Chí Tôn Vạn Đế
Chương 139

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:26:31 | Lượt xem: 4

Chương 139: Rừng Đen Bí Ẩn

Ngọn lửa tham vọng trong lòng Lăng Tiêu bùng cháy dữ dội. Hắn không còn là thiếu niên phế vật của gia tộc Lăng nữa, cũng không phải là một đệ tử bình thường trong bất kỳ tông môn nào của Thái Huyền Giới. Hắn là Lăng Tiêu, người mang trong mình bí mật kinh thiên động địa, và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi mọi sự thật được phơi bày.

Sáng sớm hôm sau, Lăng Tiêu rời khỏi phòng. Hắn đã dành cả đêm để củng cố tu vi, tinh chỉnh công pháp và chuẩn bị cho hành trình sắp tới. Hắc Long Sâm Lâm và Bí Cảnh cổ xưa bên trong nó, là mục tiêu tiếp theo. Đây không chỉ là nơi để hắn tìm kiếm cơ duyên, mà còn là một bước đệm quan trọng trong việc vén màn bí ẩn về Chí Tôn Thần Tàng và Tổ Chức đã phong ấn hắn.

Trước khi lên đường, Lăng Tiêu ghé qua một thư các cổ xưa mà hắn đã phát hiện trong thành. Nơi đây chứa đựng vô số điển tịch về lịch sử, địa lý và các bí cảnh của Thái Huyền Giới. Hắn đã dành vài giờ để nghiên cứu kỹ lưỡng về Hắc Long Sâm Lâm.

“Hắc Long Sâm Lâm… một vùng đất cấm kỵ, nơi ma khí ngưng tụ, yêu thú hoành hành. Nghe nói có một con Hắc Long cổ xưa đã chết tại đó, linh hồn của nó hóa thành vô số tà niệm, biến cả khu rừng thành tử địa. Nhưng cũng có tin đồn về một Bí Cảnh được phong ấn trong lòng đất, chứa đựng di sản của một vị Đại Năng thời viễn cổ.” Lăng Tiêu lẩm bẩm, mắt lướt qua những dòng chữ đã ố vàng.

Theo ghi chép, Hắc Long Sâm Lâm nằm ở biên giới phía Tây của Thái Huyền Giới, cách đây hàng vạn dặm. Để đến đó, hắn sẽ phải xuyên qua vài thành trì lớn và vô số dãy núi hoang vu. Hắn cũng đọc được những lời cảnh báo về các thế lực tu luyện khác cũng đang chú ý đến Hắc Long Sâm Lâm, đặc biệt là tin đồn về Bí Cảnh. Có vẻ như, hắn sẽ không đơn độc trên hành trình này.

Với một bản đồ chi tiết và vài vật phẩm phòng thân thiết yếu, Lăng Tiêu rời khỏi thư các. Hắn không thông báo cho bất kỳ ai về điểm đến của mình. Trong thế giới tu luyện đầy rẫy hiểm nguy này, giữ bí mật là cách tốt nhất để tự bảo vệ bản thân.

Hắn triệu hồi Phi Vân Thú, một linh thú cấp thấp nhưng tốc độ nhanh nhẹn mà hắn đã thuần hóa trước đó. Thú cưỡi lướt đi như một làn gió, nhanh chóng đưa Lăng Tiêu ra khỏi thành trì, hướng về phía Tây.

Cảnh sắc bên ngoài thành dần thay đổi. Những cánh đồng xanh mướt nhường chỗ cho các dãy núi hiểm trở, những khu rừng rậm rạp. Linh khí trong không khí bắt đầu trở nên hoang dã và đậm đặc hơn. Lâu lâu, hắn lại bắt gặp những tiểu đội tu sĩ đang săn giết yêu thú, hoặc những thương đội lớn được hộ tống cẩn mật. Thái Huyền Giới quả thực rộng lớn và đầy màu sắc hơn rất nhiều so với những gì hắn từng biết.

Sau ba ngày ba đêm không ngừng nghỉ, Lăng Tiêu đã tiến sâu vào vùng đất hoang vu. Phi Vân Thú bắt đầu tỏ ra mệt mỏi, tốc độ giảm sút. Lăng Tiêu biết mình đã đến gần Hắc Long Sâm Lâm. Hắn cho Phi Vân Thú nghỉ ngơi, bản thân thì tiếp tục hành trình bộ hành. Linh khí xung quanh hắn giờ đây đã nhuốm một màu u ám, mang theo mùi ẩm mốc của đất đá và sự mục rữa của thực vật cổ xưa.

Khi màn đêm buông xuống, một bức tường cây khổng lồ hiện ra trước mắt Lăng Tiêu. Những cây cổ thụ cao vút, thân cây to lớn đến mức hàng chục người ôm không xuể, cành lá rậm rạp đan xen vào nhau, tạo thành một mái vòm đen kịt che khuất cả ánh trăng. Đây chính là Hắc Long Sâm Lâm.

Một luồng khí tức âm lãnh, cổ xưa tỏa ra từ sâu bên trong khu rừng, khiến người ta có cảm giác như đang đứng trước một con quái vật khổng lồ đang say ngủ. Thậm chí cả linh khí trong không khí cũng trở nên nặng nề, mang theo một chút áp lực khó tả.

Lăng Tiêu không vội vàng tiến vào. Hắn chọn một vị trí kín đáo trên một ngọn đồi gần đó, dùng thần thức quét qua khu vực xung quanh. Quả nhiên, hắn không phải là người duy nhất. Dưới chân đồi, ở rìa khu rừng, có vài đốm lửa trại lập lòe. Mỗi đốm lửa đại diện cho một nhóm tu sĩ, hoặc một cá nhân đang chuẩn bị tiến vào Hắc Long Sâm Lâm.

Hắn thu hồi thần thức, nhắm mắt tĩnh tọa. Hắn cần nghỉ ngơi và điều chỉnh trạng thái tốt nhất trước khi đặt chân vào tử địa. Đêm nay, tiếng hú của yêu thú từ sâu trong rừng vọng ra, âm u và ghê rợn, như một lời cảnh báo cho những kẻ dám xâm phạm.

Bình minh ló dạng, ánh nắng yếu ớt xuyên qua kẽ lá, nhưng không thể xua tan đi sự u ám bao trùm Hắc Long Sâm Lâm. Lăng Tiêu đứng dậy, ánh mắt kiên định. Hắn bắt đầu bước đi, thân ảnh nhanh chóng hòa vào bóng tối của khu rừng.

Ngay khi vừa đặt chân vào Hắc Long Sâm Lâm, Lăng Tiêu lập tức cảm nhận được một sự thay đổi rõ rệt. Không khí trở nên lạnh lẽo hơn, tầm nhìn bị hạn chế bởi những cây cổ thụ khổng lồ và lớp sương mù dày đặc. Những tiếng động nhỏ nhất cũng bị khuếch đại, mỗi tiếng gió thổi qua kẽ lá đều như tiếng thì thầm của một linh hồn cổ xưa.

Chưa đi được bao xa, một bóng đen khổng lồ bất ngờ lao ra từ trong bụi rậm. Đó là một con Hắc Lang Vương, toàn thân bao phủ bởi lớp lông đen nhánh, đôi mắt đỏ rực như máu, hàm răng sắc nhọn lởm chởm. Linh khí trên người nó đạt đến cảnh giới Khai Nguyên Cảnh trung kỳ, tương đương với một tu sĩ cấp trung.

Lăng Tiêu hừ lạnh một tiếng. “Muốn tìm chết!”

Hắn không lùi bước, mà trực tiếp nghênh chiến. Một quyền tung ra, mang theo sức mạnh cuồng bạo của Bạo Lực Quyền Pháp, đánh thẳng vào đầu con Hắc Lang Vương. Con yêu thú gầm gừ, vung móng vuốt sắc bén như dao cạo, nhưng không thể chạm vào Lăng Tiêu.

Với tu vi Tụ Linh Cảnh đỉnh phong, cộng thêm sức mạnh thể chất cường hãn và sự tinh thông võ kỹ, Lăng Tiêu dễ dàng áp chế con Hắc Lang Vương. Chỉ sau vài chiêu, hắn đã kết thúc sinh mạng của nó bằng một đòn chí mạng. Máu yêu thú vương vãi trên mặt đất, nhuộm đỏ một góc rừng.

Lăng Tiêu thu hồi nội đan của Hắc Lang Vương, tiếp tục tiến sâu hơn. Đây chỉ là khởi đầu. Hắn biết rằng, càng vào sâu, yêu thú sẽ càng mạnh, và những hiểm nguy sẽ càng tăng lên gấp bội.

Hắn di chuyển một cách cẩn trọng, không ngừng sử dụng thần thức để thăm dò môi trường xung quanh. Nhiều dấu vết cho thấy các nhóm tu sĩ khác cũng đã đi trước hắn, nhưng cũng có những dấu hiệu của các trận chiến khốc liệt, máu tươi còn vương vãi trên lá cây, hoặc thi thể của yêu thú bị xé nát.

Đi được thêm một quãng, Lăng Tiêu cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc, tuy rất yếu ớt, nhưng lại khiến tâm trí hắn chấn động. Đó là một phần năng lượng của Chí Tôn Thần Tàng, bị phong ấn hoặc ẩn chứa trong Bí Cảnh. Đây chính là dấu hiệu hắn đang tìm kiếm.

Hắn tăng tốc, hướng về phía nguồn năng lượng đó. Càng đến gần, luồng năng lượng càng rõ rệt, mang theo một cảm giác cổ xưa và hùng vĩ, khiến huyết mạch trong người hắn như muốn sôi trào. Cùng lúc đó, hắn cũng cảm nhận được nhiều luồng thần thức khác đang tụ tập ở phía trước, rõ ràng là có nhiều người cũng đã phát hiện ra điều bất thường.

Cuối cùng, hắn đến một khoảng đất trống. Ở giữa khoảng đất đó là một hồ nước đen ngòm, nước hồ không hề có gợn sóng, mà tĩnh lặng như một tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời u ám. Ngay giữa hồ nước, một xoáy nước khổng lồ màu xanh thẫm đang quay cuồng chậm rãi, phát ra những gợn sóng năng lượng kỳ lạ. Đây chính là lối vào Bí Cảnh!

Xung quanh hồ nước, đã có gần hai mươi tu sĩ tụ tập. Họ đến từ các tông môn khác nhau, hoặc là những cường giả du hành. Tất cả đều đứng im, ánh mắt đầy cảnh giác, nhìn chằm chằm vào xoáy nước. Rõ ràng, lối vào Bí Cảnh không đơn giản như họ nghĩ. Một kết giới năng lượng vô hình đang bao phủ xoáy nước, ngăn cản bất kỳ ai tiếp cận.

Lăng Tiêu ẩn mình trong bóng tối của những tán cây, quan sát. Hắn cảm nhận được sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng đang réo gọi từ sâu bên trong xoáy nước. Nơi đây, chắc chắn ẩn chứa một bí mật kinh thiên, và hắn sẽ không để bất cứ ai cản đường hắn khám phá nó.

Một cuộc tranh giành khốc liệt đang chờ đợi. Lăng Tiêu siết chặt nắm đấm, ánh mắt lóe lên tia sáng sắc bén. Hắn đã sẵn sàng. Bí Cảnh cổ xưa, ta đến đây!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8