Chí Tôn Vạn Đế
Chương 148

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:31:00 | Lượt xem: 4

Chương 148: Cổ Di Tích Thiên U

Dưới ánh trăng mờ ảo, Lăng Tiêu ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, hít thở từng luồng linh khí dày đặc trong Mật Thất Tu Luyện của Huyền Giới Tông. Đã hơn nửa năm trôi qua kể từ ngày hắn chính thức trở thành đệ tử nội môn, và sự tiến bộ của hắn khiến ngay cả những Trưởng lão khó tính nhất cũng phải kinh ngạc. Từ một phế vật bị khinh miệt, Lăng Tiêu đã nhanh chóng leo lên đỉnh cao của Luyện Khí Cảnh, rồi phá tan bức tường Bồi Nguyên, và giờ đây, hắn đã đạt đến Hóa Nguyên Cảnh tầng thứ chín, chỉ còn một bước nữa là có thể đột phá Mệnh Luân Cảnh.

Sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn không ngừng âm thầm vận chuyển, hấp thu linh khí, tinh luyện chân nguyên. Mặc dù vẫn còn bị phong ấn phần lớn, nhưng mỗi lần Lăng Tiêu đạt được một bước tiến mới trong tu luyện, hắn lại cảm nhận được một tia sức mạnh cổ xưa trong huyết mạch mình được giải phóng, mang đến cho hắn một cảm giác thấu triệt hơn về Đạo, một nhãn quan sắc bén hơn về thế giới. Hắn không còn chỉ dựa vào bản năng chiến đấu của kiếp trước, mà còn bắt đầu vận dụng được những kiến thức, những kinh nghiệm tu luyện sâu xa mà Chí Tôn Thần Tàng mang lại.

“Đỉnh phong Hóa Nguyên Cảnh… một bước nữa là Mệnh Luân.” Lăng Tiêu lẩm bẩm, cảm nhận dòng chân nguyên cuồn cuộn trong đan điền. Hắn biết, đột phá Mệnh Luân Cảnh không chỉ là tăng cường sức mạnh, mà còn là một sự lột xác về bản chất. Mệnh Luân tượng trưng cho vòng quay sinh tử, là sự khai mở vận mệnh, tạo lập căn cơ cho con đường Đại Đạo sau này. Tuy nhiên, sự đột phá này cũng vô cùng khó khăn, đòi hỏi cơ duyên, sự lĩnh ngộ và đôi khi là cả một chút may mắn.

Hắn đã tu luyện đến cực hạn của cảnh giới hiện tại, nhưng cánh cửa Mệnh Luân vẫn như ẩn như hiện, thiếu một chút xúc tác để hoàn toàn mở ra. Lăng Tiêu không nôn nóng, hắn hiểu rằng tu luyện là một hành trình dài, không thể cưỡng cầu. Hắn đứng dậy, đẩy cửa mật thất, bước ra ngoài. Ánh nắng ban mai rọi xuống sân viện nhỏ của mình, mang theo hơi thở trong lành của núi rừng.

Đúng lúc này, một tiếng chuông trầm hùng vang vọng khắp Huyền Giới Tông, kéo dài không dứt. Tiếng chuông này chỉ vang lên khi có sự kiện trọng đại. Lăng Tiêu nhíu mày, có dự cảm sắp có chuyện gì đó xảy ra.

Không lâu sau, một đệ tử truyền tin chạy đến, thở hổn hển báo: “Lăng sư huynh! Trưởng lão hiệu triệu tất cả đệ tử nội môn và hạch tâm tập trung tại Quảng Trường Thiên Môn. Có đại sự tuyên bố!”

Lăng Tiêu gật đầu, theo chân đệ tử kia đi đến Quảng Trường Thiên Môn. Nơi đây đã chật kín người. Hàng ngàn đệ tử nội môn, hạch tâm tề tựu, không khí vô cùng trang nghiêm xen lẫn sự náo nhiệt, tò mò. Trên đài cao, Tông chủ Huyền Giới Tông cùng các vị Trưởng lão cao cấp nhất đều đã có mặt, vẻ mặt ai nấy đều nghiêm trọng.

Tông chủ Huyền Giới Tông, một lão giả tóc bạc phơ nhưng khí chất phi phàm, trầm giọng tuyên bố: “Các đệ tử! Hôm nay, lão phu có một tin tức trọng đại muốn thông báo. Sau mỗi ba mươi năm, Cổ Di Tích Thiên U sẽ mở ra một lần. Đây là một bí cảnh cổ xưa được hình thành từ một mảnh vỡ của Thượng Cổ Giới, ẩn chứa vô số cơ duyên, thiên tài địa bảo, thậm chí là truyền thừa của các vị cường giả Thượng Cổ.”

Đám đông lập tức xôn xao. Cổ Di Tích Thiên U là một cái tên không còn xa lạ. Đó là một vùng đất cấm đầy rẫy nguy hiểm nhưng cũng đầy rẫy cơ hội. Rất nhiều thiên tài Huyền Giới Tông đã đột phá cảnh giới, tìm thấy thần khí, công pháp thất truyền từ nơi đây. Nhưng đồng thời, cũng có không ít người vĩnh viễn nằm lại trong đó.

Tông chủ tiếp tục: “Tuy nhiên, Cổ Di Tích Thiên U cũng cực kỳ nguy hiểm. Chỉ những đệ tử nội môn và hạch tâm có tu vi từ Hóa Nguyên Cảnh trở lên mới đủ tư cách tham gia. Tổng cộng chỉ có một trăm suất. Các ngươi sẽ được lựa chọn thông qua một cuộc so tài nhỏ, hoặc do các Trưởng lão tiến cử dựa trên những cống hiến và thành tích gần đây.”

Lăng Tiêu nghe vậy, ánh mắt lóe lên. Cổ Di Tích Thiên U! Đây chính là cơ hội hắn đang tìm kiếm. Một bí cảnh cổ xưa, nơi ẩn chứa thiên tài địa bảo, có thể mang lại cho hắn đột phá cần thiết để bước vào Mệnh Luân Cảnh, thậm chí là tìm kiếm manh mối về Chí Tôn Thần Tàng và Tổ Chức Hắc Ám.

Bên cạnh hắn, một vài đệ tử nội môn khác cũng đang bàn tán sôi nổi. “Thiên U… cơ hội ngàn vàng! Nếu ta có thể tìm được một viên Đột Phá Đan thì tốt biết mấy!” “Nghe nói có một số mảnh vỡ thần khí thượng cổ vẫn còn nằm rải rác trong đó.”

Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau Lăng Tiêu: “Hừ, một phế vật mới vào nội môn như ngươi cũng dám mơ tưởng đến Thiên U sao? Nơi đó không phải là chỗ cho kẻ yếu.”

Lăng Tiêu quay lại, thấy một thanh niên mặc y phục đệ tử hạch tâm, vẻ mặt ngạo mạn. Đó là Thẩm Phong, một đệ tử hạch tâm có tiếng tăm, tu vi đã đạt đến Mệnh Luân Cảnh tầng thứ ba, và cũng là người có mối thù nhỏ với Lăng Tiêu trong một lần tranh chấp linh thảo trước đây.

Lăng Tiêu nhếch mép: “Chỗ nào không phải cho kẻ yếu? Ta thấy nơi nào có cơ duyên, người có bản lĩnh đều có thể đặt chân đến. Ngươi lo cho bản thân mình trước đi, đừng để rồi lại gặp ta trong bí cảnh, lại phải quỳ xuống cầu xin tha mạng.”

Thẩm Phong tức giận đến biến sắc, định ra tay nhưng bị một Trưởng lão gần đó lườm một cái, đành phải nén giận. “Ngươi cứ đợi đó, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là khoảng cách giữa nội môn và hạch tâm!”

Lăng Tiêu không để tâm đến lời đe dọa của Thẩm Phong. Hắn biết, trong Huyền Giới Tông này, kẻ mạnh mới có tiếng nói. Hắn phải nhanh chóng chứng minh giá trị của mình.

Việc chọn lựa suất vào Cổ Di Tích Thiên U diễn ra nhanh chóng. Với thành tích xuất sắc trong các bài kiểm tra nội môn, cùng với việc chiến thắng nhiều đối thủ mạnh hơn trong các cuộc tỷ thí không chính thức, Lăng Tiêu đã nhận được sự tiến cử của một vị Trưởng lão. Hắn dễ dàng có được một suất tham gia, khiến nhiều đệ tử khác phải đỏ mắt ghen tị.

Ba ngày sau, một trăm đệ tử được chọn đã tập trung tại cổng vào Cổ Di Tích Thiên U. Nơi đây là một khe nứt không gian khổng lồ, được bao phủ bởi những làn sương mù cổ quái, tỏa ra một áp lực vô hình. Các Trưởng lão đã bố trí trận pháp để ổn định khe nứt, cho phép đệ tử tiến vào.

Lăng Tiêu cùng nhóm đệ tử đầu tiên bước vào. Ngay khi xuyên qua khe nứt, một luồng không khí cổ xưa, thô ráp ập vào mặt hắn. Cảnh vật xung quanh lập tức thay đổi. Hắn đang đứng trong một khu rừng rậm rạp, những cây cổ thụ cao vút chạm trời, thân cây to lớn đến mức mười người ôm không xuể. Linh khí ở đây dồi dào gấp mấy lần bên ngoài, mang theo một mùi hương lạ lẫm, hoang dã.

Tuy nhiên, sự tĩnh lặng của khu rừng lại ẩn chứa những nguy hiểm chết người. Tiếng gầm gừ xa xa của yêu thú, tiếng gió rít qua những tán lá, tất cả đều gợi lên một cảm giác bất an. Lăng Tiêu không vội vã, hắn vận chuyển chân nguyên, cảm nhận không khí xung quanh. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn bắt đầu rung động nhẹ, như thể đang phản ứng với năng lượng cổ xưa của bí cảnh.

Một cảm giác kỳ lạ chợt dâng lên trong lòng Lăng Tiêu. Hắn có thể cảm nhận được những luồng năng lượng ẩn giấu trong lòng đất, những mạch khoáng sản, những vùng linh dược mà mắt thường không thể thấy. Đây là một khả năng mới mà Chí Tôn Thần Tàng mang lại, một giác quan thứ sáu siêu việt, cho phép hắn “nhìn” thấu bản chất của vạn vật.

Đi sâu vào rừng, Lăng Tiêu tách khỏi đám đông. Hắn không muốn bị ràng buộc bởi những người khác, bởi hắn biết cơ duyên chân chính thường chỉ thuộc về kẻ đi một mình. Hắn đi theo một luồng cảm ứng đặc biệt từ Chí Tôn Thần Tàng, luồn lách qua những bụi cây rậm rạp, tránh né những bẫy tự nhiên và những con yêu thú cấp thấp.

Sau vài giờ đồng hồ, hắn đến một vách đá cheo leo, dưới chân vách đá là một khe nứt nhỏ, bị cây cỏ dại che khuất. Luồng cảm ứng từ Chí Tôn Thần Tàng trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như đang thúc giục hắn tiến vào.

Lăng Tiêu thận trọng chui vào khe nứt. Bên trong là một hang động ẩm ướt, tối tăm. Hắn thắp sáng một viên Dạ Minh Châu, ánh sáng yếu ớt rọi vào bên trong. Hang động không quá sâu, và ở cuối con đường, một cảnh tượng khiến Lăng Tiêu phải nín thở.

Một hồ nước nhỏ trong vắt, nhưng lại không phải là nước bình thường. Nước hồ tỏa ra một thứ ánh sáng xanh lam huyền ảo, bên trên mặt hồ là một đóa sen trắng muốt, bảy cánh hoa đang nhẹ nhàng nở rộ. Mỗi cánh hoa đều mang theo một luồng linh khí tinh thuần đến mức khó tin. Đây chính là “Thất Diệu Nguyệt Liên”, một loại linh dược thượng cổ có khả năng tịnh hóa chân nguyên, củng cố căn cơ, và đặc biệt là có thể giúp Hóa Nguyên Cảnh đột phá Mệnh Luân Cảnh mà không gặp bất kỳ trở ngại nào!

Lăng Tiêu hít sâu một hơi, cảm nhận sức mạnh mênh mông tỏa ra từ đóa sen. Đây chính là cơ duyên mà hắn tìm kiếm! Hắn không ngờ lại có thể tìm thấy một loại linh dược trân quý đến vậy, thậm chí còn chưa ai đặt chân đến nơi này. Có lẽ, Chí Tôn Thần Tàng đã dẫn dắt hắn tới đây.

Hắn cẩn thận hái Thất Diệu Nguyệt Liên, cảm nhận linh khí thuần túy của nó. Không chần chừ, Lăng Tiêu lập tức ngồi xếp bằng, đặt đóa sen vào lòng bàn tay, bắt đầu hấp thu. Năng lượng khổng lồ từ Thất Diệu Nguyệt Liên tuôn vào cơ thể hắn, hòa tan vào chân nguyên, khiến cho toàn thân hắn như được gột rửa, tinh hoa. Cánh cửa Mệnh Luân Cảnh đang dần hé mở.

Trong vô thức, Lăng Tiêu cảm thấy một luồng sức mạnh cổ xưa khác trong Chí Tôn Thần Tàng được kích hoạt. Một mảnh ký ức mơ hồ chợt lóe lên trong tâm trí hắn – hình ảnh một vị Chí Tôn đang đứng trên đỉnh một ngọn núi cao chót vót, nhìn xuống vạn giới, tay cầm một đóa sen tương tự. Ký ức đó nhanh chóng biến mất, nhưng nó để lại trong Lăng Tiêu một cảm giác quen thuộc đến lạ kỳ, như thể hắn đã từng nhìn thấy đóa sen này từ rất lâu rồi.

“Thất Diệu Nguyệt Liên… không chỉ là linh dược.” Lăng Tiêu thầm nghĩ. “Nó còn là chìa khóa để mở ra một phần ký ức của ta.”

Thời gian trôi qua, năng lượng của Thất Diệu Nguyệt Liên dần được Lăng Tiêu hấp thu hoàn toàn. Cả người hắn tỏa ra một luồng khí thế mạnh mẽ, chân nguyên trong đan điền đã ngưng tụ đến mức cực hạn. “Đột phá!”

Chỉ với một tiếng gầm nhẹ trong lòng, Lăng Tiêu phá tan mọi xiềng xích của Hóa Nguyên Cảnh, bước vào một cảnh giới hoàn toàn mới. Mệnh Luân Cảnh! Hắn cảm nhận được vòng quay vận mệnh trong cơ thể mình đang hình thành, liên kết với Đại Đạo của trời đất. Sức mạnh của hắn tăng vọt, thị giác, thính giác, thậm chí cả cảm ứng linh hồn cũng trở nên nhạy bén hơn gấp bội.

Không chỉ vậy, một phần nhỏ của ký ức bị phong ấn lại được giải phóng. Mặc dù vẫn còn rất mơ hồ và rời rạc, nhưng Lăng Tiêu giờ đây đã có thể lờ mờ nhận ra rằng, hắn không chỉ là một phế vật bị ruồng bỏ, mà còn mang trong mình một thân phận kinh thiên động địa nào đó, và kẻ đã phong ấn hắn chính là “Tổ Chức Hắc Ám” mà hắn đã thề sẽ lật đổ.

Hắn đứng dậy, cảm nhận sức mạnh mới trong cơ thể. Một nụ cười tự tin nở trên môi. Cổ Di Tích Thiên U này quả nhiên không làm hắn thất vọng. Với tu vi Mệnh Luân Cảnh, hắn giờ đây đã có thể tự tin đối đầu với bất kỳ đệ tử hạch tâm nào trong Huyền Giới Tông, thậm chí là những Trưởng lão cấp thấp.

Hắn bước ra khỏi hang động, ánh mắt sắc bén nhìn về phía sâu thẳm của bí cảnh. Hành trình trong Thiên U còn rất dài, và hắn tin rằng sẽ còn nhiều cơ duyên hơn nữa đang chờ đợi hắn. Thẩm Phong ư? Những kẻ ghen ghét khác ư? Hắn sẽ dùng thực lực để khiến bọn chúng phải câm lặng.

Lăng Tiêu quyết định tiếp tục khám phá. Chí Tôn Thần Tàng đang dẫn dắt hắn đến một nơi khác, một nơi mà hắn tin rằng sẽ có thêm những manh mối về quá khứ của mình, và về Tổ Chức Hắc Ám đáng sợ kia.

Hắn không chỉ là một đệ tử nội môn, hắn là một Chí Tôn mang trong mình vận mệnh vạn giới. Và đây, chỉ là một khởi đầu nhỏ trong hành trình chinh phục toàn bộ Huyền Giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8