Chí Tôn Vạn Đế
Chương 150
Chương 150: Thần Hồn Thăng Hoa, Thiên U Tầm Bảo
Lăng Tiêu ngồi xếp bằng bên hồ Dưỡng Hồn Ngọc Tủy, ánh mắt kiên định. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào mặt hồ, cảm nhận dòng năng lượng thuần khiết, dịu mát lan tỏa. Loại ngọc tủy này không chỉ bồi bổ nguyên khí, mà quan trọng hơn, nó còn nuôi dưỡng và củng cố thần hồn, thứ mà ngay cả cường giả Mệnh Luân Cảnh cũng khó lòng tu luyện hiệu quả. Với những thử thách sắp tới, một thần hồn vững mạnh sẽ là lợi thế không thể thiếu.
Hắn hít sâu một hơi, tâm thần tập trung, vận chuyển công pháp Chí Tôn Thần Khẩu Quyết mà hắn đã lĩnh ngộ được từ Chí Tôn Thần Tàng. Từng luồng linh khí từ Dưỡng Hồn Ngọc Tủy cuộn trào, xuyên qua da thịt, thấm sâu vào kinh mạch, hội tụ về Mệnh Luân đang xoay tròn trong cơ thể hắn. Đồng thời, một dòng năng lượng tinh thuần, trong suốt như sương, trực tiếp đi vào thức hải, bao bọc lấy thần hồn của hắn.
Cảm giác đầu tiên là một sự sảng khoái tột độ, như thể toàn bộ tạp niệm, mệt mỏi đều bị cuốn trôi. Thần hồn của Lăng Tiêu vốn đã mạnh mẽ hơn người thường nhờ vào những cơ duyên trước đó, nhưng Dưỡng Hồn Ngọc Tủy lại đưa nó lên một tầm cao mới. Hắn cảm thấy thức hải của mình như một bầu trời đêm vô tận, giờ đây được thắp sáng bởi vô số tinh tú. Từng sợi tơ linh hồn trở nên vững chắc, trong suốt, liên kết chặt chẽ với nhau, tạo thành một thể thống nhất hoàn mỹ.
Mệnh Luân trong đan điền cũng hấp thu linh khí dồi dào, quay tròn nhanh hơn, phát ra những tiếng rì rầm trầm đục. Hắn cảm nhận được tu vi Mệnh Luân Cảnh sơ kỳ của mình đang được củng cố vững chắc, không còn bất kỳ dấu hiệu bất ổn nào. Linh lực trong cơ thể hắn tinh thuần đến cực điểm, mỗi một tế bào đều tràn đầy sức sống. Đây không phải là một bước đột phá cảnh giới lớn, mà là một sự “thăng hoa” về chất, đặt nền móng vững chắc cho những bước tiến xa hơn.
Thời gian trôi qua không biết bao lâu. Khi Lăng Tiêu mở mắt ra, hồ Dưỡng Hồn Ngọc Tủy đã cạn đi một nửa. Ánh mắt hắn sắc bén hơn, tầm nhìn xa hơn, mọi âm thanh, rung động dù là nhỏ nhất trong Cổ Tàng U Minh đều không thể thoát khỏi tri giác của hắn. Thần hồn của hắn đã đạt đến mức độ mà ngay cả cường giả Mệnh Luân Cảnh trung kỳ, thậm chí hậu kỳ, cũng khó lòng sánh kịp. Đây chính là lợi thế lớn nhất của hắn trong con đường tu luyện sau này.
“Thần hồn vững chắc, linh lực tinh thuần. Cảnh giới Mệnh Luân Cảnh sơ kỳ của ta đã hoàn toàn ổn định, và ta đã có thể chạm tới biên giới của trung kỳ.” Lăng Tiêu thầm nghĩ. Hắn đứng dậy, cảm nhận sức mạnh cuộn trào trong từng thớ thịt. Cổ Tàng U Minh này đã mang lại cho hắn một cơ duyên không nhỏ, nhưng hắn biết, đây chỉ là một trong số vô vàn kho báu ẩn chứa trong Thiên U Bí Cảnh rộng lớn.
Thiên U Bí Cảnh, một trong những bí cảnh cổ xưa nhất của Huyền Giới, nổi tiếng với sự nguy hiểm và những cơ duyên kinh thiên động địa. Cổ Tàng U Minh chỉ là một góc nhỏ, một lối vào. Nơi đây vẫn còn vô số khu vực chưa được khám phá, vô số bảo vật chưa có chủ nhân.
Lăng Tiêu cất bước, rời khỏi hồ ngọc, tiến sâu hơn vào những lối đi tối tăm. Khác với sự u ám, tĩnh lặng của Cổ Tàng U Minh, khi hắn đi qua một khe nứt bí ẩn, một thế giới hoàn toàn khác hiện ra trước mắt. Đó là một khu rừng cổ thụ rộng lớn, cây cối cao vút tận trời, tán lá rậm rạp che khuất ánh sáng mặt trời, khiến nơi đây luôn chìm trong một thứ ánh sáng xanh u ám. Không khí ẩm ướt, mang theo mùi của đất mục và một chút hương hoa lạ lẫm. Tiếng côn trùng kêu rả rích, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng gầm gừ trầm đục của những loài linh thú.
“Đây chính là Thiên U Mật Lâm…” Lăng Tiêu lẩm bẩm. Hắn từng nghe nói, Thiên U Mật Lâm là một trong những khu vực nguy hiểm nhất của Thiên U Bí Cảnh, nơi sinh sống của vô số linh thú cổ xưa và tồn tại nhiều cấm địa, di tích.
Thần hồn mạnh mẽ giúp Lăng Tiêu dễ dàng cảm nhận được sự hiện diện của những sinh vật nguy hiểm ẩn nấp trong bóng tối. Hắn thận trọng di chuyển, tránh né những khu vực có dấu hiệu của linh thú cấp cao. Mục tiêu của hắn là tìm kiếm những di tích, bí cảnh nhỏ hơn, hoặc những loại thiên tài địa bảo có thể giúp hắn tăng cường sức mạnh nhanh chóng.
Đi được một lúc, Lăng Tiêu bỗng dừng lại. Hắn cảm nhận được một luồng linh khí dao động mạnh mẽ từ phía trước, kèm theo đó là tiếng tranh đấu kịch liệt. “Có vẻ như ta không phải là người duy nhất khám phá khu vực này.” Hắn nhếch mép, tăng tốc di chuyển, ẩn mình trong những tán lá rậm rạp, hướng về phía phát ra âm thanh.
Khi đến gần, hắn thấy một nhóm khoảng bảy, tám tu sĩ đang vây công một con Hắc Diễm Viên Hầu khổng lồ. Con viên hầu toàn thân lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực như lửa, móng vuốt sắc như thép, mỗi cú vung tay đều mang theo một luồng hắc diễm thiêu đốt. Nó là một linh thú Mệnh Luân Cảnh đỉnh phong, cực kỳ hung hãn.
Nhóm tu sĩ kia đều là cường giả Mệnh Luân Cảnh trung kỳ và hậu kỳ, nhưng dường như đang gặp khó khăn. Một vài người đã bị thương, khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Mục tiêu của họ không phải là giết chết con viên hầu, mà là bảo vệ một gốc Linh Chi Vạn Niên đang mọc trên một tảng đá gần đó. Gốc Linh Chi tỏa ra ánh sáng xanh lục dịu nhẹ, mang theo một hương thơm ngào ngạt, chỉ cần ngửi thôi cũng khiến người ta cảm thấy tinh thần sảng khoái.
“Linh Chi Vạn Niên… là một bảo vật hiếm có để tăng cường tu vi và củng cố nguyên khí. Không ngờ lại gặp được ở đây.” Lăng Tiêu thầm nghĩ. Hắn nheo mắt quan sát. Nhóm tu sĩ này mặc trang phục thống nhất, trên ngực thêu hình một ngọn núi lửa đang phun trào. “Hỏa Sơn Môn sao? Một trong những môn phái trung đẳng ở Huyền Giới.”
Con Hắc Diễm Viên Hầu gầm lên một tiếng, tung ra một chưởng mang theo hắc diễm, đánh bay hai tu sĩ Hỏa Sơn Môn. Những người còn lại hoảng sợ, vội vàng dồn sức phòng ngự. Trong lúc hỗn loạn, một tu sĩ Mệnh Luân Cảnh hậu kỳ của Hỏa Sơn Môn, có vẻ là trưởng nhóm, lộ ra vẻ tham lam trong mắt. Hắn bất ngờ tung một chưởng vào đồng đội đứng gần mình nhất, đẩy người đó về phía con viên hầu để làm vật cản, rồi lao nhanh về phía Linh Chi Vạn Niên.
“Vương sư huynh! Ngươi dám!” Tu sĩ bị phản bội kêu lên một tiếng thảm thiết, nhưng đã quá muộn. Con Hắc Diễm Viên Hầu đã vồ lấy hắn, xé xác thành từng mảnh.
Hành động tàn nhẫn và tham lam của Vương sư huynh khiến những tu sĩ Hỏa Sơn Môn còn lại kinh hãi. Con Hắc Diễm Viên Hầu cũng bị hành động này làm cho tức giận tột độ, nó gào thét, lao về phía Vương sư huynh.
Lăng Tiêu ẩn mình trong bóng tối, ánh mắt lạnh như băng. Hắn vốn không muốn can thiệp vào cuộc tranh chấp của người khác, nhưng hành động của Vương sư huynh đã khiến hắn cảm thấy chán ghét. Loại người này không xứng đáng có được bảo vật.
Vương sư huynh đã tới gần Linh Chi Vạn Niên, nhưng con Hắc Diễm Viên Hầu đã kịp thời đuổi tới. Hắn ta vừa phải né tránh công kích của viên hầu, vừa phải cố gắng hái Linh Chi. Đúng lúc đó, Lăng Tiêu hành động.
Một luồng kiếm khí sắc bén như tơ, mang theo hàn ý thấu xương, lặng lẽ xé tan không khí, không gây ra bất kỳ tiếng động nào, trực tiếp đâm về phía cổ tay của Vương sư huynh. Kiếm khí này ẩn chứa sức mạnh Mệnh Luân Cảnh sơ kỳ đã được củng cố, nhưng lại nhanh và chuẩn xác đến mức kinh người, lại có thêm sự gia trì của thần hồn mạnh mẽ, khiến Vương sư huynh không hề hay biết.
“A!”
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên. Cổ tay Vương sư huynh bị kiếm khí xuyên thủng, máu tươi phun ra. Gốc Linh Chi Vạn Niên đang nằm trong tầm tay hắn rơi xuống đất.
Vương sư huynh kinh hãi lùi lại, nhìn về phía kiếm khí bay tới. Hắn không nhìn thấy ai, chỉ cảm nhận được một luồng sát ý lạnh lẽo.
Con Hắc Diễm Viên Hầu không bỏ lỡ cơ hội, nó gầm lên một tiếng, tung một chưởng nặng nề vào lưng Vương sư huynh, hất văng hắn ta ra xa. Lăng Tiêu không đợi Vương sư huynh kịp phản ứng, hắn từ trong bóng tối nhảy ra, thân pháp nhanh như chớp, nhặt lấy Linh Chi Vạn Niên, rồi lại nhanh chóng lùi vào nơi ẩn nấp ban đầu.
Tất cả diễn ra chỉ trong một khoảnh khắc. Vương sư huynh bị thương nặng, nhìn chằm chằm vào vị trí gốc Linh Chi Vạn Niên vừa biến mất, khuôn mặt hắn ta vặn vẹo vì giận dữ và sợ hãi. Con Hắc Diễm Viên Hầu cũng ngơ ngác một chút, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Những tu sĩ Hỏa Sơn Môn còn lại thì há hốc mồm, hoàn toàn không theo kịp tình hình.
Lăng Tiêu ẩn mình trong một thân cây cổ thụ rỗng ruột, cảm nhận được ánh mắt căm phẫn của Vương sư huynh quét qua khu vực này. Nhưng thần hồn của hắn quá mạnh mẽ, kết hợp với công pháp che giấu khí tức tinh diệu, khiến hắn hoàn toàn tàng hình trong mắt đối phương.
“Hừ, loại người tham lam, độc ác như ngươi không xứng có được bảo vật.” Lăng Tiêu khẽ nhếch mép. Linh Chi Vạn Niên này sẽ là một nguồn lực tốt để hắn tiếp tục tu luyện, chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn.
Sau khi con Hắc Diễm Viên Hầu đuổi giết Vương sư huynh và những tu sĩ Hỏa Sơn Môn còn lại bỏ chạy tán loạn, Lăng Tiêu mới an tâm rời khỏi nơi ẩn nấp. Hắn tiếp tục hành trình sâu hơn vào Thiên U Mật Lâm. Mỗi bước chân của hắn đều vững vàng, tự tin. Hắn biết, Huyền Giới rộng lớn hơn nhiều so với tưởng tượng, và những kẻ thù mà hắn sẽ phải đối mặt trong tương lai, đặc biệt là Tổ Chức Hắc Ám bí ẩn, sẽ còn đáng sợ hơn gấp vạn lần.
Nhưng Lăng Tiêu không hề sợ hãi. Hắn đã thoát khỏi danh phận phế vật, thức tỉnh được Chí Tôn Thần Tàng, và từng bước củng cố sức mạnh. Thiên U Bí Cảnh này chỉ là một trạm dừng chân, một bài kiểm tra nhỏ. Con đường chinh phạt vạn giới, trở thành Chí Tôn Vạn Đế, vẫn còn rất dài, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt với tất cả.
Ánh mắt Lăng Tiêu lướt qua một tấm bia đá cổ xưa bị dây leo quấn quanh, trên đó khắc một vài phù văn khó hiểu. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng bí ẩn từ tấm bia. “Có vẻ như, Thiên U Bí Cảnh còn ẩn chứa nhiều bí mật hơn ta nghĩ. Và có lẽ, manh mối về thân thế của ta, về Tổ Chức Hắc Ám, cũng đang chờ đợi ở đâu đó trong sâu thẳm nơi này.”
Hắn bước đi, bóng lưng hòa vào màn sương u ám của Thiên U Mật Lâm, mang theo một khí thế kiên định, không gì lay chuyển được.