Chí Tôn Vạn Đế
Chương 146

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:29:56 | Lượt xem: 4

Chương 146: Đêm Đầu Tiên Ở Huyền Giới Tông

Lăng Tiêu bước ra khỏi khu vực đăng ký, trong tay là một tấm lệnh bài bằng ngọc và một bản đồ giản lược của Huyền Giới Tông. Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng Huyền Giới Tông vẫn rực rỡ ánh đèn. Những tòa kiến trúc hùng vĩ, những đỉnh núi lơ lửng trong không trung, tất cả đều toát lên một vẻ thần bí và tráng lệ, khiến người ta không khỏi cảm thán. Đây chính là thế giới tu luyện mà hắn hằng mong muốn đặt chân đến, một nơi rộng lớn hơn nhiều so với Phàm Trần Giới mà hắn từng biết.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí nồng đậm hơn hẳn so với bất kỳ nơi nào hắn từng đặt chân qua. Linh khí ở đây không chỉ dồi dào mà còn thuần khiết, tựa như có một sức mạnh vô hình đang thôi thúc các tế bào trong cơ thể hắn. “Huyền Giới Tông… quả nhiên không tầm thường.” Hắn thầm nghĩ.

Tấm lệnh bài trong tay Lăng Tiêu phát ra ánh sáng nhàn nhạt, chỉ dẫn hắn đến khu vực dành cho tân đệ tử. Con đường lát đá xanh cổ kính uốn lượn giữa những hàng cây cổ thụ, dẫn đến một dãy kiến trúc thanh nhã nằm dưới chân một ngọn núi nhỏ. Đây là nơi tập trung các ký túc xá và khu vực sinh hoạt chung của những đệ tử mới gia nhập tông môn.

Khi Lăng Tiêu đến nơi, đã có không ít tân đệ tử khác đang tụ tập, trò chuyện hoặc lặng lẽ sắp xếp đồ đạc. Hầu hết bọn họ đều là những thiên tài đến từ các gia tộc lớn hoặc tiểu tông môn trong Huyền Giới, mang trong mình sự kiêu hãnh và khát vọng. Luyện Khí Cảnh tầng tám của Lăng Tiêu, tuy đã gây chú ý nhỏ ở khu vực đăng ký, nhưng ở đây, giữa hàng trăm thiên tài khác, nó lại không quá nổi bật. Có những người đã đạt tới Luyện Khí Cảnh tầng chín, thậm chí là Bão Nguyên Cảnh sơ kỳ, dù số lượng không nhiều.

Lăng Tiêu tìm được căn phòng được chỉ định trên lệnh bài. Đó là một căn phòng đơn giản nhưng sạch sẽ, có một giường đá, một bàn gỗ và một bồ đoàn tu luyện. Linh khí trong phòng cũng không tệ, đủ để một tu sĩ Luyện Khí Cảnh tu luyện hằng ngày. Hắn không có nhiều đồ đạc để sắp xếp, chỉ có một vài bộ quần áo và những vật phẩm cần thiết cất trong trữ vật giới chỉ. Sau khi khóa cửa phòng, hắn ngồi xuống bồ đoàn, nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận và làm quen với môi trường mới.

Sức mạnh tiềm ẩn trong Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn vẫn đang âm thầm vận chuyển, hấp thụ linh khí xung quanh một cách tự nhiên. Dù bị phong ấn, nhưng bản năng của Thần Tàng vẫn còn đó, giúp hắn có một tốc độ tu luyện vượt trội so với người thường. “Luyện Khí Cảnh tầng tám… chỉ là khởi đầu.” Hắn tự nhủ. “Mục tiêu của ta không phải là trở thành thiên tài trong Huyền Giới Tông, mà là tìm lại tất cả, khám phá ra kẻ thù đã phong ấn ta.”

Trong đầu Lăng Tiêu, những mảnh ký ức mơ hồ vẫn lướt qua, như những tia sáng yếu ớt trong đêm tối. Hắn cảm thấy mình từng sở hữu sức mạnh vô biên, từng đứng trên đỉnh cao, nhưng tất cả đều bị một màn sương mù dày đặc che phủ. Kẻ thù đó, bí mật về Chí Tôn Thần Tàng, và thân phận thực sự của hắn… tất cả đều là những câu hỏi mà hắn phải tìm ra lời giải đáp.

Một lúc sau, có tiếng gõ cửa. Lăng Tiêu mở mắt, ánh nhìn sắc bén. “Mời vào.”

Cánh cửa mở ra, một thiếu niên có khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt lanh lợi ló đầu vào. Hắn ta trông có vẻ thân thiện, mang theo nụ cười tươi tắn. “Chào huynh đệ, ta là Vương Cường, phòng bên cạnh. Thấy huynh đệ mới đến, chưa quen thuộc, có cần ta giới thiệu chút gì không?”

Lăng Tiêu mỉm cười đáp lại: “Ta là Lăng Tiêu. Đa tạ ý tốt của huynh đệ. Ta quả thật còn nhiều điều chưa rõ về Huyền Giới Tông.”

Vương Cường bước vào, không chút khách khí ngồi xuống chiếc ghế gỗ. “Nghe nói huynh đệ là Luyện Khí Cảnh tầng tám khi đăng ký, đúng là hiếm thấy trong số tân đệ tử lần này. Hầu hết đều là Luyện Khí Cảnh tầng bảy trở xuống thôi. Vài người mạnh hơn thì đã sớm được chiêu mộ làm đệ tử nội môn rồi.”

Lăng Tiêu khẽ nhướng mày: “Đệ tử nội môn?”

“Đúng vậy.” Vương Cường giải thích. “Huyền Giới Tông chia thành Ngoại Môn, Nội Môn và Chân Truyền. Chúng ta bây giờ đều là đệ tử Ngoại Môn. Sau ba tháng, tông môn sẽ tổ chức một cuộc khảo hạch. Ai vượt qua sẽ có cơ hội trở thành đệ tử Nội Môn, được hưởng tài nguyên tốt hơn, công pháp cao cấp hơn và được các trưởng lão đích thân chỉ điểm. Còn ai không đạt thì… vẫn là Ngoại Môn, nhưng tài nguyên sẽ rất hạn chế.”

“Ba tháng sao…” Lăng Tiêu lẩm bẩm. Thời gian không dài, nhưng cũng đủ để hắn làm quen và thích nghi. “Vậy còn nhiệm vụ của Ngoại Môn đệ tử?”

“Nhiệm vụ thì đa dạng lắm.” Vương Cường nói. “Chủ yếu là làm các công việc lặt vặt trong tông môn, đổi lấy cống hiến điểm. Cống hiến điểm dùng để đổi lấy linh thạch, đan dược, công pháp, hoặc thậm chí là cơ hội vào Tàng Kinh Các tu luyện. Dĩ nhiên, muốn có nhiều cống hiến điểm thì phải làm những nhiệm vụ khó, hoặc phải có thực lực mạnh mới hoàn thành được.”

Lăng Tiêu gật đầu. “Vậy là cần phải nhanh chóng nâng cao thực lực để có được tài nguyên tốt hơn.”

Vương Cường cười hì hì: “Đúng vậy! Đa số các đệ tử đều dốc sức tu luyện để chuẩn bị cho kỳ khảo hạch ba tháng sau. Nghe nói, kỳ này có vài thiên tài rất mạnh đến từ các Đại Cảnh Giới khác, cũng đang tranh tài trong số Ngoại Môn đệ tử. Họ có thể là Luyện Khí Cảnh đỉnh phong, hoặc thậm chí là Bão Nguyên Cảnh sơ kỳ nhưng cố tình giấu thực lực để tìm kiếm cơ duyên khác.”

Lăng Tiêu lắng nghe, trong lòng đã có một cái nhìn tổng quan hơn về Huyền Giới Tông. Cuộc cạnh tranh khốc liệt đã bắt đầu ngay từ khi hắn đặt chân vào đây. Nhưng điều này lại càng khiến hắn hưng phấn hơn. Chỉ có trong môi trường cạnh tranh, hắn mới có thể nhanh chóng bộc lộ tài năng và tìm kiếm cơ hội. Về phần những thiên tài giấu thực lực, Lăng Tiêu không hề lo lắng. Hắn tin rằng, với Chí Tôn Thần Tàng, hắn sẽ vượt qua tất cả.

“Đa tạ huynh đệ đã chỉ điểm.” Lăng Tiêu nói chân thành. “Có lẽ ta nên bắt đầu tu luyện ngay bây giờ.”

Vương Cường hiểu ý, đứng dậy. “Vậy ta không làm phiền huynh đệ nữa. Mai này chúng ta còn nhiều cơ hội giao lưu. Chúc huynh đệ tu luyện thuận lợi!” Hắn vẫy tay rồi rời đi.

Sau khi Vương Cường đi, Lăng Tiêu lại ngồi xuống bồ đoàn. Hắn không vội vàng tu luyện ngay, mà lấy ra bản đồ Huyền Giới Tông. Hắn muốn tìm hiểu kỹ càng các khu vực quan trọng, đặc biệt là Tàng Kinh Các, Đan Dược Các, và những nơi có linh khí dồi dào, hoặc những bí cảnh, di tích mà tông môn có thể kiểm soát.

Trên bản đồ, có một khu vực được đánh dấu là “Linh Mạch Hạch Tâm”, nơi linh khí nồng đậm nhất, chỉ dành cho đệ tử Nội Môn và Chân Truyền. “Sớm muộn gì ta cũng sẽ đến đó.” Lăng Tiêu thầm nghĩ, ánh mắt kiên định. Hắn cũng chú ý đến một vài ký hiệu nhỏ chỉ các “Cổ Địa” hoặc “Thí Luyện Tháp”, nơi có thể ẩn chứa cơ duyên hoặc thử thách. Đó chính là những nơi hắn cần phải chú ý đến trong tương lai.

Linh hồn lực của Lăng Tiêu được giải phóng nhẹ nhàng, quét qua căn phòng, rồi mở rộng ra bên ngoài. Hắn không dám phóng quá xa, sợ gây chú ý. Nhưng trong phạm vi gần, hắn có thể cảm nhận được dao động linh khí của các tân đệ tử khác. Phần lớn đều đang bế quan tu luyện, một số ít thì vẫn đang trò chuyện hoặc đi lại.

Hắn cũng cảm nhận được vài luồng khí tức mạnh mẽ hơn, lướt qua khu vực tân đệ tử, có lẽ là các đệ tử Nội Môn hoặc trưởng lão tuần tra. Họ đều ở Bão Nguyên Cảnh trở lên, mang theo một áp lực vô hình. Lăng Tiêu thu hồi linh hồn lực, không để lộ bất kỳ sơ hở nào. Hắn biết, ở một nơi như Huyền Giới Tông, phải cẩn trọng từng bước.

Đêm dần về khuya. Lăng Tiêu bắt đầu vận chuyển công pháp “Hỗn Nguyên Bá Thể Quyết” mà hắn đã tu luyện bấy lâu. Với Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể, linh khí xung quanh lập tức bị hấp dẫn, hình thành một cơn lốc xoáy nhỏ quanh hắn. Tốc độ hấp thụ linh khí của hắn nhanh hơn người thường gấp mấy lần, lại thêm độ tinh khiết của linh khí Huyền Giới, khiến việc tu luyện của hắn càng thêm hiệu quả.

Từng luồng linh khí tinh thuần được chuyển hóa thành chân khí, củng cố kinh mạch, tăng cường thể chất và linh hồn. Lăng Tiêu cảm nhận được sức mạnh của mình đang tăng lên từng chút một, dù chỉ là một quá trình chậm rãi. Hắn biết, để đạt đến Bão Nguyên Cảnh, hắn cần một lượng linh khí khổng lồ và sự đột phá về tâm cảnh.

Dù có Chí Tôn Thần Tàng, Lăng Tiêu vẫn không thể khinh suất. Hắn cần phải che giấu sức mạnh thật sự của mình cho đến khi đủ mạnh để đối mặt với mọi nguy hiểm. “Thế gian này rộng lớn, cường giả nhiều như mây.” Hắn thầm nghĩ. “Ta phải luôn giữ sự cẩn trọng.”

Màn đêm buông xuống hoàn toàn, chỉ còn ánh trăng và những vì sao lấp lánh trên bầu trời Huyền Giới. Bên trong căn phòng nhỏ, Lăng Tiêu vẫn chìm đắm trong tu luyện, tâm trí tập trung cao độ. Đây là đêm đầu tiên của hắn ở Huyền Giới Tông, một khởi đầu mới cho hành trình vươn lên đỉnh cao vạn trượng.

Hạt giống đã được gieo, và giờ đây, nó đang âm thầm hấp thụ dưỡng chất, chuẩn bị cho một sự trỗi dậy kinh thiên động địa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8