Chí Tôn Vạn Đế
Chương 135

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:24:31 | Lượt xem: 4

Chương 135: Đại Giới Mở Ra

Lăng Tiêu quay lại nhìn Mộ Dung Tuyết và Tiêu Chiến, ánh mắt kiên định không chút dao động. “Chúng ta đi thôi.”

Lời nói của hắn không chỉ là một mệnh lệnh, mà còn là một tuyên ngôn. Huyền Giới này, rộng lớn bao la trong mắt vô số tu sĩ, giờ đây đã trở nên chật hẹp đối với Lăng Tiêu. Hắn đã khám phá ra một phần bí mật của Chí Tôn Thần Tàng, đã đối đầu với những kẻ thù có liên quan đến Tổ Chức thần bí, và hắn biết, cuộc hành trình thật sự chỉ mới bắt đầu.

Mộ Dung Tuyết và Tiêu Chiến không hỏi thêm. Bọn họ đã đi theo Lăng Tiêu qua bao hiểm nguy, chứng kiến sự trưởng thành vượt bậc của hắn. Hơn ai hết, họ hiểu rằng Lăng Tiêu không phải là người sẽ mãi mắc kẹt ở một nơi. Con đường của hắn, nhất định là con đường của vương giả, của kẻ chinh phục. Hơn nữa, cả hai cũng không ngừng khao khát sức mạnh, khao khát được nhìn thấy thế giới rộng lớn hơn.

“Đi đâu?” Tiêu Chiến hỏi, giọng đầy hào hứng.

Lăng Tiêu khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự tự tin và khát vọng. “Đến một nơi mà Huyền Giới này chỉ là một hạt cát nhỏ bé. Đến nơi mà cường giả cấp Đế Vương ngự trị, nơi mà những bí mật cổ xưa đang chờ đợi chúng ta.”

Hắn không giấu giếm, bởi vì Mộ Dung Tuyết và Tiêu Chiến xứng đáng được biết. Hắn tin tưởng vào hai người bạn đồng hành này, những người đã cùng hắn trải qua sinh tử.

Việc rời khỏi Huyền Giới không hề đơn giản. Huyền Giới được bao bọc bởi một tầng không gian đặc biệt, không phải ai cũng có thể tùy tiện xuyên qua. May mắn thay, Lăng Tiêu đã tìm thấy một bản đồ cổ xưa trong một di tích bí ẩn mà hắn khám phá trước đó. Bản đồ này không chỉ chỉ ra vị trí của một số cửa ngõ không gian cổ đại, mà còn đề cập đến cách thức kích hoạt chúng.

Ba người nhanh chóng hành động. Họ bí mật rời khỏi tông môn, để lại sau lưng những lời đồn đại và danh tiếng vang dội của Lăng Tiêu. Hắn không cần những thứ hư danh đó. Mục tiêu của hắn cao xa hơn nhiều.

Sau hành trình xuyên qua những vùng đất hoang vu, hiểm trở, họ cuối cùng cũng đến được một phế tích cổ xưa nằm sâu trong một thung lũng bị lãng quên. Tại đây, một trận pháp dịch chuyển khổng lồ đã bị phong ấn bởi thời gian và năng lượng hỗn loạn. Trận pháp này đã ngủ yên hàng vạn năm, chờ đợi một kẻ có đủ khả năng đánh thức nó.

Lăng Tiêu vận dụng Chí Tôn Thần Tàng, dùng sức mạnh tinh thần và nguồn năng lượng đặc biệt của hắn để giải mã những phù văn cổ xưa, từng chút một kích hoạt trận pháp. Ánh sáng tím vàng từ Chí Tôn Thần Tàng bùng lên, hòa quyện vào các đường vân trận pháp, khiến chúng sáng rực trở lại. Năng lượng khổng lồ bắt đầu hội tụ, tạo nên một cột sáng chói lòa vút thẳng lên trời.

Cả Mộ Dung Tuyết và Tiêu Chiến đều cảm nhận được áp lực kinh khủng từ trận pháp. Sức mạnh này vượt xa bất kỳ thứ gì họ từng thấy ở Huyền Giới. Nó khiến họ nhận ra rằng, thế giới bên ngoài Huyền Giới còn đáng sợ và hùng vĩ đến nhường nào.

“Vào đi!” Lăng Tiêu quát khẽ, dẫn đầu bước vào cột sáng. Mộ Dung Tuyết và Tiêu Chiến không chút do dự theo sau.

Cảnh vật xung quanh biến đổi nhanh chóng. Họ không còn ở trong thung lũng nữa, mà bị cuốn vào một dòng chảy không gian hỗn loạn. Những mảnh vỡ không gian lướt qua như những lưỡi dao sắc bén, những dòng năng lượng nguyên thủy va đập không ngừng, tạo thành một khung cảnh hỗn loạn và nguy hiểm tột độ. Đây là không gian giữa các Đại Giới, nơi chỉ có những cường giả đạt đến cảnh giới nhất định mới dám mạo hiểm đặt chân vào.

Nhưng Lăng Tiêu không hề sợ hãi. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, tạo ra một lớp màng bảo vệ vô hình, che chắn cho cả ba người. Hắn cảm nhận được sự bao la của vũ trụ, sự vô tận của các Đại Đạo. Mỗi dòng năng lượng nguyên thủy lướt qua đều mang theo những đạo lý riêng, những quy tắc vận hành của thế giới. Lăng Tiêu không bỏ lỡ cơ hội này, hắn nhắm mắt lại, cố gắng hấp thu và lĩnh ngộ những gì có thể.

Trong vô tận dòng chảy không gian, Lăng Tiêu cảm thấy ký ức bị phong ấn của mình như có chút lay động. Những hình ảnh mơ hồ, những âm thanh xa xăm thoáng qua trong đầu hắn. Một vị trí ngai vàng cao ngất, những pho tượng khổng lồ sừng sững, và một cảm giác cô độc vô tận. Hắn biết, mình đang tiến gần hơn đến sự thật.

Cuộc hành trình xuyên không gian kéo dài không biết bao lâu. Một ngày? Một tháng? Hay một năm? Thời gian dường như không còn ý nghĩa trong không gian hỗn loạn này. Cuối cùng, một ánh sáng chói lòa xuất hiện phía trước, đánh dấu điểm cuối của hành trình.

Cột sáng tan biến, ba người Lăng Tiêu xuất hiện trên một vùng đất lạ. Không khí ở đây đặc quánh linh khí, gấp hàng chục lần so với Huyền Giới. Mỗi hơi thở đều mang lại cảm giác sảng khoái, như thể toàn bộ kinh mạch đều được gột rửa. Cỏ cây xanh tốt tươi, cao lớn lạ thường. Những ngọn núi sừng sững chạm tới mây xanh, phát ra ánh sáng ngũ sắc kỳ ảo. Hàng vạn năm tuổi linh dược mọc dại khắp nơi, tỏa ra hương thơm ngào ngạt.

Đây là một Đại Giới! Một thế giới hoàn toàn khác biệt, tràn đầy sức sống và cơ duyên.

“Linh khí thật nồng đậm!” Tiêu Chiến hít một hơi thật sâu, cảm thấy toàn thân như được tắm gội trong suối nguồn tiên khí. “Ở đây tu luyện một ngày, có lẽ bằng cả tháng ở Huyền Giới.”

Mộ Dung Tuyết cũng không giấu được vẻ kinh ngạc. Nàng là người có thiên phú cao, nhưng ngay cả nàng cũng phải choáng váng trước sự phong phú của thế giới này. “Chúng ta đến đâu đây?”

Lăng Tiêu nhìn xung quanh. Hắn không có thông tin chi tiết về Đại Giới này, chỉ biết nó là một trong số hàng ngàn Đại Giới tồn tại trong vũ trụ. Hắn cảm nhận được những luồng khí tức cường đại ẩn chứa trong không gian, mạnh hơn bất kỳ cường giả nào hắn từng gặp ở Huyền Giới. Đây chính là nơi mà các Đại Đế ngự trị.

Bỗng, một tiếng gầm vang trời xé đất. Một con mãnh thú khổng lồ với đôi cánh bằng xương, thân phủ vảy đen, mắt đỏ như máu, lao ra từ trong rừng rậm. Khí tức của nó mạnh mẽ như một ngọn núi lửa đang phun trào, đạt đến cảnh giới mà ở Huyền Giới có thể xưng bá một phương. Nhưng ở đây, nó chỉ là một con yêu thú canh giữ lãnh địa.

“Thú vị.” Lăng Tiêu khẽ nhếch mép. Đây là lời chào mừng của Đại Giới ư?

Hắn không lùi bước, mà tiến lên một bước. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể rung động, một luồng sức mạnh cuồn cuộn bùng nổ. Hắn không cần dùng đến bất kỳ công pháp phức tạp nào, chỉ một nắm đấm đơn giản, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh hủy diệt không gian.

“Cút!”

Nắm đấm của Lăng Tiêu va chạm với móng vuốt sắc nhọn của yêu thú. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, mặt đất rung chuyển dữ dội. Con yêu thú khổng lồ bị đánh bay ngược trở lại, thân hình va vào hàng loạt cây cổ thụ, tạo thành một con đường đổ nát. Nó rống lên một tiếng đau đớn, ánh mắt đầy sợ hãi nhìn chằm chằm vào Lăng Tiêu, rồi không dám quay đầu lại, vội vã bỏ chạy.

Mộ Dung Tuyết và Tiêu Chiến đều chấn động. Sức mạnh của Lăng Tiêu đã đạt đến mức độ nào rồi? Chỉ một đấm đã đánh tan một yêu thú hùng mạnh như vậy. Họ biết, Lăng Tiêu đã vượt xa bọn họ rất nhiều.

Lăng Tiêu không đuổi theo con yêu thú. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, ánh mắt xuyên qua những tầng mây, như thể có thể nhìn thấy những bí mật ẩn giấu của thế giới này.

“Đại Giới này, chắc chắn có rất nhiều điều thú vị.” Hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp nhưng đầy kiên định. “Kẻ thù của ta, Tổ Chức bí ẩn kia, chắc chắn cũng có dấu vết ở đây.”

Mục tiêu của hắn không chỉ là sinh tồn, mà là chinh phục. Hắn cần xây dựng thế lực của riêng mình, thu thập tài nguyên, tìm kiếm những cường giả có thể giúp hắn đối phó với Tổ Chức. Hắn cần trở thành một Đại Đế, một vị Vương giả có khả năng thống ngự một Đại Giới, trước khi đối mặt với kẻ thù tối cao.

“Chúng ta cần tìm một nơi để đặt chân, và bắt đầu tìm hiểu về Đại Giới này.” Lăng Tiêu nói, ánh mắt sắc bén như chim ưng. “Đại Giới này, sẽ là nơi Vạn Đế Thần Triều của ta bắt đầu từ con số không.”

Hành trình Đại Đế Vấn Đạo, chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8