Chí Tôn Vạn Đế
Chương 180

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:47:08 | Lượt xem: 4

Chương 180: Chinh Phạt Viễn Giới

Bình minh của một ngày mới rạng rỡ trên đỉnh Hắc Diệu Thành, nhưng tâm trạng của Lăng Tiêu lại không hề yên bình như ánh nắng ban mai. Hắn đứng trên ban công cao nhất của phủ thành chủ, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tầng mây cuộn trào như ẩn chứa vô vàn bí mật. Đêm qua, sau khi sắp xếp mọi việc với Đan Trần, một cảm giác nặng trĩu nhưng cũng đầy hưng phấn đã chiếm lấy tâm trí hắn. Huyền Giới, vùng đất mà hắn đã dành nhiều năm để trưởng thành, tranh đấu và khẳng định bản thân, giờ đây đã trở nên quá nhỏ bé.

Kể từ khi bị vứt bỏ, mang thân phận phế vật, Lăng Tiêu đã trải qua vô vàn gian nan. Từ một thiếu niên yếu ớt, bị khinh miệt trong gia tộc, hắn từng bước thức tỉnh một phần Chí Tôn Thần Tàng, mở ra con đường tu luyện nghịch thiên. Hắn đã lật đổ những kẻ hãm hại mình, rời bỏ Phàm Trần, đặt chân đến Huyền Giới đầy rẫy cường giả và cơ duyên. Tại đây, hắn gia nhập tông môn, gây chấn động với tài năng kinh người, tham gia các giải đấu, khám phá bí cảnh, thu thập Thần Khí và công pháp thất truyền. Hắn đã kết giao bằng hữu, thành lập Hắc Diệu Thành, đặt nền móng cho thế lực sơ khai mang tên Vạn Đế Thần Triều trong tương lai. Lăng Tiêu đã không còn là thiếu niên phế vật ngày nào, mà đã trở thành một Thanh Niên Tài Tuấn lừng lẫy khắp Huyền Giới, một nhân vật có tiếng nói, có sức ảnh hưởng.

Thế nhưng, đỉnh cao của Huyền Giới cũng chỉ là một bậc thang nhỏ trên con đường vạn trượng của hắn. Mỗi lần đối đầu với những kẻ thù có liên quan đến thế lực đã phong ấn mình, hắn lại cảm nhận được sự nhỏ bé của Huyền Giới. Những kẻ đó, dù chỉ là tay sai cấp thấp, cũng sở hữu sức mạnh và tri thức vượt xa phần lớn cường giả tại đây. Âm mưu của chúng không chỉ giới hạn trong một vùng đất, mà vươn ra xa hơn, rộng lớn hơn, tới những Đại Giới mà Huyền Giới chỉ là một hạt cát nhỏ bé.

Lăng Tiêu biết rằng, nếu muốn thật sự đối mặt với những kẻ đã tước đoạt ký ức và sức mạnh của hắn, hắn không thể mãi chôn chân tại Huyền Giới. Hắn cần phải đi xa hơn, đến những Đại Giới nơi Chân Thần, Đế Vương ngự trị, nơi Chí Tôn Thần Tàng có thể được kích hoạt hoàn toàn, và nơi hắn có thể thu thập đủ tài nguyên, chiêu mộ đủ nhân tài để xây dựng một đế quốc hùng mạnh, đủ sức chống lại Tổ Chức bí ẩn kia.

Đan Trần xuất hiện bên cạnh Lăng Tiêu, khuôn mặt gầy gò nhưng ánh mắt kiên nghị. “Thành chủ, mọi sự đã chuẩn bị xong. Ngài cứ yên tâm lên đường. Hắc Diệu Thành sẽ là hậu phương vững chắc, là căn cơ của Vạn Đế Thần Triều tại Huyền Giới. Chúng ta sẽ không phụ sự kỳ vọng của ngài.”

Lăng Tiêu gật đầu, đặt tay lên vai Đan Trần. “Ngươi là người ta tin tưởng nhất, Đan Trần. Nhiệm vụ của ngươi vô cùng quan trọng. Hãy tiếp tục mở rộng mạng lưới, thu thập tin tức, bồi dưỡng nhân tài. Huyền Giới chỉ là khởi đầu. Một ngày nào đó, Vạn Đế Thần Triều của chúng ta sẽ thống ngự vạn giới, và khi đó, công lao của ngươi sẽ được ghi nhớ muôn đời.”

Đan Trần quỳ một gối xuống, cúi đầu cung kính. “Thuộc hạ xin thề, sẽ dốc hết sức mình phụng sự Thành chủ, phụng sự Vạn Đế Thần Triều!”

Lăng Tiêu không nói gì thêm, chỉ khẽ vỗ vai Đan Trần rồi xoay người. Hắn bước xuống ban công, đi qua những hành lang quen thuộc của phủ thành chủ. Mỗi bước đi, khí thế trên người hắn lại càng trở nên trầm ổn và hùng vĩ hơn. Những viên đan dược quý giá, những vật phẩm hộ thân, tất cả đều đã được chuẩn bị kỹ lưỡng trong không gian giới chỉ. Hành trang của hắn đơn giản, nhưng ý chí trong lòng lại kiên cố như bàn thạch.

Khi Lăng Tiêu bước ra khỏi cổng thành, màn sương sớm vẫn còn lãng đãng, bao phủ lấy những con đường đá cổ kính. Không một tiếng kèn đưa tiễn, không một hàng người tiễn biệt. Chuyến đi này, hắn muốn lặng lẽ, một mình đối mặt với những thử thách mới. Chỉ có vài người thân cận nhất như Đan Trần biết được hắn đã rời đi.

Hắn triệu hồi một con Huyết Long Ưng, linh thú mà hắn đã thu phục được trong một bí cảnh trước đó. Huyết Long Ưng sải cánh rộng lớn, tạo ra một luồng gió mạnh mẽ. Lăng Tiêu nhảy lên lưng nó, ánh mắt quét qua Hắc Diệu Thành lần cuối. Nơi đây đã từng là nơi hắn đặt hy vọng, nơi hắn xây dựng căn cơ đầu tiên. Giờ đây, hắn đã vượt lên trên mọi thứ thuộc về nó. Hắn không còn là thiếu niên phế vật, không còn là tài tuấn Huyền Giới, mà là một Đế Vương tương lai, một Chí Tôn đang trên con đường vấn đạo.

“Đi thôi, Huyết Long Ưng!” Lăng Tiêu khẽ nói, giọng nói đầy uy nghiêm. Huyết Long Ưng gầm nhẹ một tiếng, đôi cánh khổng lồ vỗ mạnh, xé toạc màn sương, lao vút lên không trung. Thành Hắc Diệu dần thu nhỏ lại dưới tầm mắt, rồi biến mất sau những ngọn núi.

Lăng Tiêu nhìn về phía trước, nơi không gian u tối và vô tận chờ đợi. Hắn biết rằng, cuộc hành trình sắp tới sẽ hiểm nguy gấp vạn lần những gì hắn đã trải qua. Các Đại Giới là nơi tập trung của các chủng tộc cường đại, các thế lực Thần Ma cổ xưa, và cả những cường giả cấp độ Đế Vương, Chân Thần mà hắn chưa từng chạm tới. Kẻ thù của hắn, Tổ Chức bí ẩn kia, chắc chắn cũng đã giăng thiên la địa võng khắp nơi. Nhưng hắn không hề sợ hãi.

Trong tâm trí Lăng Tiêu, một phần ký ức bị phong ấn vẫn đang âm ỉ, thôi thúc hắn. Hắn cảm nhận được sự tồn tại của Chí Tôn Thần Tàng trong huyết mạch, một nguồn sức mạnh vô tận đang chờ được giải phóng hoàn toàn. Hắn sẽ không chỉ tìm lại ký ức, không chỉ trả thù, mà còn phải khai sáng một kỷ nguyên mới, một Đạo Thống của riêng mình, vượt qua mọi giới hạn của vũ trụ hiện tại. Hắn sẽ trở thành Chí Tôn của các Chí Tôn, Đế Vương của vạn Đế Vương.

Huyết Long Ưng xé gió bay đi, xuyên qua các tầng mây, vượt qua những ranh giới vô hình của Huyền Giới. Phía trước là một thế giới rộng lớn hơn, đầy rẫy cơ duyên và nguy hiểm, nơi Lăng Tiêu sẽ đối mặt với những thử thách lớn lao hơn, để một lần nữa, đứng trên đỉnh cao vạn trượng, trở thành Chí Tôn Vạn Đế, thống ngự vĩnh hằng.

Hành trình Đại Đế Vấn Đạo, từ đây, chính thức bước sang một chương mới đầy thử thách và vinh quang, vượt ra khỏi giới hạn của Huyền Giới, tiến vào vô tận các Đại Giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8