Chí Tôn Vạn Đế
Chương 134
Chương 134: Thần Tàng Tinh Thạch
Lăng Tiêu và các đồng đội, gồm Mộ Dung Tuyết và Tiêu Chiến, bước chân vào động phủ sâu thẳm. Không khí ở đây đặc quánh mùi hương của thảo mộc và khoáng thạch quý hiếm, nhưng không phải là mùi hương dễ chịu mà là một sự kết hợp giữa cổ xưa và một chút áp lực khó tả. Những cây cột đá khổng lồ, sừng sững vươn lên chạm trần, trên thân chúng khắc đầy những phù văn cổ xưa mà ngay cả Lăng Tiêu cũng chưa từng thấy bao giờ. Chúng không chỉ là cột chống đỡ, mà còn giống như những trụ cột của một thế giới đã bị lãng quên, ẩn chứa sức mạnh và bí mật.
Càng đi sâu vào, ánh sáng xanh mờ ảo càng trở nên rõ nét, rực rỡ hơn. Nó không phải là ánh sáng đơn thuần, mà tựa như có sinh mệnh, đang hô hấp nhè nhẹ trong bóng tối vĩnh cửu. Dưới chân, những viên đá linh thạch rải rác, phát ra thứ ánh sáng yếu ớt, chiếu rọi con đường đi, dẫn lối họ đến trung tâm của động phủ.
“Đây… đây là một nơi linh khí dồi dào đến đáng sợ!” Tiêu Chiến hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí thuần khiết tràn vào cơ thể, khiến kinh mạch hắn khẽ rung động. “Ngay cả những tông môn lớn nhất ở Huyền Giới cũng khó có được nơi tu luyện như thế này.”
Mộ Dung Tuyết cũng gật đầu đồng tình, ánh mắt nàng quét qua những phù văn cổ đại trên cột đá. “Những phù văn này rất lạ, dường như chúng là một phần của trận pháp nào đó, bảo vệ hoặc phong ấn thứ gì đó ở đây.”
Lăng Tiêu không nói gì, hắn chỉ lặng lẽ tiến về phía trước, ánh mắt khóa chặt vào nguồn sáng xanh. Trực giác mách bảo hắn, nơi đây ẩn chứa thứ mà Chí Tôn Thần Tàng đang dẫn dắt hắn tìm kiếm. Một cảm giác quen thuộc, một sự cộng hưởng sâu sắc, đang trỗi dậy từ sâu thẳm huyết mạch hắn.
Cuối cùng, họ cũng đến được trung tâm động phủ. Nơi đó không phải là một viên ngọc, mà là một khối tinh thể khổng lồ, cao tới ba trượng, hình dáng tựa như một ngọn núi nhỏ được điêu khắc tinh xảo. Toàn thân nó phát ra ánh sáng xanh lục bảo rực rỡ, chiếu rọi cả không gian. Bên trong khối tinh thể, có những dòng năng lượng cuộn chảy không ngừng, tựa như những con sông ánh sáng đang luân chuyển. Đó chính là Chí Tôn Thần Tàng Tinh Thạch!
“Thần Tàng Tinh Thạch?” Lăng Tiêu thì thầm, cái tên này chợt hiện lên trong tâm trí hắn, không biết từ đâu mà có. Hắn cảm thấy một lực hút mãnh liệt từ khối tinh thể, một lực hút không thể cưỡng lại, như thể nó đang gọi tên hắn.
Khi Lăng Tiêu bước đến gần hơn, Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn đột nhiên bùng nổ. Một luồng ánh sáng vàng kim bỗng chốc thoát ra từ ngực hắn, hòa quyện với ánh sáng xanh của Thần Tàng Tinh Thạch. Hai nguồn năng lượng khác biệt, nhưng lại có chung một nguồn gốc, bắt đầu cộng hưởng dữ dội. Những phù văn cổ trên các cột đá xung quanh cũng đồng loạt sáng bừng, tạo thành một vòng tròn ánh sáng bao quanh Lăng Tiêu và khối tinh thể.
“Lăng Tiêu!” Mộ Dung Tuyết khẽ kêu lên, nàng cảm nhận được một luồng áp lực khổng lồ đang lan tỏa, đẩy nàng và Tiêu Chiến lùi lại. Luồng năng lượng này quá mạnh mẽ, không phải thứ mà cảnh giới của họ có thể chịu đựng.
Lăng Tiêu không còn nghe thấy gì nữa. Hắn cảm thấy mình như bị kéo vào một xoáy nước năng lượng. Những mảnh ký ức vụn vặt, những hình ảnh chớp nhoáng, bắt đầu hiện lên trong đầu hắn. Một chiến trường rộng lớn đến vô tận, vô số cường giả tranh đấu, những tiếng rống giận dữ, những tiếng kêu thảm thiết. Trên đỉnh cao của chiến trường đó, một bóng người cao lớn, toàn thân được bao bọc bởi ánh sáng vàng kim, đang đối đầu với một thực thể khổng lồ, đen tối, tựa như hiện thân của sự hủy diệt.
“Tổ Chức…” Một giọng nói cổ xưa, trầm hùng, vang vọng trong tâm trí Lăng Tiêu, không biết là của ai. “Chúng muốn kiểm soát… tất cả… Chí Tôn… Thần Tàng… vạn giới… sẽ bị thao túng…”
Những mảnh ký ức và thông tin đó quá nhanh, quá hỗn loạn, Lăng Tiêu không thể nắm bắt được hết. Nhưng hắn cảm nhận được một sự thật kinh hoàng: cái gọi là “Tổ Chức” không chỉ là một thế lực ở Huyền Giới, mà là một mạng lưới khổng lồ, có thể thao túng cả vạn giới, và mục tiêu của chúng là thu thập hoặc kiểm soát toàn bộ Chí Tôn Thần Tàng.
Cùng lúc đó, Thần Tàng Tinh Thạch bắt đầu tan chảy, biến thành một dòng năng lượng xanh thuần khiết, ào ạt đổ vào cơ thể Lăng Tiêu qua lòng bàn tay hắn. Linh khí trong động phủ cũng điên cuồng tràn vào, không ngừng tẩm bổ cho kinh mạch và đan điền của hắn. Lăng Tiêu cảm thấy cơ thể mình như một cái bình không đáy, điên cuồng hấp thụ tất cả. Các tầng tu vi của hắn bắt đầu tăng vọt!
Linh Hải Cảnh tầng năm… tầng sáu… tầng bảy… chỉ trong chớp mắt, hắn đã đột phá lên Linh Hải Cảnh tầng chín, đạt đến đỉnh phong của cảnh giới này. Không dừng lại ở đó, dòng năng lượng vẫn tiếp tục tuôn chảy. Một tiếng “rắc” nhẹ vang lên trong cơ thể, tựa như xiềng xích bị phá vỡ. Hắn cảm nhận được một cánh cửa mới đang mở ra. Khí tức của hắn đột nhiên bùng nổ, linh lực cuộn trào mạnh mẽ hơn gấp bội. Lăng Tiêu đã thành công đột phá, bước vào cảnh giới tiếp theo: Hóa Linh Cảnh!
Hóa Linh Cảnh tầng một… tầng hai… tầng ba! Chỉ đến khi Thần Tàng Tinh Thạch hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một bãi tro tàn màu xanh, thì quá trình hấp thụ mới dừng lại. Lăng Tiêu đứng thẳng dậy, toàn thân hắn tỏa ra một luồng khí tức hùng mạnh, áp lực vô hình khiến không gian xung quanh khẽ run rẩy.
“Hóa Linh Cảnh tầng ba!” Tiêu Chiến kinh ngạc thốt lên, ánh mắt đầy vẻ không thể tin được. “Lăng Tiêu, ngươi đã đột phá liên tiếp như vậy sao? Chỉ trong chốc lát đã tăng lên cả một đại cảnh giới!”
Mộ Dung Tuyết cũng nhìn Lăng Tiêu với vẻ mặt phức tạp. Nàng biết Lăng Tiêu phi phàm, nhưng tốc độ tu luyện này đã vượt xa mọi giới hạn mà nàng từng biết. Không chỉ là cảnh giới, khí tức của Lăng Tiêu giờ đây còn mang theo một sự uy nghiêm khó tả, một loại khí chất vương giả, khiến người khác phải kính sợ.
Lăng Tiêu nhắm mắt, cảm nhận sức mạnh mới tràn trề trong cơ thể. Chí Tôn Thần Tàng đã thức tỉnh mạnh mẽ hơn, và hắn cảm thấy mình đã nắm giữ được một phần nhỏ của sức mạnh Chí Tôn thật sự. Những mảnh ký ức vụn vặt kia, mặc dù không rõ ràng, nhưng đã mở ra một cánh cửa đến một thế giới rộng lớn hơn, một âm mưu kinh thiên động địa hơn rất nhiều so với những gì hắn tưởng tượng ở Huyền Giới này.
“Tổ Chức… Vạn giới…” Lăng Tiêu lẩm bẩm. Hắn đã hiểu, Huyền Giới chỉ là một góc nhỏ của vũ trụ bao la. Kẻ thù của hắn không chỉ ẩn mình trong một tông môn, một gia tộc, mà là một thế lực xuyên qua các đại giới, thao túng vận mệnh của vô số sinh linh. Con đường phía trước của hắn không còn chỉ là tranh bá Huyền Giới nữa, mà là chinh phạt vạn giới, đối đầu với một kẻ thù mà hắn chưa từng hình dung được mức độ đáng sợ của chúng.
Một tia sáng lóe lên trong mắt Lăng Tiêu. Hắn đã tìm thấy một manh mối quan trọng, và sức mạnh của hắn đã tăng lên đáng kể. Nhưng điều này cũng đồng nghĩa với việc, hắn cần phải rời khỏi Huyền Giới. Nơi này đã quá nhỏ bé đối với hắn, không còn đủ để hắn tiếp tục phát triển và đối đầu với kẻ thù thật sự.
“Chúng ta đi thôi.” Lăng Tiêu quay lại nhìn Mộ Dung Tuyết và Tiêu Chiến, giọng nói của hắn trầm ổn, ẩn chứa một sự quyết đoán chưa từng có. “Huyền Giới này, đã không còn là nơi ta có thể dừng chân nữa.”
Ánh mắt hắn nhìn về phía xa, xuyên qua những vách đá, xuyên qua cả không gian, hướng về những Đại Giới rộng lớn hơn, nơi các cường giả cấp Đế Vương ngự trị, nơi những bí mật về Tổ Chức và Chí Tôn Thần Tàng đang chờ đợi hắn. Con đường chinh phạt Vạn Giới, chỉ mới bắt đầu.