Chí Tôn Vạn Đế
Chương 156

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:35:33 | Lượt xem: 4

Chương 156: Đại Giới Mở Ra

Sương sớm còn vương trên những đỉnh núi uốn lượn, nhưng đội quân tinh nhuệ của Vạn Đế Thần Triều đã sẵn sàng. Dưới lá cờ Hắc Long tung bay trong gió, Lăng Tiêu đứng đầu đoàn người, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời xa xăm. Huyền Giới đã nằm gọn trong lòng bàn tay hắn, nhưng đó chỉ là một bước đệm, một bàn đạp để vươn tới những đỉnh cao vĩ đại hơn, nơi những bí mật về thân thế và kẻ thù của hắn đang chờ được vén màn.

Hành trình đến Thập Vạn Đại Sơn không hề dễ dàng. Vùng đất này, dù nằm trong lãnh thổ Huyền Giới, nhưng lại là nơi tận cùng của thế giới đã biết, một biên giới hoang dã và đầy rẫy hiểm nguy. Địa hình hiểm trở, ma thú cổ xưa ẩn mình trong rừng sâu, và những cấm chế tự nhiên do năng lượng hỗn loạn tạo thành, tất cả đều muốn cản bước chân của đoàn người.

Tuy nhiên, Lăng Tiêu và đội quân của hắn không phải là những kẻ yếu ớt. Những cường giả Thiên Quân Vệ, Mưu Sĩ Đoàn, cùng các tướng lĩnh trung thành đã từng cùng hắn trải qua sinh tử, chinh phạt vô số chiến trường. Mỗi bước chân của họ đều ẩn chứa sức mạnh và kinh nghiệm tôi luyện qua máu lửa. Những ma thú hoành hành bị quét sạch trong chớp mắt, những cấm chế cổ xưa bị phá vỡ dưới sự dẫn dắt của Lăng Tiêu và các thuật sư tài ba.

Trên đường đi, Lăng Tiêu không ngừng tu luyện, hấp thu linh khí dồi dào của vùng biên giới. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn như một vực sâu không đáy, không ngừng nuốt chửng năng lượng, chuyển hóa thành sức mạnh thuần túy. Hắn cảm nhận được sự thôi thúc mãnh liệt từ bên trong, một khát khao được khám phá, được bứt phá khỏi giới hạn của Huyền Giới. Mỗi lần sức mạnh tăng tiến, một mảnh ký ức mơ hồ lại thoáng qua trong tâm trí, tựa như những mảnh vỡ của một tấm gương cổ xưa, càng làm tăng thêm quyết tâm của hắn.

Sau hơn một tháng trường chinh, đội quân cuối cùng cũng đặt chân đến Thập Vạn Đại Sơn. Khung cảnh hiện ra trước mắt khiến tất cả mọi người phải nín thở. Những ngọn núi sừng sững, cao vút chạm tới tầng mây, không phải là núi đá thông thường mà được tạo thành từ những khối tinh thể khổng lồ, phát ra ánh sáng ngũ sắc huyền ảo. Giữa các đỉnh núi, những thác nước linh khí tuôn trào, tạo nên những dòng sông năng lượng cuộn chảy, lơ lửng giữa không trung. Không khí nơi đây dày đặc linh khí đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tạo thành những dải lụa mờ ảo vờn quanh các đỉnh núi.

Ở trung tâm của Thập Vạn Đại Sơn, một khe nứt khổng lồ hiện ra, tựa như một vết sẹo trên mặt đất, sâu hun hút không thấy đáy. Từ khe nứt đó, một luồng năng lượng hỗn loạn, mạnh mẽ đến cực điểm, không ngừng tuôn ra, khiến không gian xung quanh vặn vẹo. Đây chính là “Cánh Cửa Liên Giới” mà các cổ tịch đã ghi lại, con đường duy nhất dẫn đến các Đại Giới khác.

“Đứng vững!” Lăng Tiêu trầm giọng ra lệnh. Hắn cảm nhận được sự bất ổn của không gian nơi đây, một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí mọi người. Hắn bước lên phía trước, tiến gần hơn đến khe nứt. Một bức màn mỏng manh, vô hình nhưng kiên cố, bao phủ lấy khe nứt, ngăn cách hai thế giới. Đó là rào cản tự nhiên, được tạo thành từ quy tắc của Đại Đạo, không phải phàm nhân nào cũng có thể xuyên qua.

Lăng Tiêu nhắm mắt lại, toàn bộ sức mạnh trong cơ thể bùng nổ. Chí Tôn Thần Tàng như một mặt trời rực rỡ thức tỉnh, phát ra ánh sáng vàng kim chói mắt. Huyết mạch Chí Tôn sôi trào, những ký tự cổ xưa hiện lên trên da thịt hắn, tỏa ra khí tức chí cao vô thượng. Hắn giơ tay lên, một đạo ấn pháp phức tạp được kết thành, chứa đựng những quy tắc thâm sâu của không gian và thời gian.

“Khai!” Lăng Tiêu quát khẽ, đạo ấn pháp lao thẳng vào bức màn vô hình. Cả Thập Vạn Đại Sơn rung chuyển dữ dội, những tinh thể núi đá phát ra tiếng rắc rắc như sắp vỡ vụn. Bức màn vô hình bắt đầu gợn sóng, rồi từ từ mở ra, để lộ một hành lang không gian tối đen như mực, bên trong ẩn chứa vô số ngôi sao và dải ngân hà thu nhỏ.

Đó là một lối đi xuyên không gian, một con đường dẫn đến một thế giới hoàn toàn mới, vượt xa tưởng tượng của bất kỳ ai trong Huyền Giới. Một luồng linh khí hoàn toàn khác lạ, mạnh mẽ và tinh khiết hơn gấp trăm lần linh khí Huyền Giới, từ từ tràn ra, khiến các cường giả của Vạn Đế Thần Triều cảm thấy như được gột rửa, tâm hồn và thể xác đều thăng hoa.

“Chủ Thượng, đây… đây chính là Đại Giới sao?” Một tướng lĩnh không kìm được sự kinh ngạc, run giọng hỏi. Hắn đã từng là một trong những cường giả mạnh nhất Huyền Giới, nhưng trước cảnh tượng này, hắn cảm thấy mình nhỏ bé không khác gì một hạt bụi.

Lăng Tiêu khẽ gật đầu, ánh mắt lóe lên vẻ mong chờ. “Đúng vậy. Huyền Giới của chúng ta chỉ là một trong vô số tiểu thế giới. Bên ngoài cánh cửa này, là một vũ trụ rộng lớn hơn, nơi có những cường giả chân chính, những bí mật cổ xưa và những thách thức kinh thiên động địa đang chờ đợi.”

Hắn quay lại nhìn đội quân của mình, giọng nói vang vọng, mang theo ý chí không thể lay chuyển: “Các ngươi đã cùng ta chinh phục Huyền Giới. Giờ đây, ta muốn các ngươi cùng ta chinh phục vạn giới! Con đường phía trước có thể gian nan gấp vạn lần, nhưng ta hứa, vinh quang mà chúng ta sẽ đạt được cũng sẽ rực rỡ gấp vạn lần!”

Các cường giả nghe vậy, nhiệt huyết trong lòng bùng cháy. Mặc dù có chút e sợ trước sự vĩ đại của thế giới mới, nhưng niềm tin vào Lăng Tiêu, vị Đế Vương đã dẫn dắt họ từ vực sâu đến đỉnh cao, đã lấn át tất cả. Họ quỳ xuống, đồng thanh hô vang: “Nguyện theo Chủ Thượng, chinh phạt vạn giới, vĩnh viễn không hối!”

Lăng Tiêu hài lòng mỉm cười. Hắn biết, đây là thời khắc quan trọng, một bước ngoặt định mệnh. Hắn đã từng là phế vật bị ruồng bỏ, rồi trở thành bá chủ Huyền Giới. Giờ đây, hắn sẽ bước lên con đường của một Đại Đế chân chính, để rồi một ngày, trở thành Chí Tôn Vạn Đế, vĩnh hằng bất diệt.

Không chần chừ thêm, Lăng Tiêu dẫn đầu đoàn quân, bước vào hành lang không gian tối tăm. Khoảnh khắc họ xuyên qua cánh cửa, một luồng năng lượng khổng lồ ập đến, nhưng không phải là nguy hiểm mà là sự rửa tội. Từng tế bào trong cơ thể họ như được tái sinh, sức mạnh và cảnh giới đều có dấu hiệu tăng trưởng.

Trước mắt họ, một thế giới hoàn toàn mới hiện ra. Bầu trời không phải màu xanh lam quen thuộc, mà là một dải ngân hà rực rỡ, hàng vạn vì sao lấp lánh như những viên kim cương khổng lồ. Mặt đất là những dãy núi hùng vĩ được bao phủ bởi những khu rừng cổ thụ cao chọc trời, phát ra ánh sáng sinh mệnh mãnh liệt. Những con sông rộng lớn như dải lụa bạc uốn lượn, bên trong ẩn chứa những loài cá khổng lồ phát ra linh quang. Trên không trung, những con chim thần khổng lồ sải cánh, to lớn hơn bất kỳ ma thú nào họ từng thấy ở Huyền Giới.

Chỉ một cái nhìn thoáng qua, Lăng Tiêu đã nhận ra sự khác biệt to lớn. Năng lượng ở đây dồi dào đến mức khó tin, khiến các quy tắc Đại Đạo trở nên rõ ràng và mạnh mẽ hơn. Đây chính là một Đại Giới, một thế giới chân chính, nơi các sinh linh được sinh ra với tiềm năng vô hạn, và các cường giả có thể đạt đến cảnh giới mà Huyền Giới không thể tưởng tượng nổi.

Một tiếng gầm rống vang vọng từ xa, làm rung chuyển cả không gian, đó là tiếng gầm của một sinh vật nào đó, mạnh mẽ hơn bất kỳ con rồng nào ở Huyền Giới. Lăng Tiêu nở một nụ cười đầy hứng thú. “Huyền Giới đã ở lại phía sau. Từ giờ phút này, chúng ta sẽ bắt đầu một cuộc hành trình mới. Hãy để Vạn Đế Thần Triều của ta, và tên tuổi Chí Tôn Vạn Đế, vang vọng khắp vũ trụ này!”

Hắn vung tay, lá cờ Hắc Long của Vạn Đế Thần Triều được cắm xuống mảnh đất lạ lẫm, hiên ngang tung bay trong gió. Đây là lời tuyên bố, là dấu ấn đầu tiên của hắn trên con đường Đại Đế Vấn Đạo, con đường chinh phục vạn giới, con đường trở thành Chí Tôn Vĩnh Hằng. Cuộc phiêu lưu chân chính, nơi định mệnh của Chí Tôn Vạn Đế được khai mở, đã chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8