Chí Tôn Vạn Đế
Chương 184
CHƯƠNG 184: Thiên Huyền Chi Môn
Dứt lời, Lăng Tiêu không chút do dự, bước chân kiên định hướng về ngọn tháp Thần Hoang Di Tích cao vút, xuyên mây xanh. Hắn đã đứng trên đỉnh Huyền Giới, nhưng cảm giác thành tựu không còn lấp đầy tâm trí hắn như trước. Thay vào đó là một khao khát cháy bỏng hơn, một thôi thúc vô hình từ sâu thẳm huyết mạch, gọi mời hắn đến những chân trời rộng lớn hơn.
Ngọn tháp này, được đồn đại là tàn tích của một nền văn minh cổ xưa, là nơi duy nhất kết nối Huyền Giới với Thiên Huyền Đại Giới. Suốt hàng ngàn năm, vô số cường giả đã cố gắng chinh phục, nhưng chỉ một số ít thành công, và đa phần trong số họ đều biến mất không dấu vết, trở thành những truyền thuyết xa xôi. Ngọn tháp không chỉ là một con đường, mà còn là một thử thách cuối cùng, một cánh cửa chọn lọc kẻ xứng đáng.
Càng lên cao, áp lực càng lớn. Không phải là áp lực vật lý đơn thuần, mà là một loại lực trường vô hình, ép chặt linh hồn và ý chí. Đây là “Đế Uy Khí Tức”, tàn dư của những vị Đại Đế từng bước qua, hoặc thậm chí là chính bản thân Đại Đạo của Thiên Huyền Đại Giới đang tự kiểm định kẻ xâm nhập. Đối với những kẻ có ý chí yếu kém, chỉ cần đến tầng thứ ba mươi đã đủ để họ quỳ rạp, vỡ tan linh hồn.
Nhưng Lăng Tiêu, hắn không phải kẻ tầm thường. Huyết mạch Chí Tôn ẩn sâu trong cơ thể hắn bắt đầu rung động. Những ký ức mơ hồ, những mảnh vỡ về quyền năng tối cao bỗng nhiên lóe lên trong tâm trí, tựa như một con rồng đang vươn mình tỉnh giấc. Mỗi bước chân của hắn đều vững vàng, tự tin. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng giữa ý chí của mình và Đế Uy Khí Tức, không phải là sự chống đối, mà là sự hấp thụ, đồng hóa.
Tầng một trăm, tầng hai trăm, rồi ba trăm… Lăng Tiêu đi qua như đi trên đất bằng. Những ảo ảnh đáng sợ nhất, những âm thanh mê hoặc nhất, những đòn tấn công tinh thần tàn khốc nhất đều không thể lay chuyển hắn. Thậm chí, khi hắn đi qua, những tàn niệm của cường giả tiền bối đã hóa thành tro bụi, chỉ còn lại ánh mắt kính sợ cuối cùng, như thể họ đang chứng kiến một truyền nhân, một kẻ kế thừa của Đạo.
Trên đỉnh tháp, một cánh cổng cổ xưa hiện ra. Nó không được làm từ kim loại hay đá, mà từ ánh sáng hỗn độn, xoáy sâu như một hố đen, nhưng lại phát ra những tia sáng ngũ sắc rực rỡ, huyền ảo. Phía trên cánh cổng, ba chữ cổ kính, hùng vĩ khắc sâu vào hư không: “Thiên Huyền Môn”.
Lăng Tiêu đứng trước cánh cổng, cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ, thuần khiết và mạnh mẽ gấp trăm lần linh khí Huyền Giới, đang tràn ra. Đó là khí tức của một thế giới cao hơn, nơi mà tu vi không còn bị giới hạn bởi những định luật phàm tục. Hắn đưa tay chạm vào cánh cổng, cảm giác lạnh lẽo và tĩnh mịch nhưng ẩn chứa một sức mạnh không thể đo lường.
Hắn quay đầu lại, nhìn xuống Huyền Giới đang dần thu nhỏ dưới chân mình. Tông môn của hắn, những người bạn đồng hành, những kẻ thù đã bị hắn đánh bại, tất cả đều hiện lên trong tâm trí. Huyền Giới là nơi hắn bắt đầu, là nơi hắn thức tỉnh một phần bản thân, nhưng nó không phải là điểm cuối. Cánh cửa này không chỉ mở ra một thế giới mới, mà còn khép lại một chương cũ.
“Huyền Giới…” Hắn lẩm bẩm, âm thanh nhẹ bẫng trong gió. “Ta sẽ trở lại, một ngày nào đó, khi ta đã là một Chí Tôn thực sự.”
Không chần chừ thêm nữa, Lăng Tiêu bước thẳng vào Thiên Huyền Môn. Một cảm giác bị kéo căng đến cực hạn, như thể cơ thể và linh hồn hắn đang bị xé toạc, nhưng rồi lại được tái tạo trong một khoảnh khắc. Toàn bộ cảnh vật xung quanh biến đổi nhanh chóng, các vì sao và tinh vân lướt qua như dòng nước, một chuyến du hành xuyên không gian mà tốc độ không thể dùng lời diễn tả.
Khi cảm giác choáng váng qua đi, Lăng Tiêu thấy mình đang đứng trên một ngọn núi sừng sững, cao vút mây xanh. Không khí ở đây đặc quánh linh khí, mỗi hơi thở đều mang lại cảm giác sảng khoái, như thể đang hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt. Cây cối xung quanh cao lớn lạ thường, vươn thẳng lên trời, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, rõ ràng là những loại linh thảo quý hiếm mà ở Huyền Giới khó lòng tìm thấy.
Xa xa, những dãy núi trùng điệp ẩn hiện trong sương mù, hùng vĩ đến mức khiến người ta cảm thấy mình thật nhỏ bé. Trên bầu trời, thỉnh thoảng có những bóng dáng khổng lồ lướt qua, có thể là linh thú viễn cổ, hoặc thậm chí là cường giả phi hành. Một cảm giác uy áp vô hình bao trùm, nhắc nhở Lăng Tiêu rằng đây là một thế giới hoàn toàn khác biệt.
Hắn thử vận chuyển linh lực trong cơ thể, phát hiện ra rằng tốc độ tu luyện ở đây nhanh hơn gấp mười lần so với Huyền Giới. Cảnh giới tu luyện cũng trở nên rõ ràng hơn, và hắn cảm nhận được rằng những cấp độ mà hắn từng đạt được ở Huyền Giới, ở đây có lẽ chỉ là khởi đầu.
“Đây chính là Thiên Huyền Đại Giới…” Lăng Tiêu hít sâu một hơi. “Quả nhiên không phụ danh xưng Đại Giới.”
Khi hắn đang đắm chìm trong sự ngạc nhiên, một âm thanh ồn ào truyền đến từ phía dưới chân núi. Hắn tập trung thần niệm, phát hiện ra một nhóm người đang di chuyển. Họ ăn mặc lộng lẫy, khí tức mạnh mẽ, mỗi người đều ít nhất là cảnh giới Linh Hải Kỳ, thậm chí có vài người đã đạt đến Hóa Thần Kỳ – cảnh giới mà ở Huyền Giới đã có thể xưng bá một phương.
Một trong số họ, một thanh niên với vẻ mặt ngạo mạn, đột nhiên dừng lại, ánh mắt quét qua ngọn núi nơi Lăng Tiêu đang đứng. Hắn hơi nhíu mày, như thể cảm nhận được điều gì đó bất thường.
“Ngạc nhiên thật, nơi này lại có người?” Thanh niên đó lẩm bẩm, rồi ra lệnh cho tùy tùng. “Đi lên xem, có khi là kẻ nào lạc đường hoặc phàm nhân vô tình xông vào.”
Hai tùy tùng lập tức bay lên, tốc độ cực nhanh, mang theo khí thế hung hăng. Khi nhìn thấy Lăng Tiêu, một người trong số họ liền cất tiếng hỏi, giọng điệu đầy vẻ khinh thường:
“Này tiểu tử, ngươi từ đâu đến? Dám xông vào cấm địa của Thiên Kiếm Môn ta? Không biết sống chết!”
Lăng Tiêu nhíu mày. Hắn vừa đặt chân đến đây đã gặp phải rắc rối. Cấm địa? Hắn còn chưa biết đây là đâu. Hơn nữa, những kẻ này rõ ràng không hề coi hắn ra gì, dù hắn đã cố gắng che giấu khí tức của mình.
“Ta là Lăng Tiêu, vừa từ nơi khác đến.” Hắn bình tĩnh đáp, ánh mắt sắc bén quét qua hai người. “Xin hỏi đây là nơi nào?”
“Nơi khác?” Tùy tùng kia cười khẩy. “Chắc là từ mấy cái hạ giới rách nát nào đó chui lên chứ gì? Ngươi không biết đây là Vạn Kiếm Sơn của Thiên Kiếm Môn ta sao? Lại còn hỏi tên? Tên của một kẻ chết tiệt thì có tác dụng gì?”
Một tên khác thì nhìn chằm chằm vào Lăng Tiêu, ánh mắt lóe lên sự tham lam. “Nhìn ngươi có vẻ không tệ, chắc là có chút tài nguyên gì đó. Ngoan ngoãn giao ra đây, rồi tự phế tu vi, chúng ta sẽ tha cho ngươi một mạng.”
Lăng Tiêu im lặng. Hắn đã dự liệu được Thiên Huyền Đại Giới sẽ có nhiều cường giả hơn, nhưng không ngờ vừa đặt chân đến đã gặp phải những kẻ ngông cuồng như vậy. Cái cảm giác bị khinh thường, bị coi là “hạ giới rách nát” lại trỗi dậy, gợi nhớ về những ngày tháng hắn còn là một “phế vật” ở gia tộc Lăng. Nhưng giờ đây, hắn không còn là Lăng Tiêu của ngày xưa nữa.
Một luồng sát khí lạnh lẽo từ trong cơ thể hắn bùng phát. Hắn vừa bước chân vào một thế giới mới, tràn đầy khao khát và nhiệt huyết. Hắn không có thời gian để chịu đựng sự sỉ nhục từ những kẻ nhỏ nhen này.
“Các ngươi… muốn chết sao?” Giọng Lăng Tiêu trầm thấp, vang vọng trên đỉnh núi, mang theo một sự uy hiếp khó tả. Hắn không cần phải giải thích, cũng không cần phải chứng minh. Sức mạnh sẽ nói lên tất cả.
Hai tên tùy tùng sững sờ. Chúng không ngờ một kẻ đến từ “hạ giới” lại dám dùng giọng điệu đó nói chuyện với chúng. Nhưng khi nhìn thấy sát khí trong mắt Lăng Tiêu, chúng chợt rùng mình. Cái khí thế đó… không giống với bất kỳ tu sĩ Hóa Thần Kỳ nào mà chúng từng gặp.
Lăng Tiêu không chờ đợi. Hắn biết, ở thế giới này, chỉ có nắm đấm mới có thể khiến người khác tôn trọng. Một chưởng vung ra, không gian rung chuyển. “Huyền Thiên Ấn!”
Một đạo chưởng ấn khổng lồ, được ngưng tụ từ linh lực tinh thuần của Thiên Huyền Đại Giới, mang theo sức mạnh hủy diệt, lao thẳng về phía hai tên tùy tùng. Chúng thậm chí còn chưa kịp phản ứng, đã bị chưởng ấn đánh trúng. Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên, hai tên tùy tùng biến thành sương máu, tan biến vào hư không, không còn một mảnh xương.
Toàn bộ nhóm người phía dưới chân núi đều chấn động. Thanh niên ngạo mạn kia, tên là Mộ Dung Phong, là thiếu chủ của Thiên Kiếm Môn, cũng trợn tròn mắt, không thể tin vào cảnh tượng vừa rồi. Hai tùy tùng của hắn đều là Hóa Thần Kỳ đỉnh phong, vậy mà lại bị một chưởng đánh chết không còn xương cốt?
Lăng Tiêu không thèm nhìn thi thể hai tên tùy tùng, ánh mắt hắn lạnh lùng quét xuống Mộ Dung Phong và những kẻ còn lại. “Các ngươi, cũng muốn thử sao?”
Sát khí của Lăng Tiêu không hề giảm bớt, ngược lại còn mạnh mẽ hơn. Hắn muốn dùng trận chiến đầu tiên này để khẳng định vị thế của mình, để những kẻ khác biết rằng, dù hắn là người mới, nhưng tuyệt đối không phải kẻ dễ bắt nạt.
Mộ Dung Phong cảm thấy một luồng hàn khí chạy dọc sống lưng. Hắn chưa bao giờ gặp phải một kẻ nào đáng sợ như vậy, ngay cả những trưởng lão trong môn phái cũng không có được khí thế này. Hắn không biết Lăng Tiêu là ai, đến từ đâu, nhưng hắn biết, kẻ trước mặt là một cường giả tuyệt đối không thể trêu chọc.
“Ngươi… ngươi là ai?” Mộ Dung Phong run rẩy hỏi, vẻ ngạo mạn đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi tột độ.
Lăng Tiêu không trả lời. Hắn chỉ đứng đó, khí thế như núi, ánh mắt như dao. Hắn không muốn gây rắc rối ngay khi vừa đến, nhưng nếu rắc rối tự tìm đến, hắn cũng sẽ không né tránh. Thiên Huyền Đại Giới, đây chính là nơi để hắn vươn lên, để hắn xây dựng đế quốc của riêng mình, để hắn trở thành Đại Đế chân chính.
Con đường Đại Đế Vấn Đạo, từ những bước chân đầu tiên này, đã nhuốm màu máu và sự khẳng định quyền lực tuyệt đối.
Lăng Tiêu nhìn thẳng vào Mộ Dung Phong, ánh mắt như xuyên thấu tâm can đối phương. “Ta đến Thiên Huyền Đại Giới này, không phải để làm khách. Ta đến để… thành Đế!”
Lời nói của hắn vang vọng, mang theo ý chí kiên định và khát vọng vô biên, lan tỏa khắp ngọn núi, như một lời tuyên bố hùng hồn với toàn bộ Thiên Huyền Đại Giới. Từ giờ phút này, một huyền thoại mới sẽ bắt đầu.