộ Dung Phong cảm thấy mình như một con kiến nhỏ bé đứng trước một ngọn núi cao ngất trời, vô lực đến đáng sợ.

“Không thể nào!” Mộ Dung Phong lùi liên tiếp mấy bước, khuôn mặt tái mét. Hắn đã tu luyện hàng vạn năm, từng chứng kiến sự hùng mạnh của các Đại Đế, nhưng chưa bao giờ cảm thấy một áp lực khủng khiếp đến vậy từ một thanh niên. “Ngươi… ngươi đã đạt đến cảnh giới Đại Đế?”

Lăng Tiêu lắc đầu. “Đại Đế? Còn chưa đủ.”

Lời nói này càng khiến Mộ Dung Phong chấn động. Chưa đủ? Vậy thì hắn là cái gì? Chẳng lẽ còn mạnh hơn cả Đại Đế sao? Điều này hoàn toàn vượt quá nhận thức của hắn.

Lăng Tiêu không muốn lãng phí thời gian với Mộ Dung Phong. Hắn đến đây là để xây dựng đế quốc, không phải để chơi đùa. Hắn đưa mắt quét qua những đệ tử và trưởng lão đang đứng chết trân ở đó, ánh mắt như hai thanh kiếm sắc bén, khiến tất cả đều không dám ngẩng đầu đối diện.

“Ta cho ngươi một cơ hội.” Lăng Tiêu nhìn thẳng vào Mộ Dung Phong. “Thu phục, hoặc diệt vong. Ngươi chọn đi.”

Giọng nói của Lăng Tiêu không hề lớn, nhưng lại mang theo một sự quyết đoán và uy hiếp không thể nghi ngờ. Mộ Dung Phong cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn biết, đối phương không hề nói đùa. Sức mạnh mà Lăng Tiêu vừa thể hiện hoàn toàn có thể dễ dàng lấy mạng hắn.

Hắn là một cường giả Chuẩn-Đế lừng lẫy, nhưng giờ đây, hắn lại phải đối mặt với một lựa chọn sỉ nhục như vậy. Căm hận, sợ hãi, bàng hoàng… đủ mọi cảm xúc đan xen trong lòng hắn.

Tuy nhiên, bản năng sinh tồn và sự nhạy bén của một cường giả đã khiến hắn nhận ra rằng, người thanh niên trước mặt này không phải là một kẻ bình thường. Hắn có thể là một tồn tại cổ xưa nào đó vừa thức tỉnh, hoặc là một thiên tài tuyệt thế đến từ một Đại Giới cao cấp hơn. Dù là gì đi nữa, đối đầu với hắn lúc này chỉ có con đường chết.

Mộ Dung Phong hít sâu một hơi, cố gắng kìm nén sự sỉ nhục trong lòng. Hắn nhìn Lăng Tiêu, ánh mắt phức tạp, cuối cùng khẽ cúi đầu.

“Mộ Dung Phong… nguyện ý… thần phục.” Hắn nghiến răng nói ra từng chữ, mỗi chữ đều như một mũi kim đâm vào tim hắn.

Lời nói của Mộ Dung Phong như một tiếng sét đánh ngang tai tất cả những người chứng kiến. Vị cường giả Chuẩn-Đế đỉnh phong, người có thể hô mưa gọi gió ở Vô Cực Thánh Địa, lại cam tâm thần phục một thanh niên lạ mặt?

Lăng Tiêu gật đầu, vẻ mặt vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra. “Rất tốt. Ngươi đã đưa ra một lựa chọn đúng đắn.”

Hắn không ép buộc Mộ Dung Phong phải thề thốt hay lập khế ước nô lệ. Với sức mạnh hiện tại của hắn, hắn tin tưởng vào khả năng trấn áp tuyệt đối. Hơn nữa, hắn cần những kẻ có năng lực, chứ không phải những kẻ bị ép buộc mà sinh lòng phản trắc.

“Từ giờ, ngươi sẽ là người đầu tiên trong Vạn Đế Thần Triều của ta tại Thiên Huyền Đại Giới này.” Lăng Tiêu tuyên bố. “Nhiệm vụ của ngươi là thu thập tin tức, và bắt đầu chiêu mộ những cường giả có tiềm lực, những thiên tài có khát vọng. Ta cần một đội quân, một vương triều để thống nhất Đại Giới này.”

Mộ Dung Phong ngẩng đầu, ánh mắt đã không còn sự chống đối mà thay vào đó là sự phức tạp và một chút tò mò. Hắn biết, mình vừa bước vào một con đường hoàn toàn mới, một con đường có thể dẫn đến đỉnh cao chưa từng thấy, hoặc cũng có thể là vực sâu vạn trượng.

Lăng Tiêu không chờ đợi câu trả lời. Hắn quay người, bước đi. Bóng lưng hắn hiện lên vẻ cô độc nhưng lại vô cùng kiên định, như một vị Đế Vương đã định sẵn sẽ thống trị vạn vật.

“Thiên Huyền Đại Giới…” Lăng Tiêu thầm thì, giọng nói chứa đựng sự mong chờ và khát vọng. “Đây chỉ là khởi đầu.”

Hắn đã đặt bước chân đầu tiên trên con đường Đại Đế Vấn Đạo, con đường đầy chông gai nhưng cũng hứa hẹn vô vàn cơ duyên. Từ giờ phút này, Thiên Huyền Đại Giới sẽ không còn yên bình nữa. Một kỷ nguyên mới, dưới sự thống trị của Chí Tôn Vạn Đế, sắp sửa được khai mở.

Mộ Dung Phong nhìn theo bóng lưng Lăng Tiêu khuất dần, trong lòng vẫn còn chấn động. Hắn biết, sự kiện hôm nay sẽ thay đổi hoàn toàn cục diện của Thiên Huyền Đại Giới. Một vị Đế Vương mới đang trỗi dậy, và hắn, Mộ Dung Phong, là người đầu tiên được chứng kiến, và cũng là người đầu tiên lựa chọn đi theo. Đây là cơ hội hay tai họa, hắn vẫn chưa thể biết, nhưng trực giác mách bảo hắn rằng, vị thanh niên này sẽ làm nên những điều phi thường, những điều mà các Đại Đế hiện tại cũng không thể tưởng tượng nổi.

Các trưởng lão và đệ tử Vô Cực Thánh Địa vẫn còn đứng đó như những pho tượng, hoàn toàn bị sự kiện vừa rồi làm cho choáng váng. Một lời thành Đế, một ngón tay nghiền nát Chuẩn-Đế đỉnh phong, một cái cúi đầu của Mộ Dung Phong… tất cả đã khắc sâu vào tâm trí họ, như một lời cảnh báo về sự xuất hiện của một cường giả vượt xa mọi lẽ thường.

Con đường Đại Đế Vấn Đạo, từ những bước chân đầu tiên này, đã nhuốm màu máu và sự khẳng định quyền lực tuyệt đối. Lăng Tiêu đã bắt đầu hành trình của mình, không phải bằng sự hòa nhập, mà bằng sự thống trị tuyệt đối.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8