Chí Tôn Vạn Đế
Chương 152

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:33:03 | Lượt xem: 4

Chương 152: Ngược Dòng Thời Gian, Tiên Giới Vạn Đạo

Lăng Tiêu đứng trên đỉnh Thiên U, gió vần vũ thổi qua mái tóc đen, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời xa xăm. Cuộn da dê đã hoàn toàn hòa nhập vào Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn, mang theo không chỉ là bí mật về thân thế, mà còn là một bản đồ vận mệnh đồ sộ, một bức tranh vĩ đại về vũ trụ mà hắn chưa từng hình dung.

Chí Tôn Thần Tàng, không chỉ là một nguồn sức mạnh, mà còn là một kho tàng ký ức và tri thức bị phong ấn. Cuộn da dê kia chính là chìa khóa đầu tiên, mở ra một cánh cửa nhỏ dẫn vào thế giới nội tâm của Chí Tôn. Hắn biết mình không chỉ là một phế vật bị ruồng bỏ, mà là huyết mạch của một vị Chí Tôn cổ xưa, bị kẻ thù bí ẩn phong ấn sức mạnh và ký ức, đẩy xuống phàm trần. Kẻ thù đó, không phải là một cá nhân hay một gia tộc, mà là một “Tổ Chức” khổng lồ, một Đạo Thống đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên, có khả năng thao túng vận mệnh của vô số Đại Giới.

“Vạn Giới…” Lăng Tiêu lẩm bẩm. Cái tên này vang vọng trong tâm trí hắn như một lời nguyền rủa, đồng thời cũng là một lời hứa hẹn. Huyền Giới mà hắn đang sống, nơi hắn từng nghĩ là vô cùng rộng lớn, giờ đây chỉ là một hạt cát nhỏ bé trong vũ trụ bao la. Phía trên Huyền Giới là vô số Đại Giới, mỗi Đại Giới lại có những cường giả cấp Đế Vương, Chân Thần ngự trị. Và phía trên tất cả, là Tổ Chức kia, một thế lực còn đáng sợ hơn cả những vị Đế Vương kia cộng lại.

Hắn hít thở sâu, cảm nhận luồng năng lượng thần bí cuộn trào trong Chí Tôn Thần Tàng. Nó đã không còn đơn thuần là một nguồn sức mạnh bị động nữa, mà bắt đầu có sự sống, có ý chí, như một vị thần đang dần thức tỉnh. Mỗi tế bào trong cơ thể hắn dường như đang reo vang, khao khát được giải phóng, khao khát được vươn tới đỉnh cao.

Con đường phía trước, không còn là những cuộc tranh bá tầm thường trong tông môn hay những giải đấu nhỏ bé. Nó là con đường của Đại Đế Vấn Đạo, con đường của Chí Tôn Vĩnh Hằng. Để đi trên con đường đó, hắn cần sức mạnh, cần thế lực, cần những đồng minh trung thành, và quan trọng nhất, là phải vén màn được toàn bộ bí mật của Chí Tôn Thần Tàng, khôi phục lại tất cả những gì đã mất.

Lăng Tiêu quay người, bóng lưng kiên nghị ẩn chứa một khí thế hùng vĩ, không còn là thiếu niên phế vật ngày nào. Hắn biết, rời khỏi Thiên U Bí Cảnh này, thế giới sẽ không còn như cũ nữa. Mục tiêu của hắn đã thay đổi, từ việc chứng minh bản thân trước gia tộc, đến việc thống ngự vạn giới, đối đầu với một Tổ Chức có thể đã tồn tại từ thời khai thiên lập địa.

Hắn khẽ nhún người, thân ảnh hóa thành một đạo cầu vồng, xuyên qua không gian, rời khỏi Thiên U Bí Cảnh. Cánh cửa bí cảnh chậm rãi khép lại phía sau hắn, như một trang sách cũ đã được lật qua, mở ra một chương mới đầy sóng gió và hùng tráng.

*

Thần Phong Thành, một trong những thành trì lớn nhất của Huyền Giới Hạ Vực, luôn tấp nập kẻ ra người vào. Nhưng hôm nay, không khí lại có phần căng thẳng hơn thường lệ. Trong Thiên Hà Lâu, tửu quán nổi tiếng bậc nhất, một nhóm người đang tụ tập, gương mặt đầy lo lắng. Đó là những người đã đi theo Lăng Tiêu từ những ngày đầu: Mộ Dung Thanh, Lạc Vũ, cùng với một vài trưởng lão và đệ tử cốt cán của Vạn Tượng Môn.

“Đã ba tháng rồi, Lăng Tiêu vẫn chưa trở về từ Thiên U Bí Cảnh.” Mộ Dung Thanh nhíu mày, chén rượu trong tay nàng vẫn còn nguyên. Nàng là người hiểu rõ Lăng Tiêu nhất, biết hắn không phải loại người bốc đồng. Nhưng Thiên U Bí Cảnh quá nguy hiểm, dù hắn có Chí Tôn Thần Tàng hộ thể, cũng khó mà nói trước được điều gì.

Lạc Vũ gõ nhẹ bàn, ánh mắt sắc lạnh: “Mấy ngày nay, thế lực của Bách Chiến Môn cùng Thiên Kiếm Tông bắt đầu rục rịch. Chúng ta chiếm được Thiên U Bí Cảnh, lại còn thu phục được nhiều tông môn nhỏ, khiến chúng ngứa mắt. Sợ rằng, nếu Lăng Tiêu không trở về, chúng sẽ không kiêng nể gì nữa.”

Vạn Tượng Môn, sau khi Lăng Tiêu trỗi dậy, đã nhanh chóng trở thành một thế lực mới nổi. Với tài nguyên khổng lồ từ Thiên U Bí Cảnh và sự lãnh đạo của Lăng Tiêu, họ đã thu hút được vô số thiên tài và cường giả. Nhưng sự trỗi dậy quá nhanh cũng mang theo tai họa. Bách Chiến Môn và Thiên Kiếm Tông là hai tông môn lâu đời và hùng mạnh nhất Huyền Giới Hạ Vực, luôn coi Vạn Tượng Môn là cái gai trong mắt.

“Chỉ cần Lăng Tiêu sư huynh trở về, tất cả những kẻ đó sẽ phải im miệng!” Một đệ tử trẻ tuổi hăng hái nói, nhưng trong mắt vẫn ánh lên sự bất an.

Đúng lúc này, một tiếng “Rầm!” vang lên, cánh cửa Thiên Hà Lâu bị đá tung. Một nhóm đệ tử Bách Chiến Môn hùng hổ xông vào, dẫn đầu là Phó Môn chủ của Bách Chiến Môn, Lôi Hổ, một cường giả cảnh giới Võ Hoàng đỉnh phong.

“Ha ha ha, Vạn Tượng Môn các ngươi còn ở đây làm gì? Nghe nói Lăng Tiêu ‘thiên tài’ của các ngươi đã chết trong Thiên U Bí Cảnh rồi? Vậy thì, Thiên U Bí Cảnh và tất cả tài nguyên của Vạn Tượng Môn, nên thuộc về Bách Chiến Môn chúng ta!” Lôi Hổ cười lớn, ánh mắt quét qua Mộ Dung Thanh và Lạc Vũ đầy vẻ khinh miệt.

Mộ Dung Thanh đứng dậy, khí thế sắc bén toát ra: “Lôi Hổ, đừng quá càn rỡ! Lăng Tiêu không chết, hắn sẽ sớm trở về! Đến lúc đó, Bách Chiến Môn các ngươi sẽ phải trả giá!”

“Trở về? Ta thấy hắn đã thành xương trắng trong bí cảnh rồi!” Lôi Hổ nhếch mép, ra hiệu cho các đệ tử vây quanh. “Không cần nói nhiều, hôm nay, ta sẽ bắt hết các ngươi về Bách Chiến Môn, dùng để chiêu đãi các trưởng lão!”

Vừa dứt lời, Lôi Hổ tung chưởng, một luồng kình phong mạnh mẽ cuộn tới, nhắm thẳng vào Mộ Dung Thanh. Nàng nghiến răng, chuẩn bị đón đỡ, nhưng đúng lúc đó…

Một bóng người đột nhiên xuất hiện, không một tiếng động, chặn đứng đòn tấn công của Lôi Hổ. Kình phong bị hấp thụ hoàn toàn vào lòng bàn tay người đó, không gây ra chút xao động nào. Lôi Hổ sững sờ, cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên mình, khiến hắn không thể nhúc nhích.

Đó là một thanh niên, áo bào xanh lam, gương mặt tuấn lãng nhưng đôi mắt lại sâu thẳm như vũ trụ. Khí chất của hắn đã hoàn toàn thay đổi, không còn là sự sắc bén của một thiên tài, mà là sự trầm ổn, thâm thúy của một người đã nhìn thấu vạn vật, của một vị Đế Vương tương lai.

“Lôi Hổ, ngươi đang tìm ta sao?” Giọng nói trầm thấp vang lên, mang theo một lực xuyên thấu thẳng vào tâm can, khiến Lôi Hổ và tất cả đệ tử Bách Chiến Môn đều run rẩy.

Mộ Dung Thanh và Lạc Vũ ngỡ ngàng nhìn người vừa đến, sau đó, khóe mắt họ ướt lệ vì xúc động. “Lăng Tiêu!”

Lăng Tiêu khẽ gật đầu với bọn họ, sau đó quay sang Lôi Hổ, ánh mắt lạnh lẽo như băng. “Vừa rồi, ngươi muốn bắt ai chiêu đãi trưởng lão?”

Lôi Hổ cảm thấy một luồng hàn khí chạy dọc sống lưng. Áp lực từ Lăng Tiêu quá lớn, lớn đến mức hắn không thể thở nổi. Hắn là Võ Hoàng đỉnh phong, nhưng trước mặt Lăng Tiêu, hắn cảm thấy mình chỉ như một con kiến hôi. Hắn biết mình đã đánh giá thấp Lăng Tiêu, nhưng không ngờ, chỉ trong ba tháng, Lăng Tiêu lại mạnh đến mức độ này.

“Ngươi… ngươi không chết?” Lôi Hổ lắp bắp.

“Ta không chỉ không chết, mà còn mang theo một vài thứ thú vị trở về.” Lăng Tiêu nhếch mép, một nụ cười đầy ý vị. “Ngươi đã dám động đến người của Vạn Tượng Môn ta, vậy thì, Bách Chiến Môn của ngươi, không cần thiết phải tồn tại nữa.”

Vừa dứt lời, Lăng Tiêu đưa tay ra, nhẹ nhàng bóp lấy cổ Lôi Hổ. Lôi Hổ muốn phản kháng, nhưng toàn bộ sức mạnh trong cơ thể hắn dường như đã bị phong tỏa. Hắn cảm thấy sự sống của mình đang bị rút cạn từng chút một.

“Không… không thể nào… Ngươi… ngươi đã đạt tới cảnh giới gì?” Lôi Hổ hoảng sợ, hai mắt lồi ra, gân xanh nổi lên khắp mặt. Hắn không thể tin được, một Võ Hoàng đỉnh phong như hắn lại không có chút sức phản kháng nào trước Lăng Tiêu.

“Cảnh giới gì ư?” Lăng Tiêu khẽ cười, nụ cười ẩn chứa sự cao ngạo của một vị thần. “Ngươi sẽ không bao giờ biết được. Vì đó là cảnh giới mà ngươi vĩnh viễn không thể chạm tới.”

“Phụt!”

Chỉ với một tiếng bóp nhẹ, đầu của Lôi Hổ đã nổ tung, máu tươi cùng óc trắng bắn tung tóe. Thân thể hắn mềm nhũn đổ gục xuống đất, chết không toàn thây. Các đệ tử Bách Chiến Môn kinh hãi tột độ, hai chân run rẩy, không dám nhúc nhích. Họ chưa từng thấy một cảnh tượng nào kinh khủng như vậy. Một cường giả Võ Hoàng đỉnh phong, bị giết trong nháy mắt, không có chút phản kháng nào.

“Các ngươi, quay về báo tin cho Môn chủ Bách Chiến Môn và Tông chủ Thiên Kiếm Tông. Nói rằng, Lăng Tiêu đã trở về. Và ta muốn một cuộc gặp mặt. Nếu không, ngày mai, Bách Chiến Môn và Thiên Kiếm Tông sẽ trở thành lịch sử.” Lăng Tiêu lạnh lùng nói, ánh mắt quét qua từng đệ tử Bách Chiến Môn.

Không ai dám nói gì, tất cả đều vội vàng chạy thoát thân, như những con chó mất chủ. Lăng Tiêu nhìn bọn chúng biến mất, sau đó quay sang Mộ Dung Thanh và Lạc Vũ, ánh mắt dịu dàng hơn nhiều.

“Ta đã về.”

Mộ Dung Thanh không kìm được nữa, lao vào lòng hắn, nước mắt tuôn rơi. Lạc Vũ cũng thở phào nhẹ nhõm, nụ cười hiếm hoi nở trên môi. Sự trở về của Lăng Tiêu, không chỉ mang đến niềm vui, mà còn mang đến sự an toàn tuyệt đối, và một tương lai đầy hứa hẹn.

Sau khi trấn an mọi người, Lăng Tiêu triệu tập tất cả trưởng lão và tinh anh của Vạn Tượng Môn. Hắn ngồi ở vị trí cao nhất, khí thế bức người, khiến mọi người đều phải nín thở. Hắn không nói nhiều về những gì đã trải qua trong Thiên U Bí Cảnh, chỉ nói rằng hắn đã có được cơ duyên lớn, và sức mạnh đã tăng lên một cảnh giới mới.

“Từ hôm nay trở đi, Vạn Tượng Môn không còn là một tông môn bình thường nữa.” Lăng Tiêu cất lời, giọng nói vang vọng khắp đại điện. “Ta sẽ thành lập ‘Vạn Đế Minh’. Vạn Tượng Môn sẽ là nền tảng, là chi nhánh đầu tiên của Vạn Đế Minh ta tại Huyền Giới. Mục tiêu của chúng ta không chỉ là thống nhất Huyền Giới Hạ Vực, mà là thống nhất toàn bộ Huyền Giới, và sau đó, vươn ra các Đại Giới khác.”

Tất cả mọi người đều sững sờ. Thống nhất Huyền Giới đã là một mục tiêu điên rồ, huống chi là vươn ra các Đại Giới khác? Nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên định và khí thế ngút trời của Lăng Tiêu, không ai dám nghi ngờ lời hắn nói. Họ cảm nhận được, Lăng Tiêu bây giờ đã hoàn toàn khác. Hắn đã không còn là một thiên tài đang lên, mà là một vị bá chủ đang bắt đầu hành trình chinh phạt của mình.

“Mộ Dung Thanh, Lạc Vũ, các ngươi sẽ là Phó Minh chủ của Vạn Đế Minh. Ta sẽ truyền cho các ngươi một vài công pháp đặc biệt, giúp các ngươi nhanh chóng nâng cao thực lực. Các trưởng lão khác, sẽ được phân nhiệm vụ cụ thể. Kể từ giờ phút này, Vạn Đế Minh sẽ bắt đầu hành trình thống nhất Huyền Giới!” Lăng Tiêu tuyên bố, giọng nói vang dội như sấm sét, khiến cả đại điện chấn động.

Mọi người đều quỳ xuống, hô vang: “Nguyện theo Minh chủ, chinh phạt vạn giới, vĩnh hằng bất diệt!”

Lăng Tiêu nhìn những gương mặt đầy nhiệt huyết và trung thành, trong lòng hắn cảm thấy một dòng chảy ấm áp. Đây chính là nền móng đầu tiên của đế quốc vĩ đại mà hắn sẽ xây dựng. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn vô vàn chông gai, sẽ có những kẻ thù mạnh mẽ hơn gấp bội, nhưng hắn đã có một mục tiêu rõ ràng, một con đường đã được vạch ra. Cái tên “Chí Tôn Vạn Đế” không chỉ là một danh hiệu, mà là vận mệnh của hắn.

Hắn đã trở về, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Và đây, chỉ là khởi đầu của một kỷ nguyên mới, kỷ nguyên của Vạn Đế Thần Triều, kỷ nguyên của Chí Tôn Vĩnh Hằng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8