Chí Tôn Vạn Đế
Chương 140

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:27:00 | Lượt xem: 4

Chương 140: Bí Cảnh Mở Ra, Vạn Hồn Tranh Đoạt

Hồ nước tĩnh lặng giờ đây dậy lên những cơn sóng năng lượng cuộn trào, phản chiếu ánh sáng mờ ảo của mặt trăng. Xoáy nước khổng lồ giữa hồ không ngừng xoay chuyển, như một con mắt cổ xưa đang từ từ mở ra, nuốt chửng mọi ánh nhìn. Xung quanh hồ, gần hai mươi tu sĩ đã tập trung. Họ là những tinh anh từ các tông môn lớn như Phi Vân Tông, Lôi Hổ Môn, hay những cường giả du hành lừng danh trong Huyền Giới. Tất cả đều đứng im, ánh mắt đầy cảnh giác, nhưng cũng không giấu được sự tham lam và khao khát khi nhìn chằm chằm vào lối vào Bí Cảnh.

Lăng Tiêu ẩn mình trong bóng tối của những tán cây cổ thụ, quan sát tỉ mỉ. Hắn cảm nhận rõ ràng sự réo gọi mạnh mẽ từ Chí Tôn Thần Tàng đang dâng trào trong huyết mạch. Lối vào Bí Cảnh không hề đơn giản. Một kết giới năng lượng vô hình, cổ xưa và hùng vĩ, đang bao phủ toàn bộ xoáy nước, ngăn cản bất kỳ ai tiếp cận. Nó không phải là một kết giới phòng ngự thông thường, mà giống như một cánh cửa phong ấn, được tạo ra từ những quy tắc đã bị lãng quên.

Một thanh niên tuấn tú mặc trường bào của Phi Vân Tông, khí chất ngạo nghễ, bước ra khỏi đám đông. Hắn là Tống Thiên Vũ, một trong “Thiên Kiêu Tứ Phương” của Huyền Giới, tu vi đã đạt tới tầng thứ tám của Phá Hư Cảnh. Hắn giơ tay, một luồng kiếm khí sắc bén như cầu vồng phá không, lao thẳng vào kết giới. “Rầm!” Một tiếng động lớn vang lên, mặt hồ dậy sóng dữ dội, nhưng kết giới chỉ rung lên nhè nhẹ rồi lại trở về trạng thái ban đầu, không hề suy suyển. Tống Thiên Vũ nhíu mày, ánh mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

“Kết giới này không phải do ngoại lực có thể phá vỡ!” Một lão giả tóc bạc phơ từ Lôi Hổ Môn, tay cầm phất trần, trầm giọng nói. “Đây là một loại Thần Cấm cổ xưa, không chỉ phong ấn lối vào mà còn phong ấn cả quy luật không gian. Trừ khi tìm được mắt trận hoặc chờ đợi thời điểm yếu nhất của nó, bằng không, dù có tập hợp sức mạnh của tất cả chúng ta cũng khó lòng lay chuyển.”

Các tu sĩ khác cũng bắt đầu thử nghiệm, từ công kích trực diện đến sử dụng các loại pháp bảo đặc biệt, nhưng tất cả đều vô dụng. Kết giới như một bức tường bất khả xâm phạm, khiến mọi người rơi vào bế tắc. Không khí căng thẳng bao trùm, sự kiên nhẫn dần cạn kiệt, thay vào đó là sự sốt ruột và nghi kỵ.

Lăng Tiêu khẽ nhắm mắt, tập trung cảm ứng. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn không ngừng rung động, truyền cho hắn những tín hiệu kỳ lạ. Hắn không nhìn kết giới bằng mắt thường, mà cảm nhận nó bằng ý thức và dòng chảy năng lượng. Trong mắt hắn, kết giới không phải là một bức tường đơn thuần, mà là một mạng lưới phức tạp của các Đạo tắc, liên kết với một nguồn năng lượng khổng lồ ẩn sâu bên dưới. Nó giống như một cơ quan sống, có nhịp thở, có điểm yếu, có thời khắc mở ra và đóng lại.

Đột nhiên, một luồng sáng xanh biếc từ sâu thẳm hồ nước bùng lên, chiếu thẳng vào tâm xoáy nước. Cùng lúc đó, trên bầu trời, những vì sao bắt đầu dịch chuyển, tạo thành một chòm sao lạ mắt mà Lăng Tiêu chưa từng thấy. “Thời khắc đã đến!” Lão giả Lôi Hổ Môn kinh hô. “Đây là Thiên Tượng chỉ dẫn, kết giới sẽ suy yếu trong khoảnh khắc này!”

Ngay lập tức, mọi ánh mắt đổ dồn vào xoáy nước. Các cường giả bắt đầu vận chuyển công pháp, chuẩn bị cho một đợt tấn công tổng lực. Tống Thiên Vũ dẫn đầu, kiếm khí hóa thành một con rồng xanh khổng lồ gầm thét, lao thẳng vào điểm yếu mà lão giả đã chỉ ra. Những tu sĩ khác cũng không ngừng phóng ra các loại pháp thuật, linh khí đủ màu sắc, tạo thành một cơn bão năng lượng rực rỡ và hủy diệt. Cả không gian như muốn nổ tung.

Lăng Tiêu không tham gia vào đợt tấn công hỗn loạn đó. Hắn cảm nhận được rằng, dù các cường giả đã tìm đúng thời điểm, nhưng cách thức của họ vẫn quá thô bạo. Kết giới này cần một sự “thúc đẩy” tinh tế hơn, một rung động đồng điệu với nó, thay vì sự phá hủy đơn thuần. Chí Tôn Thần Tàng của hắn đang chỉ dẫn hắn một con đường khác.

Trong khoảnh khắc hàng loạt công kích chạm vào kết giới, tạo ra một vết nứt nhỏ nhưng vẫn chưa đủ để xuyên thủng, Lăng Tiêu hành động. Hắn không dùng bất kỳ công pháp hay vũ kỹ nào. Một tia sáng vàng kim vô hình, mỏng manh như sợi tơ, từ đầu ngón tay hắn bắn ra, lặng lẽ hòa vào dòng năng lượng hỗn loạn đang tác động lên kết giới. Tia sáng đó mang theo một loại dao động đặc biệt của Chí Tôn Thần Tàng, nó không công kích, mà là “khai mở”, “thức tỉnh” những Đạo tắc cổ xưa đang ngủ yên trong kết giới.

Kết giới vốn đang chống đỡ kiên cường, đột nhiên như bị xuyên thủng từ bên trong. “Rắc! Rắc! Rắc!” Những tiếng vỡ vụn liên tiếp vang lên. Các vết nứt lan nhanh như mạng nhện, rồi toàn bộ kết giới cổ xưa vỡ tan thành vô số mảnh sáng lấp lánh, tan biến vào hư không. Một luồng không khí cổ xưa, mang theo mùi của đất đá và linh khí đậm đặc, cùng với một áp lực vô hình, phả thẳng ra ngoài.

Mọi người đều sững sờ. Ai nấy đều nghĩ rằng công sức của mình đã phá vỡ kết giới, không ai nhận ra sự can thiệp tinh tế của Lăng Tiêu. Không kịp mừng rỡ, một luồng sức hút mạnh mẽ từ xoáy nước đột nhiên bùng phát. “Vào thôi!” Một tiếng hét vang lên, và tất cả tu sĩ, như những con thiêu thân, không do dự lao thẳng vào xoáy nước khổng lồ. Họ biết, ai vào trước, người đó sẽ có cơ hội lớn hơn.

Lăng Tiêu không vội vã. Hắn đợi cho đám đông lướt qua, rồi mới vận chuyển thân pháp, hóa thành một bóng ma lướt đi, không chậm hơn bất kỳ ai. Khi xuyên qua xoáy nước, hắn cảm thấy như mình đang bị kéo vào một đường hầm thời gian, không gian xung quanh vặn vẹo, méo mó. Chỉ trong chớp mắt, hắn đã đặt chân lên một vùng đất hoàn toàn khác.

Bí Cảnh! Khác hẳn với tưởng tượng về một không gian rực rỡ linh khí, nơi đây lại mang một vẻ hoang tàn, cổ kính đến rợn người. Bầu trời xám xịt, những cây cổ thụ khổng lồ, thân cây mục ruỗng nhưng vẫn sừng sững, vươn những cành lá khô quắt lên cao, che khuất ánh sáng. Linh khí ở đây cực kỳ đậm đặc, nhưng lại mang theo một khí tức tang thương, u ám, như thể nơi này đã bị bỏ hoang hàng vạn năm. Những công trình kiến trúc đổ nát, những bức tường đá rêu phong, những tượng đá không rõ hình dạng nằm la liệt, chìm trong im lặng.

Ngay khi vừa đặt chân xuống, một cảm giác nguy hiểm ập đến. “Keng!” Một tiếng kim loại vang lên chói tai. Một con rối đá khổng lồ, cao hơn ba trượng, từ đống đổ nát bật dậy. Đôi mắt đá của nó phát ra ánh sáng đỏ rực, cánh tay đá vung lên, giáng một cú đấm kinh thiên động địa về phía Lăng Tiêu. Con rối này được chế tạo tinh xảo, ẩn chứa sức mạnh ngang ngửa với một tu sĩ Phá Hư Cảnh tầng trung kỳ.

Lăng Tiêu không hề hoảng sợ. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho những thử thách đầu tiên. Hắn khẽ nghiêng người, tránh thoát cú đấm sấm sét. Đồng thời, tay phải hắn ngưng tụ một đạo chưởng ấn. “Phệ Hồn Ấn!” Hắc khí cuồn cuộn, một bàn tay khổng lồ màu đen mang theo sức mạnh ăn mòn linh hồn, vỗ mạnh vào ngực con rối đá. Con rối không có linh hồn, nhưng sức mạnh của Phệ Hồn Ấn không chỉ ăn mòn linh hồn mà còn có thể phá hủy cấu trúc năng lượng. “Rắc! Rắc!” Vài tiếng nứt vỡ vang lên, những vết rạn lan nhanh trên thân thể con rối. Nó loạng choạng vài bước, rồi thân thể khổng lồ đổ sập xuống, hóa thành vô số mảnh đá vụn.

Trong khi các tu sĩ khác còn đang chật vật đối phó với những con rối đá và các cạm bẫy cổ xưa khác, Lăng Tiêu đã nhanh chóng vượt qua khu vực đầu tiên. Hắn không có thời gian để lãng phí. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn không ngừng réo gọi, chỉ dẫn hắn đi sâu hơn vào Bí Cảnh, về phía một ngọn núi đen kịt ẩn hiện trong màn sương mù dày đặc.

Hắn biết, nơi đó mới là nơi ẩn chứa bí mật thực sự của Bí Cảnh này, và cũng là nơi hắn có thể tìm thấy manh mối về Chí Tôn Thần Tàng, hay thậm chí là một phần sức mạnh đã bị phong ấn của chính mình. Con đường phía trước chắc chắn sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng ánh mắt Lăng Tiêu lóe lên vẻ kiên định. Bí Cảnh cổ xưa, ta đến đây để đoạt lấy cơ duyên của mình!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8