Chí Tôn Vạn Đế
Chương 132
Cửa vào Thiên Giới Bí Cảnh không phải là một cánh cổng hùng vĩ hay một khe nứt không gian chói lòa, mà là một vùng hư không vặn vẹo nằm sâu trong lòng một ngọn núi cổ xưa, được bảo vệ nghiêm ngặt bởi liên minh các tông môn lớn. Khi thời khắc mở ra bí cảnh đến, không gian xung quanh bắt đầu rung chuyển dữ dội, một luồng khí tức hoang dã, cổ xưa và đầy áp lực tuôn trào ra, khiến những tu sĩ cấp thấp phải khó khăn mới đứng vững. Đó là hơi thở của một thế giới đã bị lãng quên từ hàng vạn năm.
Hàng trăm, thậm chí hàng ngàn thiên tài trẻ tuổi từ khắp Huyền Giới đã tề tựu tại đây. Họ đến từ những tông môn hàng đầu như Vô Cực Kiếm Tông, Hỏa Viêm Cung, Băng Tuyết Thánh Điện, các gia tộc ẩn thế với truyền thừa cổ xưa, và cả những tu sĩ tán tu có cơ duyên được tham gia. Ánh mắt mỗi người đều tràn ngập sự hưng phấn tột độ, khao khát cơ duyên, nhưng cũng không che giấu được sự cảnh giác tột cùng. Đây không chỉ là một chuyến thám hiểm, mà còn là một cuộc cạnh tranh khốc liệt, một cuộc sàng lọc tàn nhẫn mà chỉ những người mạnh nhất, may mắn nhất mới có thể sống sót và thu hoạch những bảo vật trân quý.
Lăng Tiêu đứng giữa đội ngũ của mình, gồm Mộ Dung Tuyết với vẻ đẹp băng giá và khí chất cao ngạo, cùng với các chiến hữu đã từng vào sinh ra tử. Ánh mắt hắn sắc bén quét qua đám đông. Hắn cảm nhận được vô số ánh mắt dò xét, ganh ghét, và cả sự khinh thường hướng về phía mình. Danh tiếng “Thiên Sát” của hắn, kẻ đã khuấy đảo các đại hội và lật đổ nhiều thế lực, đã lan xa khắp Huyền Giới, nhưng cũng kéo theo vô số rắc rối và sự chú ý không mong muốn. Một số là từ các thiên tài đối địch từng bị hắn vượt qua, số khác là từ những thế lực lớn muốn dò xét hắn, và quan trọng hơn cả, hắn linh cảm thấy có những kẻ thuộc về “Tổ Chức” đang ẩn mình trong đám đông, lặng lẽ quan sát. Mỗi ánh mắt đó đều như lưỡi dao vô hình, sẵn sàng đâm lén bất cứ lúc nào.
Khi luồng sáng từ cổng vào đạt đến cực điểm, một tiếng “Ầm!” vang vọng khắp trời đất, như tiếng sấm nổ ngang tai. Cánh cửa bí cảnh chính thức mở ra, để lộ một vùng xoáy ốc không gian sâu thẳm. Từng tốp tu sĩ không chút do dự, hóa thành những luồng sáng cầu vồng, cuồn cuộn lao thẳng vào trong, sợ rằng sẽ bỏ lỡ những cơ duyên quý giá nhất. Lăng Tiêu không hề vội vã. Hắn đợi cho làn sóng đầu tiên đi qua, sau đó mới ra hiệu cho nhóm mình. “Đi thôi!” Giọng hắn trầm ổn, mang theo một sự tự tin khiến các đồng bạn an tâm.
Mộ Dung Tuyết gật đầu, khí tức băng hàn bao phủ quanh nàng, sẵn sàng cho mọi hiểm nguy. Những người còn lại cũng siết chặt vũ khí, ánh mắt kiên định theo sau Lăng Tiêu, bước chân không chút do dự. Khoảnh khắc họ xuyên qua cánh cổng không gian, một cảm giác choáng váng nhẹ ập đến, rồi khung cảnh trước mắt hoàn toàn thay đổi. Không còn là cổng trời rực rỡ, mà là một thế giới hoàn toàn khác.
Họ không rơi xuống một mặt đất bằng phẳng, mà là một vùng rừng rậm cổ thụ hùng vĩ, cao ngất trời, tán lá rậm rạp che khuất ánh sáng mặt trời, khiến nơi đây chìm trong vẻ âm u, tĩnh mịch đến đáng sợ. Không khí ẩm ướt, mang theo mùi của đất mục, lá khô và một thứ mùi tanh nhẹ khó tả, như mùi máu đã khô cạn qua hàng ngàn năm. Tiếng gió rít qua kẽ lá nghe như tiếng thở dài của những sinh vật cổ xưa, và thỉnh thoảng, những tiếng gầm gừ xa xăm khiến không gian càng thêm rợn người, báo hiệu sự hiện diện của những sinh vật nguy hiểm.
“Đây là Thiên Giới Bí Cảnh sao? Thật hoang sơ và nguy hiểm hơn ta tưởng tượng nhiều.” Một người bạn trong nhóm, tên là Trần Phong, khẽ thốt lên, tay nắm chặt thanh kiếm, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán.
Lăng Tiêu nhắm mắt lại, cảm nhận khí tức xung quanh. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn không ngừng hoạt động, giúp hắn cảm nhận được mọi biến động dù là nhỏ nhất. “Không gian ở đây rất đặc biệt, linh khí nồng đậm nhưng lại pha lẫn một loại năng lượng tà dị, cực kỳ cổ xưa. Cẩn thận, nơi này chắc chắn không đơn giản. Mọi thứ đều có thể là cạm bẫy hoặc hiểm nguy.” Hắn mở mắt, ánh mắt sắc lạnh quét qua những cây cổ thụ khổng lồ, thân cây xù xì như những con quái vật đang ngủ yên. “Chúng ta phải tìm một vị trí an toàn trước, sau đó mới tính đến chuyện khám phá sâu hơn.”
Đúng lúc này, từ sâu trong rừng, một bóng đen khổng lồ lao ra, xé tan sự tĩnh mịch. Đó là một con Hắc Viên Quỷ, thân hình to lớn như một ngọn núi nhỏ, toàn thân bao phủ bởi lớp lông đen nhánh cứng như thép, đôi mắt đỏ rực như máu, tràn đầy sự hung bạo. Nó gầm lên một tiếng long trời lở đất, vung đôi cánh tay đầy cơ bắp, móng vuốt sắc nhọn như lưỡi đao, đập thẳng xuống nhóm Lăng Tiêu, mang theo sức mạnh kinh hoàng xé nát không khí.
“Phân tán!” Lăng Tiêu quát khẽ, giọng nói vang vọng. Hắn không lùi bước, mà vọt lên đón đầu, thân ảnh hóa thành một tia chớp vàng. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn khẽ rung động, một luồng sức mạnh cuồn cuộn như sóng thần bùng nổ. Hắn tung ra một quyền, Kim Long Quyền Ảnh gầm thét, mang theo khí thế hủy diệt, va chạm trực diện với cú đập của Hắc Viên Quỷ.
“RẦM!”
Một tiếng nổ lớn vang dội, chấn động cả khu rừng. Đất đá xung quanh nứt toác, những cây cổ thụ gần đó cũng bị chấn động đến mức lá rụng tả tơi. Hắc Viên Quỷ bị đẩy lùi vài bước, nhưng Lăng Tiêu cũng cảm thấy cánh tay hơi tê dại, nội tạng như muốn lộn nhào. Con quỷ này có sức mạnh kinh người, lại thêm lớp da thịt cứng rắn, rõ ràng là một yêu thú cấp cao ở Huyền Giới, không hề thua kém cường giả đỉnh phong của các tông môn.
“Để ta!” Mộ Dung Tuyết không chút chậm trễ, hàn khí trên người nàng bùng phát, hóa thành vô số băng kiếm sắc bén như dao cạo, lao thẳng vào Hắc Viên Quỷ. Băng kiếm xoáy tròn, cắt vào lớp lông cứng của nó, tạo ra những vết rách sâu và khiến nó gầm lên đau đớn, máu xanh tuôn trào.
Cả nhóm phối hợp ăn ý. Lăng Tiêu dùng sức mạnh áp chế, không ngừng công kích vào điểm yếu của Hắc Viên Quỷ. Mộ Dung Tuyết dùng băng thuật công kích từ xa, làm chậm tốc độ và gây thương tích cho nó. Trần Phong và những người khác cũng hỗ trợ từ xa, tung ra những đòn tấn công phụ trợ. Chỉ trong chốc lát, Hắc Viên Quỷ bị thương nặng, cuối cùng bị Lăng Tiêu tung một đòn chí mạng, xuyên thủng trái tim khổng lồ của nó bằng một quyền Chí Tôn Lôi Diễm. Con quỷ đổ sụp xuống, tạo ra một tiếng động lớn, bụi bay mù mịt, khu rừng chìm vào tĩnh lặng một lần nữa.
“Xem ra, ngay cả yêu thú ở ngoại vi bí cảnh cũng mạnh hơn nhiều so với bên ngoài. Mọi người phải hết sức cẩn thận.” Lăng Tiêu nhíu mày, thu lấy yêu đan của Hắc Viên Quỷ. Đây là một yêu đan cấp sáu, có giá trị không nhỏ, nhưng hắn biết, đây chỉ là khởi đầu.
Họ tiếp tục tiến sâu vào rừng. Lăng Tiêu luôn giữ sự cảnh giác cao độ, ánh mắt hắn không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, dựa vào trực giác nhạy bén của Chí Tôn Thần Tàng để phát hiện nguy hiểm tiềm tàng. Càng đi sâu, không khí càng trở nên nặng nề, và Lăng Tiêu bắt đầu cảm nhận được những luồng khí tức quen thuộc – khí tức của sự mục nát, tà ác và cổ xưa, tương tự như thứ hắn từng đối mặt khi truy lùng dấu vết của Tổ Chức ở Huyền Giới.
Sau khoảng nửa ngày, họ đến một thung lũng sâu hun hút, nơi ánh sáng mặt trời hoàn toàn không thể lọt tới, chỉ có một luồng sáng âm u, đỏ nhạt le lói từ đâu đó chiếu rọi. Trung tâm thung lũng là một hồ nước màu đỏ sẫm, đặc quánh như máu tươi, bốc lên những bọt khí tanh tưởi, khiến không khí trở nên ngột ngạt. Xung quanh hồ, hàng trăm, hàng ngàn bộ xương khô của đủ loại sinh vật, từ con người đến yêu thú, chất chồng lên nhau, tạo thành một khung cảnh rùng rợn, như một nghĩa địa khổng lồ của thời viễn cổ. Và giữa hồ máu, một tòa tháp xương trắng tinh, cao chót vót, sừng sững đứng đó, như một ngọn tháp được xây từ xương cốt của vô số sinh linh.
“Đây là… Huyết Thần Khô Lâu?” Mộ Dung Tuyết kinh ngạc thốt lên, giọng nàng đầy vẻ sợ hãi và kinh hãi. Nàng đã từng đọc qua về một vài bí cảnh cổ xưa, và cái tên Huyết Thần Khô Lâu từng xuất hiện trong một số truyền thuyết về Thiên Giới Bí Cảnh. Nó được cho là nơi chôn giấu một bí mật kinh hoàng, liên quan đến một vị thần đã ngã xuống trong thời viễn cổ, một vị thần bị phản bội hoặc bị nguyền rủa.
Lăng Tiêu không trả lời. Ánh mắt hắn khóa chặt vào tòa tháp xương. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng cực kỳ mạnh mẽ, nhưng cũng vô cùng tà ác, phát ra từ bên trong. Quan trọng hơn, hắn cảm nhận được một thứ gì đó quen thuộc, một thứ năng lượng ẩn chứa dấu vết của “Tổ Chức” mà hắn đang truy lùng. Một sự liên kết mơ hồ, lạnh lẽo, nhưng không thể nhầm lẫn.
“Đồng đội của ta, cẩn thận.” Lăng Tiêu cất giọng trầm thấp, ánh mắt kiên định. “Nơi này không phải là nơi chúng ta nên vội vàng xông vào. Nhưng ta có cảm giác, manh mối về kẻ thù của ta nằm ở đây. Một cảm giác mạnh mẽ chưa từng có.”
Đúng lúc đó, từ trong tòa tháp xương, một luồng sáng đỏ rực bùng lên, chiếu thẳng vào giữa hồ máu. Mặt hồ sôi sùng sục, và từ dưới đáy sâu thẳm, hàng chục bóng người xương khô màu đỏ sẫm bắt đầu trỗi dậy. Chúng không có mắt, chỉ có hốc mắt đen ngòm trống rỗng, và trên tay cầm những vũ khí bằng xương sắc nhọn, phát ra tiếng kêu ken két ghê rợn. Khí tức của chúng tuy không mạnh bằng Hắc Viên Quỷ, nhưng số lượng lại kinh khủng, và chúng mang theo một sự tàn bạo, khát máu, lao thẳng về phía nhóm Lăng Tiêu.
“Linh thể khô lâu!” Mộ Dung Tuyết rút kiếm, hàn khí bao trùm. “Đây là những chiến binh bị phong ấn linh hồn, bị tà khí ăn mòn và điều khiển! Chúng ta bị phát hiện rồi!”
Lăng Tiêu biết, đây chỉ là màn chào hỏi đầu tiên của Huyết Thần Khô Lâu. Hắn cảm nhận được sâu bên trong tòa tháp xương, một sức mạnh to lớn hơn, một sự tồn tại cổ xưa và nguy hiểm hơn đang chờ đợi. Nhưng hắn không sợ hãi. Ngược lại, một tia hưng phấn lóe lên trong mắt hắn. Nếu đây là nơi chứa đựng manh mối về Tổ Chức, hắn nhất định phải tiến vào, dù phải đối mặt với bất cứ thứ gì, dù phải đạp lên vô số thi thể.
“Mộ Dung Tuyết, ngươi dẫn các đồng bạn bảo vệ phía sau. Ta sẽ mở đường!” Lăng Tiêu ra lệnh, giọng nói đầy uy lực và kiên quyết. Hắn bước lên phía trước, nắm chặt nắm đấm, khí thế bùng nổ như núi lửa. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn không ngừng vận chuyển, một luồng kim quang nhàn nhạt bao phủ lấy hắn, khiến hắn trông như một vị thần chiến tranh. Hắn không còn là thiếu niên phế vật năm xưa, mà là một thiên tài đã từng bước khẳng định vị thế của mình ở Huyền Giới, một người đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.
Hắn sẽ dùng nắm đấm này, đánh tan mọi chướng ngại, xuyên qua mọi âm mưu, và tìm ra sự thật đằng sau cái tên “Tổ Chức”. Huyết Thần Khô Lâu, hắn đến đây để khai quật bí mật của ngươi, và nếu ngươi dám cản đường, ngươi sẽ phải trả giá!