Chí Tôn Vạn Đế
Chương 141

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:27:25 | Lượt xem: 4

Chương 141: Hắc Sơn Bí Ẩn

Rời khỏi khu vực ngập tràn rối đá, Lăng Tiêu không chút chần chừ, tăng tốc độ tiến sâu vào Bí Cảnh. Phía sau hắn, tiếng gầm gừ của những con rối còn sót lại và tiếng va chạm binh khí vẫn còn văng vẳng, nhưng hắn không bận tâm. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn không ngừng rung động, như một la bàn cổ xưa chỉ dẫn, kéo hắn về phía ngọn núi đen kịt ẩn hiện trong màn sương mù. Càng tiến vào sâu, không khí càng trở nên dày đặc, mang theo một cảm giác cổ xưa và áp lực vô hình, như thể hắn đang bước vào một thời đại đã bị lãng quên.

Cảnh quan xung quanh nhanh chóng thay đổi. Những bức tường đá xám xịt nhường chỗ cho một khu rừng nguyên sinh với cây cối cao vút, thân cây to lớn như cột đình, cành lá rậm rạp che khuất ánh sáng. Linh khí nơi đây cũng nồng đậm hơn rất nhiều, nhưng đồng thời cũng ẩn chứa những luồng khí tức âm hàn, quỷ dị. Những con đường mòn ngoằn ngoèo, phủ đầy rêu phong và dấu vết của thời gian, dẫn hắn qua các khe núi sâu thẳm và những thác nước đổ ầm ầm.

Bỗng nhiên, một làn sương đen kịt từ đâu kéo đến, nuốt chửng cả khu rừng. Sương mù không chỉ che khuất tầm nhìn mà còn mang theo một loại ma khí ăn mòn, khiến tu sĩ bình thường khó lòng duy trì linh lực. Hơn nữa, những ảo ảnh bắt đầu xuất hiện: những bóng người lướt qua trong sương, những tiếng nói thì thầm mê hoặc, cố gắng lay chuyển ý chí của người lữ hành. Đây rõ ràng là một loại cấm chế mê trận cổ xưa, mạnh hơn nhiều so với các cạm bẫy ban đầu.

Lăng Tiêu nhắm mắt lại, hoàn toàn tin tưởng vào Chí Tôn Thần Tàng. Một luồng khí tức ấm áp lan tỏa khắp cơ thể hắn, xua tan cảm giác lạnh lẽo và ma khí xâm thực. Đồng thời, một tia sáng yếu ớt, chỉ hắn mới có thể cảm nhận được, lóe lên trong tâm trí, xuyên qua lớp sương mù dày đặc, chỉ ra con đường chân chính. Hắn không bị bất kỳ ảo ảnh hay tiếng thì thầm nào làm ảnh hưởng, bước chân vững vàng, đi thẳng vào sâu trong mê trận.

Chỉ trong chốc lát, hắn đã xuyên qua tầng sương mù đen kịt. Phía trước hắn là một thung lũng rộng lớn, nhưng thay vì yên bình, nơi đây lại vang lên những tiếng gầm gừ trầm đục. Hàng chục con Huyết Giác Ma Thú, thân hình khổng lồ phủ đầy vảy cứng như thép, sừng nhọn hoắt như lưỡi đao, đang lang thang. Chúng có vẻ như là những sinh vật cổ xưa của Bí Cảnh, được nuôi dưỡng bởi linh khí âm hàn, đạt đến cảnh giới Linh Hải Cảnh đỉnh phong, thậm chí có vài con đã chạm tới cảnh giới Khai Mạch Cảnh sơ kỳ. Chúng đang phong tỏa con đường dẫn đến ngọn núi đen phía xa.

Lăng Tiêu không muốn lãng phí thời gian. Hắn rút Thiên Lôi Kiếm ra, kiếm ý sắc bén như chớp giật. “Đế Long Phá Thiên!” Hắn khẽ gầm, một đạo kiếm quang hình rồng vàng kim bùng nổ, mang theo lôi điện cuồng bạo, lao thẳng vào đám Ma Thú. Tiếng nổ long trời lở đất vang lên, kiếm khí cuồng bạo xé toạc không gian, đẩy lùi hàng loạt Ma Thú. Sức mạnh của hắn giờ đây đã vượt xa những gì hắn từng có, mỗi đòn đánh đều mang theo uy lực khủng khiếp.

Trong chớp mắt, Lăng Tiêu đã chém giết gần một nửa số Ma Thú, máu tươi nhuộm đỏ mặt đất. Những con còn lại sợ hãi lùi bước, không dám tiến lên. Hắn không truy kích, mà nhanh chóng vượt qua, tiếp tục hành trình. Lúc này, từ phía sau, một nhóm tu sĩ cũng vừa thoát khỏi mê trận sương mù, chứng kiến cảnh tượng Lăng Tiêu vừa tạo ra.

“Là… là Lăng Tiêu!” Một đệ tử của Thiên Kiếm Tông thốt lên, ánh mắt đầy vẻ kinh hãi. “Hắn đã vượt qua mê trận nhanh như vậy sao? Và những con Huyết Giác Ma Thú… hắn một mình đã đánh tan chúng?”

Lin Hao, với vẻ mặt khó coi, đứng giữa nhóm tu sĩ. Hắn vừa chật vật vượt qua mê trận, phải tốn không ít linh lực và thời gian để giải trừ ảo ảnh. Nhìn thấy Lăng Tiêu đã đi xa, hắn siết chặt nắm đấm. “Đồ khốn kiếp! Chẳng lẽ vận may của hắn lại tốt đến vậy sao?”

Một nữ tử áo trắng, dung mạo thanh lệ, khí chất thoát tục, từ Thiên Nhai Các bước ra. Nàng là Tô Mộng Dao, một trong những thiên tài được chú ý nhất của Huyền Giới, tu vi Khai Mạch Cảnh trung kỳ. Nàng nhìn theo bóng Lăng Tiêu đang khuất dần, đôi mắt đẹp hiện lên vẻ suy tư. “Hắn… có vẻ như không hề bị ảnh hưởng bởi cấm chế ảo ảnh. Thật kỳ lạ.”

Lăng Tiêu không hề bận tâm đến những ánh mắt đó. Hắn biết, càng đi sâu, những kẻ mạnh mẽ khác sẽ càng xuất hiện. Nhưng mục tiêu của hắn không phải là cạnh tranh với họ, mà là tìm kiếm bí mật của Chí Tôn Thần Tàng. Ngọn núi đen kịt kia đang ngày càng hiện rõ trong tầm mắt, nó sừng sững như một vị thần cổ đại đang ngủ say.

Cuối cùng, sau một hành trình dài vượt qua vô số cạm bẫy và chém giết không ít ma thú, Lăng Tiêu cũng đặt chân đến chân ngọn núi đen. Khác với vẻ ngoài hùng vĩ từ xa, khi đến gần, ngọn núi lại tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa đến mức đáng sợ, pha lẫn với một loại áp lực vô hình, đè nặng lên tâm trí. Toàn bộ ngọn núi được tạo thành từ một loại đá màu đen tuyền, không phản chiếu ánh sáng, khiến nó trông như một lỗ đen nuốt chửng mọi thứ. Trên vách núi, những phù văn cổ xưa được khắc sâu, chúng đã mờ nhạt theo thời gian nhưng vẫn ẩn chứa một loại năng lượng thần bí.

Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể Lăng Tiêu giờ đây rung động kịch liệt hơn bao giờ hết, như một đứa trẻ lạc nhà cuối cùng cũng tìm thấy hơi ấm của cha mẹ. Một cảm giác quen thuộc dâng lên trong lòng hắn, không phải là ký ức, mà là một loại bản năng sâu thẳm, cho hắn biết nơi đây có liên hệ mật thiết với nguồn gốc sức mạnh của hắn.

Dưới chân núi, có một bệ đá cổ xưa, được chạm khắc tinh xảo nhưng đã bị phong hóa nặng nề. Trên bệ đá, một viên ngọc bội màu đen xám nằm im lìm, không có chút ánh sáng nào, trông như một viên đá bình thường. Tuy nhiên, khi Lăng Tiêu tiến đến gần, Chí Tôn Thần Tàng trong hắn bỗng bùng lên một luồng sáng chói lọi, chiếu thẳng vào viên ngọc bội. Ngay lập tức, viên ngọc bội rung lên nhè nhẹ, rồi từ từ bay lơ lửng, tỏa ra một vầng hào quang mờ ảo, huyền bí.

Hào quang đó không rực rỡ, nhưng lại mang một khí chất cổ kính và uy nghiêm vô tận, khiến không gian xung quanh dường như bị bóp méo. Lăng Tiêu cảm nhận được một luồng thông tin khổng lồ đang tràn vào tâm trí hắn thông qua Chí Tôn Thần Tàng. Đó không phải là một công pháp, cũng không phải là một món thần khí, mà là một mảnh ký ức rời rạc, một mảnh vỡ của Đạo, và một bản đồ chỉ dẫn đến một nơi sâu hơn trong ngọn núi đen.

Viên ngọc bội này, hóa ra là một “Thần Khí Dẫn Lộ”, một chìa khóa cổ xưa để mở ra bí mật thực sự của ngọn núi này, và nó chỉ phản ứng với khí tức Chí Tôn Thần Tàng. Đây chính là cơ duyên lớn đầu tiên hắn tìm thấy trong Bí Cảnh này, một manh mối quan trọng về thân thế và nguồn gốc sức mạnh của hắn.

Đúng lúc này, tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía sau. Lin Hao, Tô Mộng Dao và rất nhiều cường giả khác từ các thế lực lớn cuối cùng cũng đã đến được chân núi đen. Ánh mắt họ đổ dồn vào viên ngọc bội đang lơ lửng trên tay Lăng Tiêu, và sự rung động uy nghiêm của ngọn núi. Gương mặt họ lộ rõ sự tham lam, ghen tị và kinh ngạc.

“Thần Khí!” Lin Hao gầm lên, không thể tin vào mắt mình. “Lăng Tiêu, ngươi dám độc chiếm cơ duyên của Bí Cảnh này sao!”

Tô Mộng Dao khẽ cau mày, vẻ mặt phức tạp. Nàng cảm nhận được sự bất phàm của viên ngọc bội, nhưng lại không thể hiểu tại sao nó lại tự động nhận chủ là Lăng Tiêu. Ngọn núi đen này, nàng đã tìm hiểu, là một trong những khu vực nguy hiểm và bí ẩn nhất trong Bí Cảnh, chưa từng có ai tiến vào sâu được.

Lăng Tiêu không nói một lời. Hắn mặc kệ những ánh mắt thèm khát và những lời chất vấn. Hắn chỉ tập trung vào viên ngọc bội đang dần hòa vào cơ thể hắn, và bản đồ đang hiện rõ trong tâm trí. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Ngọn núi đen này, ẩn chứa những bí mật còn kinh thiên động địa hơn nhiều. Với Thần Khí Dẫn Lộ trong tay, hắn sẽ là người đầu tiên khám phá ra chúng.

Ánh mắt Lăng Tiêu lóe lên vẻ kiên định, hắn ngước nhìn lên đỉnh núi đen mờ mịt trong sương mù, nơi ẩn chứa bí mật thực sự của Chí Tôn Thần Tàng đang chờ đợi. Con đường phía trước chắc chắn sẽ càng hiểm nguy hơn, nhưng cũng hứa hẹn những cơ duyên lớn lao hơn. Hắn sẽ không dừng lại cho đến khi vén màn được tất cả.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8