Chí Tôn Vạn Đế
Chương 143
CHƯƠNG 143: THỨC TỈNH THẦN TÀNG – DI TÍCH CỔ ĐẠI
Lăng Tiêu không chút chần chừ, thúc giục bước chân tiến sâu hơn vào Lạc Thần Sơn Mạch. Càng vào sâu, cảnh vật càng trở nên hoang sơ, cổ kính. Những cây cổ thụ cao vút chạm mây, cành lá rậm rạp che khuất ánh sáng mặt trời, tạo nên một không gian u tối, âm u. Hơi thở của dã thú và linh khí cuồn cuộn trong không khí, báo hiệu sự hiện diện của những sinh vật mạnh mẽ hơn.
Dọc đường đi, hắn gặp phải không ít linh thú hung dữ, từ Hắc Giác Tê Ngưu với lớp da cứng như thép đến Phi Thiên Lang Vương có tốc độ kinh người. Tuy nhiên, với thực lực hiện tại của Lăng Tiêu cùng sự sắc bén của kiếm ý, không một con nào có thể ngăn cản bước tiến của hắn. Mỗi trận chiến đều là một cơ hội để hắn mài giũa kỹ năng, vận dụng thuần thục hơn những chiêu thức từ Chí Tôn Thần Tàng, khiến sức mạnh của hắn ngày càng tinh tiến.
Dần dần, luồng năng lượng hùng vĩ mà hắn cảm nhận được trong bản đồ tâm trí càng lúc càng rõ ràng, mạnh mẽ, như một ngọn hải đăng chỉ lối giữa màn sương mù của núi rừng. Cùng với đó, Chí Tôn Thần Tàng trong đan điền hắn cũng rung động kịch liệt, một cảm giác khát khao, mong chờ mãnh liệt trỗi dậy, thúc giục hắn nhanh chóng đến gần đích.
Sau ba ngày ba đêm băng rừng vượt suối, Lăng Tiêu cuối cùng cũng đặt chân đến một khu vực kỳ lạ. Nơi đây, những cây cổ thụ không còn rậm rạp như trước mà nhường chỗ cho những tảng đá khổng lồ, xếp chồng lên nhau một cách tự nhiên nhưng lại mang một vẻ đẹp thần bí, cổ xưa. Trung tâm khu vực là một vùng đất trống trải, nơi ánh sáng mặt trời hiếm hoi xuyên qua tầng mây dày đặc để chiếu rọi, tạo thành một quầng sáng chói lọi, đúng như mô tả trong bản đồ.
Khi Lăng Tiêu bước vào quầng sáng, một luồng năng lượng cổ xưa, tinh khiết ập đến, khiến toàn thân hắn như được gột rửa. Linh khí ở đây đậm đặc đến mức hóa thành sương mù màu trắng bạc, trôi lãng đãng quanh những tảng đá. Tuy nhiên, một cảm giác nguy hiểm cũng ập đến, khiến lông tơ trên người hắn dựng đứng.
Một tiếng gầm vang trời xé toạc sự tĩnh lặng. Từ trong một hang động ẩn mình sau một tảng đá lớn nhất, một con quái vật khổng lồ lao ra. Đó là một con Huyết Tinh Cự Mãng, toàn thân phủ đầy vảy đỏ như máu, đôi mắt hung tợn như hai ngọn đèn lồng, và một cái đầu có sừng nhọn hoắt. Nó không phải linh thú thông thường, mà là một linh thú đã đạt đến cảnh giới Bán Bộ Huyền Tôn, chỉ cách Huyền Tôn cảnh một bước. Hơi thở của nó mang theo mùi máu tanh nồng và áp lực cường đại, chứng tỏ nó đã sống rất lâu, hấp thụ tinh hoa của Lạc Thần Sơn Mạch.
Huyết Tinh Cự Mãng dường như là người gác cổng của nơi này, nó phát hiện ra kẻ xâm nhập liền lập tức tấn công. Cái đuôi khổng lồ của nó quật mạnh, xé toạc không khí, tạo ra những tiếng rít chói tai. Lăng Tiêu không dám khinh suất, rút Tử Diễm Kiếm ra, chân đạp Lăng Ba Vi Bộ, thân hình hóa thành một đạo tàn ảnh né tránh.
“Huyền Tôn cấp linh thú sao? Thú vị!” Lăng Tiêu thầm nghĩ, ánh mắt lóe lên vẻ hưng phấn. Đây là đối thủ xứng tầm nhất hắn từng gặp từ khi đặt chân vào Huyền Giới.
Hắn vung kiếm, Tử Diễm Kiếm bùng lên ngọn lửa tím rực rỡ, mang theo kiếm ý sắc bén chém thẳng vào đầu Huyết Tinh Cự Mãng. Cự Mãng gầm lên, há to miệng phun ra một luồng huyết độc màu đỏ sẫm, ăn mòn không khí, tạo ra tiếng xèo xèo ghê rợn. Lăng Tiêu không lùi bước, Chí Tôn Kiếm Ý bùng nổ, hóa thành một đạo kiếm quang chói lòa, xuyên thủng huyết độc, chém thẳng vào vảy rắn.
Keng! Một tiếng va chạm chói tai. Lớp vảy của Cự Mãng cứng rắn hơn hắn tưởng, chỉ để lại một vết xước nhỏ. Tuy nhiên, kiếm ý ăn mòn của Tử Diễm Kiếm vẫn khiến nó đau đớn gầm lên, thân hình khổng lồ quằn quại.
Lăng Tiêu thừa thắng xông lên, thân pháp linh hoạt như quỷ mị, liên tục xuất kiếm. Hắn không chỉ dùng Tử Diễm Kiếm, mà còn vận dụng Hỏa Long Quyết, Hắc Long Chưởng, kết hợp với Chí Tôn Quyết, tạo ra vô số chiêu thức biến ảo khó lường. Mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh kinh người, khiến Huyết Tinh Cự Mãng dần dần bị áp chế.
Trong trận chiến kịch liệt, Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể Lăng Tiêu như được kích thích, liên tục truyền ra những dòng năng lượng tinh thuần, giúp hắn duy trì trạng thái đỉnh cao. Hắn cảm thấy mình đang hòa mình vào thiên địa, mỗi chiêu mỗi thức đều mang theo sức mạnh của Đạo. Hắn không còn là chỉ là một thiếu niên tu luyện, mà là một chiến thần đang giáng trần.
Cuối cùng, sau hơn nửa canh giờ giao chiến, Lăng Tiêu tìm được sơ hở. Hắn nhảy vọt lên cao, toàn thân bùng cháy ngọn lửa tím, Tử Diễm Kiếm hóa thành một đạo kiếm long, mang theo uy năng hủy diệt, chém thẳng vào điểm yếu chí mạng của Huyết Tinh Cự Mãng – phần cổ dưới cằm, nơi vảy mỏng hơn. Kiếm long gào thét, xuyên thủng lớp phòng ngự, máu tươi bắn ra tung tóe, Cự Mãng gầm lên một tiếng cuối cùng rồi đổ sập xuống, mặt đất rung chuyển.
Thở hổn hển, Lăng Tiêu thu kiếm, nhìn xác Huyết Tinh Cự Mãng khổng lồ. Hắn đã thắng, nhưng cũng tiêu hao không ít. Trận chiến này đã giúp hắn hiểu rõ hơn về sức mạnh của bản thân ở cảnh giới hiện tại. Hắn lấy ra Huyết Tinh Nội Đan của Cự Mãng, một viên nội đan đỏ rực tỏa ra năng lượng dồi dào, chắc chắn sẽ là bảo vật quý giá cho việc tu luyện.
Sau khi xử lý chiến lợi phẩm, Lăng Tiêu quay lại trung tâm quầng sáng. Cảm giác kích động từ Chí Tôn Thần Tàng càng lúc càng mãnh liệt. Hắn nhìn kỹ xung quanh, và phát hiện ra một điều đáng kinh ngạc. Quầng sáng không phải tự nhiên hình thành, mà là do vô số phù văn cổ xưa được khắc sâu vào mặt đất, tạo thành một trận pháp khổng lồ. Trung tâm trận pháp là một cái bệ đá cao ba trượng, trên đó có một viên đá kỳ lạ, không lớn bằng nắm tay, màu sắc biến ảo khôn lường, lúc thì đỏ rực như máu, lúc thì xanh biếc như ngọc, lúc lại đen kịt như vực sâu, phát ra luồng năng lượng khó tả.
Đây chắc chắn là di tích cổ đại mà bản đồ đã chỉ dẫn! Lăng Tiêu bước lên bệ đá, đưa tay chạm vào viên đá kỳ lạ. Ngay lập tức, một luồng năng lượng khổng lồ tràn vào cơ thể hắn, không phải năng lượng cuồng bạo mà là một dòng suối tinh thuần, ấm áp. Chí Tôn Thần Tàng trong đan điền hắn như gặp được nguồn cội, điên cuồng hấp thụ. Các phong ấn trên người hắn khẽ lay động, một vài phù văn mờ ảo trên cánh tay hắn chợt lóe sáng.
Cùng lúc đó, một dòng thông tin khổng lồ tràn vào tâm trí Lăng Tiêu. Hắn nhìn thấy những hình ảnh chớp nhoáng: một cung điện nguy nga tráng lệ sụp đổ trong biển lửa, một bóng người cao lớn đứng trên đỉnh núi, ánh mắt chứa đựng sự cô độc và bi thương, một bàn tay khổng lồ từ trên trời giáng xuống, phong ấn một vùng đất rộng lớn. Ký ức vụn vỡ, không rõ ràng, nhưng hắn cảm nhận được một nỗi đau đớn tột cùng, một sự mất mát không thể bù đắp.
“Chí Tôn Thần Tàng… di sản của Chí Tôn… bị phong ấn…” Một giọng nói cổ xưa, trầm thấp vang vọng trong tâm trí hắn, không phải bằng ngôn ngữ, mà là một ý niệm trực tiếp truyền vào linh hồn. “Ngươi là người được chọn… kẻ mang trong mình huyết mạch… hãy thức tỉnh… hãy phá vỡ xiềng xích…”
Viên đá kỳ lạ kia chính là một phần của Chí Tôn Thần Tàng, hay đúng hơn, là một “Phong Ấn Chi Thạch” chứa đựng một phần sức mạnh và ký ức của Chí Tôn. Khi Lăng Tiêu chạm vào, nó đã truyền năng lượng và kích hoạt sự thức tỉnh sâu hơn của Thần Tàng trong hắn.
Cơ thể Lăng Tiêu run rẩy, khí tức trên người hắn không ngừng tăng vọt. Một đạo kim quang từ đỉnh đầu hắn bắn thẳng lên trời, xuyên thủng tầng mây, khiến toàn bộ Lạc Thần Sơn Mạch chấn động. Cảnh giới tu vi của hắn từ Hóa Thần Cảnh đỉnh phong, trực tiếp đột phá đến Bán Bộ Huyền Tôn, rồi tiếp tục tăng lên, chạm đến ngưỡng Huyền Tôn Cảnh sơ kỳ.
Không chỉ tu vi, mà thể chất, linh hồn của hắn cũng được cường hóa. Đặc biệt, Chí Tôn Thần Tàng trong đan điền hắn đã bộc lộ một khả năng mới: “Chí Tôn Thần Đồng”. Đôi mắt hắn lóe lên ánh sáng vàng kim, như có thể xuyên thấu vạn vật, nhìn thấu hư ảo. Hắn cảm nhận được những luồng năng lượng ẩn sâu dưới lòng đất, những mạch linh thạch ngầm, thậm chí là những tàn hồn cổ xưa còn vương vấn.
Tuy nhiên, dòng ký ức và thông tin vẫn còn mơ hồ, rời rạc. Hắn chỉ biết rằng mình mang trong mình một bí mật kinh thiên động địa, và kẻ thù đã phong ấn hắn là một thế lực cực kỳ đáng sợ, có khả năng thao túng cả Đại Đạo. Di tích này chỉ là một trong vô số những mảnh ghép của bí mật lớn hơn.
Lăng Tiêu thu tay lại, viên Phong Ấn Chi Thạch kia dường như đã hoàn thành sứ mệnh, ánh sáng dần lu mờ, hóa thành tro bụi tan biến trong gió. Hắn đã hấp thụ toàn bộ năng lượng và thông tin mà nó chứa đựng. Hắn cảm thấy mình mạnh hơn bao giờ hết, nhưng cũng nhận ra gánh nặng trên vai mình nặng nề đến nhường nào.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nơi kim quang vừa rồi đã biến mất. “Kẻ thù… Tổ chức… ta sẽ tìm ra các ngươi!” Ánh mắt Lăng Tiêu kiên định, tràn đầy ý chí chiến đấu. Việc đột phá Huyền Tôn Cảnh và thức tỉnh Chí Tôn Thần Đồng là một bước tiến lớn, nhưng hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Để tìm ra sự thật về thân thế và đối phó với kẻ thù bí ẩn kia, hắn cần phải mạnh hơn nữa, mạnh đến mức có thể xưng bá vạn giới.
Lạc Thần Sơn Mạch đã cho hắn một cơ duyên lớn, nhưng cũng chỉ là một điểm dừng chân trên con đường tu luyện vô tận. Hắn cần phải rời khỏi đây, đến những vùng đất rộng lớn hơn, nơi có nhiều cường giả, nhiều bí mật hơn để khám phá. Đại hội thiên tài sắp tới của Huyền Giới Tông chính là cơ hội tốt nhất để hắn tiếp tục hành trình của mình, để tiếng tăm của “Lăng Tiêu” vang vọng khắp Huyền Giới, thu hút sự chú ý của những kẻ đang ẩn mình trong bóng tối.
Với Chí Tôn Thần Đồng mới thức tỉnh, Lăng Tiêu cảm nhận được một vài luồng khí tức cường đại đang nhanh chóng tiếp cận khu vực này, có lẽ là do kim quang lúc nãy đã gây ra. Hắn không muốn rước thêm phiền phức không cần thiết lúc này. Hắn mỉm cười, thân hình khẽ động, hóa thành một đạo tàn ảnh, nhanh chóng biến mất vào sâu trong Lạc Thần Sơn Mạch, để lại phía sau một di tích cổ đại giờ đây đã trở thành một nơi bình thường, không còn chút hào quang nào.
Chuyến đi đến Lạc Thần Sơn Mạch đã kết thúc, nhưng hành trình vươn tới đỉnh cao Chí Tôn của Lăng Tiêu mới thực sự bắt đầu.