Chí Tôn Vạn Đế
Chương 153
Chương 153: Vạn Giới Mở Màn
Lời tuyên bố của Lăng Tiêu vang vọng khắp đại điện, không chỉ là một lời hứa, mà là một lời tiên tri, một mệnh lệnh tối cao. “Chinh phạt vạn giới, vĩnh hằng bất diệt!” Những tiếng hô vang dội của các tướng lĩnh, cường giả dưới trướng hắn còn đeo đẳng trong không khí, hừng hực một khí thế bễ nghễ thiên hạ. Đây không còn là một liên minh lỏng lẻo, mà là một Thần Triều sơ khai, mang theo khát vọng bành trướng vô tận.
Lăng Tiêu đứng thẳng, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt. Hắn thấy sự trung thành, sự kính ngưỡng, và cả sự cuồng nhiệt. Họ là những hạt giống đầu tiên của đế quốc vĩ đại mà hắn sẽ dựng xây. Huyền Giới, đối với hắn, chỉ là một cái nôi, một chiến trường khởi đầu để tôi luyện đội quân và khẳng định quyền uy. Kẻ thù thật sự của hắn, Tổ Chức bí ẩn kia, vẫn còn ẩn mình trong những Đại Giới xa xôi, nhưng để đối mặt với chúng, hắn cần một nền móng vững chắc, một quân đội hùng mạnh, và một Thần Triều thống nhất.
Sáng hôm sau, trong một căn mật thất tối cao dưới lòng đất của Minh Điện, Lăng Tiêu triệu tập những người thân cận nhất: Thiên Diễm, vị lão giả đầy trí tuệ và kinh nghiệm; Mộc Phong, người bạn đồng hành trung thành và dũng mãnh; cùng một vài nhân vật cốt cán khác đã chứng minh được tài năng và lòng trung thành trong suốt thời gian qua. Ánh sáng từ một viên Dạ Minh Châu rọi xuống bàn đá, nơi trải ra một tấm bản đồ chi tiết của toàn bộ Huyền Giới.
“Huyền Giới rộng lớn, phân chia thành vô số tông môn, đế quốc, gia tộc lớn nhỏ,” Lăng Tiêu chỉ tay vào bản đồ, giọng nói trầm ổn, “Mỗi nơi đều có cường giả trấn giữ, có nền tảng ngàn năm. Để thống nhất, chúng ta không thể chỉ dựa vào sức mạnh. Chúng ta cần một chiến lược toàn diện.”
Thiên Diễm vuốt râu, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào bản đồ. “Minh chủ nói chí phải. Huyền Giới tuy không bằng các Đại Giới chân chính, nhưng cũng có không ít thế lực ẩn mình, truyền thừa từ thời viễn cổ. Nếu chúng ta hành động lỗ mãng, rất có thể sẽ kích động phản ứng dây chuyền từ các thế lực khác, biến chúng ta thành mục tiêu chung.”
Mộc Phong đấm mạnh vào bàn, khí thế hào hùng. “Sợ gì chứ? Với sức mạnh của Minh chủ, còn ai ở Huyền Giới này có thể chống lại? Chúng ta cứ thế đánh thẳng, dẹp sạch những kẻ không phục!”
Lăng Tiêu khẽ lắc đầu, nụ cười nhạt nhòa. “Mộc Phong, ngươi nói đúng một phần. Sức mạnh là nền tảng, nhưng trí tuệ mới là chìa khóa để kiến tạo một đế quốc vĩnh cửu. Chúng ta sẽ không diệt trừ tất cả. Những kẻ ngoan cố, tàn bạo, cản đường thì phải diệt. Nhưng những thế lực có thể quy thuận, có thể đóng góp cho sự phát triển của Thần Triều, chúng ta sẽ chiêu an. Mục tiêu của ta không phải là giết chóc, mà là kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi sức mạnh và trật tự cùng tồn tại.”
Hắn chỉ vào một khu vực phía Đông Bắc của bản đồ. “Đây là Thiên La Vực, nơi có Thiên La Tông, một tông môn lâu đời nhưng nổi tiếng tàn bạo, chuyên ức hiếp các tiểu thế lực xung quanh. Chúng sẽ là mục tiêu đầu tiên của chúng ta. Thiên La Tông có ba vị trưởng lão đạt cảnh giới Bán Bộ Đại Đế, cùng với tông chủ Thiên La Tử đã đạt tới đỉnh phong Bán Bộ Đại Đế, có thể coi là một trong những thế lực mạnh nhất ở khu vực này.”
“Thiên La Tông,” Thiên Diễm trầm ngâm, “Quả nhiên là một mục tiêu tốt để lập uy. Chúng ta có thể dùng Thiên La Tông làm bàn đạp để mở rộng ảnh hưởng.”
Lăng Tiêu gật đầu. “Kế hoạch là thế này. Mộc Phong, ngươi sẽ dẫn một đội quân tinh nhuệ, bao vây Thiên La Tông từ ba phía, cắt đứt mọi đường lui. Thiên Diễm, ngươi cùng với đội quân thứ hai sẽ truyền bá tin tức về Vạn Đế Thần Triều, tố cáo tội ác của Thiên La Tông, kêu gọi các tiểu thế lực bị chúng ức hiếp đứng lên hưởng ứng. Ta sẽ đích thân đối phó với Thiên La Tử và các trưởng lão của hắn.”
Cả hai người đều nghiêm nghị nhận lệnh. Họ hiểu rằng, đây không chỉ là một trận chiến, mà là một màn trình diễn sức mạnh và chính nghĩa của Vạn Đế Thần Triều. Lăng Tiêu muốn cho Huyền Giới thấy, hắn không phải là kẻ chỉ biết chinh phạt, mà là một Chí Tôn mang theo sứ mệnh khai sáng.
Ba ngày sau, quân đội của Vạn Đế Thần Triều xuất phát. Đoàn quân hùng hậu, khí thế ngất trời, lá cờ “Vạn Đế” tung bay phấp phới trên bầu trời. Tin tức về sự xuất hiện của một thế lực mới, tự xưng là Vạn Đế Thần Triều, nhanh chóng lan truyền khắp Huyền Giới, gây chấn động không nhỏ.
Tại Thiên La Vực, Thiên La Tông vẫn đang sống trong những ngày tháng xa hoa, hưởng thụ sự kính sợ của các thế lực nhỏ. Khi tin tức về Vạn Đế Thần Triều và việc chúng đang tiến thẳng đến Thiên La Tông truyền đến, Thiên La Tử chỉ cười khẩy. “Vạn Đế Thần Triều? Một đám ô hợp muốn gây sự với Thiên La Tông ta? Nực cười! Các trưởng lão, hãy chuẩn bị, ta muốn cho chúng biết thế nào là sự khác biệt giữa một tông môn danh tiếng và một đám giặc cỏ!”
Tuy nhiên, sự tự tin của Thiên La Tử nhanh chóng tan biến khi quân đội của Vạn Đế Thần Triều xuất hiện. Không phải là đám “giặc cỏ” như hắn tưởng tượng, mà là một đội quân kỷ luật, tinh nhuệ, và trên hết, mang theo một khí thế áp đảo mà Thiên La Tông chưa từng thấy. Mộc Phong dẫn đầu, với cảnh giới Bán Bộ Đại Đế đỉnh phong, đã đủ để khiến Thiên La Tử phải cau mày. Nhưng điều đáng sợ hơn cả là sự hiện diện của Lăng Tiêu.
Lăng Tiêu không nói nhiều, chỉ một mình bước ra trước, đối mặt với toàn bộ cao tầng của Thiên La Tông. Thiên La Tử gầm lên, cố gắng trấn áp khí thế, nhưng ngay khi ánh mắt Lăng Tiêu chạm tới, hắn cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên mình, như thể có một ngọn núi thiêng đang sụp đổ.
“Thiên La Tử,” Lăng Tiêu cất tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng xuyên thấu không gian, “Ngươi có hai lựa chọn: Một là quy phục, giao nộp tất cả những kẻ có tội và phục tùng Vạn Đế Thần Triều. Hai là chống cự, và Thiên La Tông sẽ bị xóa sổ khỏi Huyền Giới ngay hôm nay.”
Thiên La Tử nghiến răng, vẻ mặt dữ tợn. “Khẩu khí lớn! Dù ngươi có mạnh đến đâu, muốn diệt Thiên La Tông ta cũng không dễ!” Hắn ra hiệu, và ba vị trưởng lão Bán Bộ Đại Đế lập tức lao lên, cùng Thiên La Tử tung ra những đòn tấn công mạnh nhất, ý đồ muốn áp đảo Lăng Tiêu ngay từ đầu.
Lăng Tiêu chỉ đứng yên, không gian xung quanh hắn bỗng trở nên vặn vẹo. Một luồng uy áp vô hình bùng nổ, không phải là sức mạnh của một cảnh giới cụ thể, mà là một loại lực lượng nguyên thủy, tối cao, khiến mọi công kích của Thiên La Tử và các trưởng lão tan biến trong hư vô. Hắn nhẹ nhàng vung tay, một đạo kiếm khí màu tím đen xé rách bầu trời, không nhanh, không chậm, nhưng lại mang theo một đạo vận khó hiểu.
Kiếm khí lướt qua. Thiên La Tử và ba vị trưởng lão cảm thấy một cơn đau thấu xương, rồi mọi thứ trở nên tối sầm. Khi tỉnh lại, họ thấy mình đã quỳ rạp dưới đất, thân thể bị một thứ lực lượng vô hình trói buộc, không thể nhúc nhích. Kiếm khí của Lăng Tiêu không lấy mạng họ, mà chỉ phong ấn toàn bộ sức mạnh, biến họ thành những phàm nhân trong nháy mắt.
Sự chênh lệch quá lớn, vượt xa mọi tưởng tượng của Thiên La Tử. Hắn đã đạt tới đỉnh phong Bán Bộ Đại Đế, chỉ cách cảnh giới Đại Đế một bước, vậy mà Lăng Tiêu chỉ một chiêu đã khiến hắn hoàn toàn mất đi sức mạnh. Hắn nhìn Lăng Tiêu, ánh mắt không còn sự kiêu ngạo, chỉ còn lại sự kinh hãi tột độ.
“Ngươi… ngươi rốt cuộc là cảnh giới gì?” Thiên La Tử run rẩy hỏi.
Lăng Tiêu không trả lời, chỉ phất tay. Mộc Phong và Thiên Diễm dẫn quân tiến vào, nhanh chóng tiếp quản Thiên La Tông. Đúng như lời Lăng Tiêu nói, họ không tàn sát, mà bắt giữ những kẻ chủ mưu, giải phóng các nô lệ, và chiêu an những đệ tử, trưởng lão có tâm tính tốt. Các tiểu thế lực xung quanh, vốn đang run sợ, khi thấy cảnh tượng này thì vô cùng kinh ngạc, rồi từ từ chuyển sang ngưỡng mộ và ủng hộ. Lăng Tiêu không chỉ chinh phục bằng vũ lực, mà còn bằng lòng người.
Sau khi thiết lập trật tự mới tại Thiên La Vực, Lăng Tiêu ngồi trong thư phòng của Thiên La Tông, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng mờ ảo chiếu sáng. Hắn cảm thấy Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể mình đang sôi sục, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như thể mỗi lần hắn thể hiện sức mạnh, một phần phong ấn lại được mở ra. Hắn đã dễ dàng áp đảo Thiên La Tử, một cường giả đỉnh phong của Huyền Giới. Điều đó chứng tỏ, sức mạnh của hắn đã vượt xa cảnh giới Đại Đế thông thường, gần chạm đến một ngưỡng cửa cao hơn.
Huyền Giới này, quá nhỏ bé. Mặc dù hắn đang từng bước thống nhất nó, nhưng Lăng Tiêu biết, đây chỉ là một sân chơi để hắn tập dượt, để xây dựng quân đội và thu thập tài nguyên. Kẻ thù thực sự của hắn, Tổ Chức kia, không thể nào chỉ giới hạn ở một Huyền Giới. Cảm giác này càng lúc càng mãnh liệt, thôi thúc hắn phải nhanh chóng hoàn thành việc ở Huyền Giới, rồi tiến ra những Đại Giới rộng lớn hơn, nơi có những cường giả chân chính, nơi có những bí mật kinh thiên động địa đang chờ đợi hắn.
Một làn gió đêm thổi qua, mang theo mùi hương của đất và sự thay đổi. Lăng Tiêu đứng dậy, ánh mắt kiên định. “Huyền Giới, ta sẽ thống nhất ngươi. Rồi sau đó, ta sẽ bước lên, chinh phục vạn giới, trở thành Chí Tôn Vĩnh Hằng, khai sáng Đạo Thống của riêng mình.” Hắn thì thầm, lời nói chứa đựng ý chí sắt đá, định hình vận mệnh của cả một vũ trụ.
Chiến dịch thống nhất Huyền Giới đã chính thức bắt đầu, và mỗi bước tiến của Vạn Đế Thần Triều đều là một lời khẳng định cho sự trỗi dậy của một Chí Tôn. Con đường phía trước còn dài, nhưng Lăng Tiêu biết, hắn đã đi đúng hướng, đã đặt những viên gạch đầu tiên cho đế quốc vĩnh hằng mà hắn hằng mơ ước.