Chí Tôn Vạn Đế
Chương 154
Chiến dịch thống nhất Huyền Giới, một khi đã được Lăng Tiêu tuyên bố, liền như một cơn bão dữ dội quét qua toàn bộ đại lục. Vạn Đế Thần Triều, dưới sự lãnh đạo tài tình của vị thiếu niên đế vương Lăng Tiêu, đã không còn là một thế lực non trẻ nữa, mà đã trở thành một cỗ máy chiến tranh khổng lồ, nghiền nát mọi sự kháng cự. Từng tông môn, từng gia tộc, từng đế quốc nhỏ lẻ tại Huyền Giới đều phải đối mặt với lựa chọn: quy phục hoặc bị tiêu diệt.
Trong vòng ba tháng ngắn ngủi, mười ba tông môn hạng nhất, năm đế quốc cường thịnh và vô số thế lực nhỏ hơn đã bị Vạn Đế Thần Triều thôn tính. Lăng Tiêu không chỉ đơn thuần là một chiến binh mạnh mẽ, mà còn là một chiến lược gia tài ba. Hắn hiểu rõ tâm lý con người, biết cách phân hóa kẻ địch, biết cách dùng uy mà không cần quá nhiều bạo lực, và khi cần thiết, hắn cũng không ngần ngại ra tay tàn nhẫn để lập uy.
Trọng tâm của chiến dịch hiện tại là khu vực Trung Nguyên, nơi tập trung những thế lực lâu đời và hùng mạnh nhất của Huyền Giới, đứng đầu là Tam Đại Thánh Địa: Vô Cực Thánh Địa, Thần Long Cung và Bách Hoa Cung. Ba thế lực này đã cùng nhau tồn tại hàng vạn năm, có nội tình sâu xa, cường giả vô số, và đặc biệt là sở hữu những trận pháp hộ sơn kinh thiên động địa. Chúng được coi là xương sống, là linh hồn của Huyền Giới, và bất kỳ ai muốn thống nhất đại lục này đều phải đối đầu với chúng.
Lăng Tiêu ngồi trên ngai vàng trong đại điện Vạn Đế Thần Triều, ánh mắt sắc bén quét qua bản đồ Huyền Giới trải rộng trước mặt. Các tướng lĩnh của hắn, những người từng là tông chủ, trưởng lão của các thế lực khác, giờ đây đều cung kính đứng hầu. Khí thế của Lăng Tiêu ngày càng trở nên thâm trầm, bá đạo. Hắn không còn là thiếu niên phế vật của ngày nào, mà là một Đế Vương chân chính, mỗi cử chỉ, mỗi lời nói đều mang theo uy áp khó tả.
“Đế quân, Vô Cực Thánh Địa đã phái sứ giả đến, bày tỏ ý muốn đàm phán.” Một vị tướng lĩnh lên tiếng, nét mặt lộ rõ vẻ lo lắng.
Lăng Tiêu khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên vẻ khinh thường. “Đàm phán? E rằng là muốn thăm dò thực lực, hoặc câu giờ mà thôi. Vô Cực Thánh Địa luôn tự cho mình là trung tâm của Huyền Giới, làm sao có thể dễ dàng cúi đầu?”
“Vậy chúng ta nên làm gì, Đế quân?” Một vị mưu sĩ khác hỏi.
“Cứ tiếp đón. Nhưng hãy nói rõ với bọn họ, điều kiện duy nhất của Vạn Đế Thần Triều là quy phục. Không có bất kỳ thỏa hiệp nào khác.” Lăng Tiêu lạnh lùng nói. “Và cùng lúc đó, truyền lệnh cho quân đội, chuẩn bị tấn công Bách Hoa Cung.”
Tất cả mọi người đều chấn động. Bách Hoa Cung là một trong Tam Đại Thánh Địa, nổi tiếng với các đệ tử nữ cường đại và trận pháp huyền ảo. Việc tấn công Bách Hoa Cung sẽ là một cuộc chiến quy mô lớn, tiêu hao không nhỏ.
“Đế quân, Bách Hoa Cung cùng Vô Cực Thánh Địa và Thần Long Cung có giao tình sâu đậm. Nếu chúng ta tấn công Bách Hoa Cung, e rằng sẽ kích động hai Thánh Địa còn lại liên thủ.” Một trưởng lão lo ngại.
Lăng Tiêu đứng dậy, bước đến bên bản đồ. Hắn chỉ vào ba vị trí của Tam Đại Thánh Địa. “Chính vì vậy mà ta mới phải ra tay. Ba Thánh Địa này tuy liên kết, nhưng nội bộ lại có những mâu thuẫn ngầm. Vô Cực Thánh Địa tự cho mình đứng đầu, Thần Long Cung kiêu ngạo, còn Bách Hoa Cung lại ẩn mình trong thế giới riêng. Ta sẽ đánh vào Bách Hoa Cung trước, vừa là để thử nghiệm thực lực của Vạn Đế Thần Triều, vừa là để ép Vô Cực và Thần Long Cung lộ diện.”
Hắn quay lại, ánh mắt tràn đầy tự tin. “Hơn nữa, ta không tin ba Thánh Địa này có thể đoàn kết tuyệt đối trong thời khắc nguy nan. Lợi ích cá nhân và sự sợ hãi sẽ khiến chúng do dự. Chúng ta cần phải tạo ra một thế cục khiến chúng không kịp trở tay.”
Mệnh lệnh được truyền đi. Vạn Đế Thần Triều như một cỗ máy chiến tranh được bôi trơn hoàn hảo, lập tức hành động. Hàng triệu quân sĩ, các cường giả cấp Tôn, cấp Vương liên tục được điều động. Các phi thuyền chiến đấu khổng lồ che kín bầu trời, mang theo sát khí ngút trời hướng về phía Bách Hoa Cung.
Tin tức Vạn Đế Thần Triều chuẩn bị tấn công Bách Hoa Cung nhanh chóng lan truyền khắp Huyền Giới, gây chấn động mạnh. Các thế lực nhỏ hơn run rẩy, những kẻ còn đang chờ xem thời thế thì tái mặt. Ai cũng biết, nếu Bách Hoa Cung sụp đổ, thì việc thống nhất Huyền Giới của Lăng Tiêu sẽ chỉ còn là vấn đề thời gian.
Tại Vô Cực Thánh Địa, chưởng giáo và các trưởng lão cấp cao đang ngồi trong điện nghị sự, vẻ mặt nặng trĩu. Sứ giả của Bách Hoa Cung đã đến cầu viện, nhưng Vô Cực Thánh Địa lại đang do dự.
“Chưởng giáo, Vạn Đế Thần Triều quá hung hãn. Chúng ta không thể ngồi yên nhìn Bách Hoa Cung bị tiêu diệt được. Nếu không, chúng ta sẽ là mục tiêu tiếp theo.” Một trưởng lão nói.
“Nhưng thực lực của Vạn Đế Thần Triều đã vượt xa tưởng tượng. Lăng Tiêu không chỉ có bản thân mạnh mẽ, mà còn sở hữu vô số cường giả, thậm chí có cả những lão quái vật đã ẩn thế từ lâu. Hơn nữa, những vũ khí chiến tranh của họ cũng quá mức đáng sợ.” Chưởng giáo Vô Cực Thánh Địa thở dài. “Nếu chúng ta ra tay, liệu có thể chặn được Lăng Tiêu không? Hay chỉ là tự rước họa vào thân?”
Trong khi đó, Thần Long Cung cũng đang trong tình trạng tương tự. Long Hoàng tức giận đập bàn, nhưng ánh mắt lại lộ vẻ bất lực. Lăng Tiêu đã chứng minh rằng hắn không chỉ là một thiên tài, mà là một kẻ có thể thay đổi cả thời đại.
Quân đội Vạn Đế Thần Triều cuối cùng cũng đến chân núi Bách Hoa Cung. Hàng vạn cường giả đứng sừng sững trên không trung, khí thế ngập trời. Lăng Tiêu, với Hắc Long Kiếm trong tay, cưỡi trên một con Thần Thú khổng lồ, đứng ở vị trí cao nhất, ánh mắt lạnh lẽo nhìn xuống Bách Hoa Cung đang được bao phủ bởi vô số trận pháp phòng ngự.
Chưởng môn Bách Hoa Cung, một nữ tử xinh đẹp nhưng đầy khí khái, đứng trên đài cao, nhìn thẳng vào Lăng Tiêu. “Vạn Đế Thần Triều, ngươi muốn gì?”
Lăng Tiêu không nói lời thừa thãi. Hắn chỉ giơ tay lên, Hắc Long Kiếm phát ra ánh sáng chói mắt. “Quy phục, hoặc diệt vong!”
Chỉ một câu nói, nhưng lại mang theo uy thế của một vị đế vương, không cho phép bất kỳ sự phản kháng nào. Chưởng môn Bách Hoa Cung cắn chặt môi, nàng biết lời đe dọa này không phải là lời nói suông.
Trận chiến bùng nổ. Vô số cường giả Vạn Đế Thần Triều lao vào tấn công trận pháp hộ sơn của Bách Hoa Cung. Những đòn tấn công hủy diệt liên tục giáng xuống, khiến cả bầu trời rung chuyển. Lăng Tiêu không trực tiếp tham chiến ngay, hắn đứng đó, quan sát, chỉ đạo, và sẵn sàng ra tay khi cần thiết. Hắn muốn thấy rõ giới hạn của Bách Hoa Cung, và cũng muốn cho Huyền Giới thấy, Vạn Đế Thần Triều không thể bị ngăn cản.
Trận pháp của Bách Hoa Cung tuy huyền ảo nhưng cũng không thể chống đỡ mãi được trước sức mạnh áp đảo. Từng lớp trận pháp bị phá vỡ, từng ngọn núi bị san phẳng. Trong lúc dầu sôi lửa bỏng, một luồng khí tức cường đại đột nhiên bùng nổ từ sâu trong Bách Hoa Cung. Một vị Thái Thượng Trưởng Lão đã ẩn cư ngàn năm của Bách Hoa Cung, một cường giả cấp Đại Đế, xuất hiện, mang theo một Thần Khí cổ xưa, cố gắng chống lại Lăng Tiêu.
“Lăng Tiêu, lão thân sẽ không để ngươi phá hủy Bách Hoa Cung!” Lão bà già gầm lên, Thần Khí trong tay phát ra ánh sáng chói lọi, hóa thành một đóa sen khổng lồ bay thẳng về phía Lăng Tiêu.
Lăng Tiêu khẽ cười lạnh. “Cấp Đại Đế? Ở Huyền Giới này, các ngươi có thể là bá chủ. Nhưng với ta, ngươi chẳng là gì cả.”
Hắn vung Hắc Long Kiếm. Một đạo kiếm quang đen kịt xé toang không gian, mang theo sức mạnh hủy diệt va chạm với đóa sen khổng lồ. “Ầm!” Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng, khiến cả Huyền Giới chấn động. Đóa sen tan vỡ, Thần Khí cổ xưa bị đánh bay, còn vị Thái Thượng Trưởng Lão kia thì phun ra một ngụm máu tươi, bay ngược ra xa.
Chỉ một chiêu, một cường giả cấp Đại Đế của Huyền Giới đã bị Lăng Tiêu đánh bại. Sức mạnh của hắn đã vượt xa bất kỳ ai trên đại lục này. Hắn không chỉ là một thiên tài, mà đã là một vị thần chiến tranh không thể ngăn cản.
Chứng kiến cảnh tượng này, quân lính Vạn Đế Thần Triều hò reo vang dội, khí thế tăng vọt. Còn các đệ tử Bách Hoa Cung thì sợ hãi tột độ, tinh thần chiến đấu sụp đổ hoàn toàn. Vô Cực Thánh Địa và Thần Long Cung, những kẻ đang theo dõi từ xa, cũng đều hít một hơi khí lạnh. Bọn họ biết, đã đến lúc phải đưa ra quyết định cuối cùng.
Lăng Tiêu không cho đối thủ có cơ hội hồi phục. Hắn lại một lần nữa giơ cao Hắc Long Kiếm, một luồng năng lượng kinh khủng tụ tập trên mũi kiếm. “Hủy Diệt Kiếm Khí!”
Một tia kiếm khí màu đen khổng lồ, mang theo sức mạnh hủy diệt vạn vật, lao thẳng vào trung tâm Bách Hoa Cung. Nơi đó, vô số cường giả và đệ tử đang tập trung. Chưởng môn Bách Hoa Cung nhắm mắt lại trong tuyệt vọng.
Nhưng đúng lúc đó, hai luồng sáng chói lọi từ phía chân trời bay đến, chặn đứng Hủy Diệt Kiếm Khí của Lăng Tiêu. Hai thân ảnh xuất hiện, một là Chưởng giáo Vô Cực Thánh Địa, một là Long Hoàng Thần Long Cung. Bọn họ đã đến.
“Lăng Tiêu, dừng tay!” Chưởng giáo Vô Cực Thánh Địa hét lớn, khuôn mặt tái nhợt.
Long Hoàng cũng thở hổn hển. “Ngươi muốn thống nhất Huyền Giới, chúng ta có thể chấp nhận. Nhưng không thể diệt sạch Tam Đại Thánh Địa!”
Lăng Tiêu thu kiếm, ánh mắt vẫn lạnh lùng. Hắn đã đoán trước được điều này. “Các ngươi cuối cùng cũng chịu lộ diện rồi sao?”
Chưởng giáo Vô Cực Thánh Địa nhìn Lăng Tiêu, trong lòng tràn ngập sự sợ hãi và bất lực. “Vạn Đế Thần Triều quá mạnh. Chúng ta không thể chống lại được nữa. Vô Cực Thánh Địa và Thần Long Cung, nguyện ý quy phục Vạn Đế Thần Triều, trở thành thuộc hạ của ngươi. Chỉ cầu ngươi tha cho Bách Hoa Cung, và giữ lại một phần cơ nghiệp cho Tam Đại Thánh Địa.”
Lời nói của Chưởng giáo Vô Cực Thánh Địa như một tiếng sét đánh ngang tai toàn bộ Huyền Giới. Tam Đại Thánh Địa, những bá chủ của đại lục, cuối cùng cũng phải cúi đầu trước Lăng Tiêu! Huyền Giới, sau bao nhiêu năm phân tranh, cuối cùng cũng sẽ được thống nhất.
Lăng Tiêu nhìn ba người, rồi lại nhìn xuống Bách Hoa Cung đang tan hoang. Hắn gật đầu. “Được. Nếu các ngươi đã quy phục, ta sẽ giữ lời. Nhưng nhớ kỹ, từ nay về sau, Huyền Giới chỉ có một chủ nhân, đó là Vạn Đế Thần Triều của ta. Và chỉ có một Đế Vương, đó là ta, Lăng Tiêu.”
Hắn quay người, ánh mắt nhìn thẳng về phía chân trời xa xăm, nơi mà những Đại Giới rộng lớn hơn đang chờ đợi. Huyền Giới đã nằm trong tay. Bước tiếp theo, chính là vạn giới. Hắn biết, con đường phía trước còn gian nan gấp vạn lần, nhưng ngọn lửa khát vọng trong tim hắn chưa bao giờ tắt.
Chiến dịch thống nhất Huyền Giới kết thúc. Vạn Đế Thần Triều trở thành bá chủ tuyệt đối, Lăng Tiêu trở thành vị Đế Vương duy nhất của đại lục này. Nhưng đây chỉ là bước khởi đầu. Hắn đã hoàn thành một phần của lời hứa, đã đặt nền móng vững chắc cho đế quốc vĩnh hằng của mình. Giờ đây, hắn đã có đủ tài nguyên, đủ lực lượng, đủ danh vọng để bước ra khỏi Huyền Giới, tiến vào những Đại Giới rộng lớn hơn, nơi có những cường giả chân chính, nơi có những bí mật kinh thiên động địa đang chờ đợi hắn.
Một làn gió đêm thổi qua, mang theo mùi hương của đất và sự thay đổi. Lăng Tiêu đứng dậy, ánh mắt kiên định. “Huyền Giới, ta đã thống nhất ngươi. Rồi sau đó, ta sẽ bước lên, chinh phục vạn giới, trở thành Chí Tôn Vĩnh Hằng, khai sáng Đạo Thống của riêng mình.” Hắn thì thầm, lời nói chứa đựng ý chí sắt đá, định hình vận mệnh của cả một vũ trụ.
Chiến dịch thống nhất Huyền Giới đã chính thức kết thúc, và mỗi bước tiến của Vạn Đế Thần Triều đều là một lời khẳng định cho sự trỗi dậy của một Chí Tôn. Con đường phía trước còn dài, nhưng Lăng Tiêu biết, hắn đã đi đúng hướng, đã đặt những viên gạch đầu tiên cho đế quốc vĩnh hằng mà hắn hằng mơ ước.
Huyền Giới, đã là của hắn!