Chí Tôn Vạn Đế
Chương 131
CHƯƠNG 131: THIÊN GIỚI BÍ CẢNH VÀ MANH MỐI ĐẦU TIÊN
Lăng Tiêu đứng giữa phế tích của một khu vực huấn luyện đổ nát, nơi hắn vừa đối mặt với tên sát thủ bí ẩn. Hắn nhìn chằm chằm vào cái hình xăm trên cánh tay gã, một giọt máu đỏ thẫm đang nhỏ xuống một vòng xoáy đen kịt, lạnh lẽo và đầy chết chóc. Huyết Sát Đạo Thống. Cái tên này như một lời nguyền, một dấu ấn của định mệnh đã đeo bám hắn từ khi sinh ra.
“Huyết Sát Đạo Thống… Chúng đã thực sự ra tay rồi.” Tàn hồn của lão nhân trong Chí Tôn Thần Tàng khẽ thở dài, giọng nói vang vọng trong tâm trí Lăng Tiêu, mang theo một chút ưu tư. “Và đây mới chỉ là khởi đầu. Ngươi đã có được manh mối đầu tiên. Huyết Sát Đạo Thống là một trong những chi nhánh cổ xưa nhất của Tổ Chức đó, một thế lực đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên, len lỏi vào mọi ngóc ngách của vạn giới.”
Lăng Tiêu nắm chặt tay. Ngọn lửa chiến ý trong lòng hắn không những không tắt đi mà còn bùng lên dữ dội hơn. Hắn không còn là thiếu niên phế vật chỉ biết cam chịu số phận. Hắn đã trải qua sinh tử, đã nếm trải hương vị của sức mạnh và sự tự do. Kẻ thù này, dù cổ xưa và hùng mạnh đến đâu, cũng không thể ngăn cản bước tiến của hắn.
“Sư phụ, làm sao con có thể tìm ra chúng?” Lăng Tiêu hỏi, ánh mắt kiên định. “Huyền Giới rộng lớn như vậy, Huyết Sát Đạo Thống lại ẩn mình trong bóng tối. Con cần một phương hướng.”
Tàn hồn trầm ngâm một lát. “Huyết Sát Đạo Thống nổi tiếng với sự bí ẩn và tàn độc. Chúng không lộ diện dễ dàng. Tuy nhiên, có những điểm chung. Chúng thường nhắm vào những huyết mạch đặc thù, những thiên tài có tiềm năng vươn tới cảnh giới Chí Tôn, hoặc những di sản cổ xưa chứa đựng sức mạnh kinh thiên.”
“Vậy thì, con cần phải lộ diện, phải thể hiện tài năng của mình, để chúng tự tìm đến con?” Lăng Tiêu nheo mắt.
“Một phần là vậy.” Tàn hồn đáp. “Nhưng cũng phải cực kỳ cẩn trọng. Khi ngươi càng thể hiện, chúng sẽ càng chú ý. Mà mục tiêu của chúng không phải là kết giao, mà là hủy diệt hoặc lợi dụng. Ngươi cần phải mạnh hơn, đủ mạnh để đối phó với bất cứ điều gì chúng ném vào ngươi. Và quan trọng hơn, ngươi cần thông tin.”
“Thông tin về Huyết Sát Đạo Thống, về Tổ Chức, và về sự phong ấn sức mạnh của con.” Lăng Tiêu gật đầu. “Vậy, bước tiếp theo của con là gì?”
Tàn hồn im lặng một lúc, dường như đang suy tính. “Huyền Giới rộng lớn, nhưng cũng có những sự kiện trọng đại thu hút sự chú ý của mọi thế lực, dù là chính phái hay tà phái, dù là công khai hay ẩn mình. Đó là những cơ hội tốt để ngươi tìm kiếm manh mối.”
Đúng lúc đó, một làn sóng chấn động lan truyền khắp Thiên Huyền Tông, thậm chí là toàn bộ Huyền Giới. Một tin tức kinh thiên động địa đã được công bố, khiến vô số cường giả và thiên tài phải xôn xao.
Thiên Huyền Tông, cùng với ba tông môn hàng đầu khác của Huyền Giới (Thiên Kiếm Các, Vạn Pháp Cung, Thần Võ Điện), đã đồng loạt tuyên bố về việc mở ra “Thiên Giới Bí Cảnh” – một bí cảnh cổ xưa, chỉ xuất hiện mỗi nghìn năm một lần, chứa đựng vô số cơ duyên, bảo vật và thậm chí là truyền thừa của các cường giả Viễn Cổ. Bí cảnh này được cho là có liên quan đến một nền văn minh đã biến mất, và điều đặc biệt là, chỉ những tu sĩ dưới cảnh giới Thần Hải Cảnh mới có thể tiến vào.
Tin tức này nhanh chóng trở thành tâm điểm của Huyền Giới. Vô số thiên tài, bất kể xuất thân từ tông môn lớn hay gia tộc nhỏ, đều đổ xô đến, khao khát có được một phần cơ duyên từ Thiên Giới Bí Cảnh.
Lăng Tiêu nghe tin, trong lòng khẽ động. “Thiên Giới Bí Cảnh… Sư phụ, người nghĩ sao?”
Tàn hồn cười khẽ. “Cơ hội tốt lắm! Một bí cảnh cổ xưa như vậy, chắc chắn sẽ có những dấu vết của các thế lực cổ đại. Huyết Sát Đạo Thống dù bí ẩn đến mấy, cũng không thể bỏ qua những cơ hội như vậy để tìm kiếm tài nguyên hoặc chiêu mộ nhân tài. Hơn nữa, những di vật bên trong có thể chứa đựng manh mối về lai lịch của Tổ Chức.”
“Vậy là con sẽ đi.” Lăng Tiêu quyết định ngay lập tức. Mục tiêu của hắn giờ đây không chỉ là thăng tiến sức mạnh, mà còn là săn lùng kẻ thù. Thiên Giới Bí Cảnh chính là một sàn đấu hoàn hảo để thực hiện cả hai điều đó.
Tuy nhiên, để tham gia Thiên Giới Bí Cảnh, không phải ai cũng có tư cách. Mỗi tông môn hàng đầu sẽ có một số lượng suất giới hạn, dành cho những đệ tử tinh anh nhất. Thiên Huyền Tông, với tư cách là một trong tứ đại tông môn, cũng không ngoại lệ. Sẽ có một vòng tuyển chọn nội bộ gắt gao.
Trong những ngày tiếp theo, Thiên Huyền Tông trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Các đệ tử tinh anh, từ nội môn đến chân truyền, đều dốc sức tu luyện, tham gia các cuộc tỷ thí để tranh giành suất vào bí cảnh. Lăng Tiêu, với danh tiếng đã vang xa sau cuộc đối đầu với Tông chủ của Phách Sơn Tông và việc đánh bại các cường giả khác, đương nhiên nằm trong danh sách những ứng cử viên hàng đầu.
Hắn không cần phải cố gắng quá nhiều để chứng tỏ bản thân. Sức mạnh của hắn đã đủ để khiến những người khác phải e dè. Tuy nhiên, Lăng Tiêu vẫn không ngừng tu luyện. Hắn biết rằng, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Kẻ thù của hắn không chỉ là những thiên tài cùng thế hệ, mà là một Tổ Chức đã tồn tại qua vô số kỷ nguyên.
Lăng Tiêu dành thời gian để nghiên cứu sâu hơn về Chí Tôn Thần Tàng. Mặc dù hắn đã kích hoạt được một phần nhỏ sức mạnh của nó, nhưng hắn cảm thấy vẫn còn vô số bí mật ẩn chứa. Tàn hồn cũng hướng dẫn hắn cách sử dụng một số kỹ năng cơ bản hơn từ Thần Tàng, giúp hắn tăng cường khả năng chiến đấu và khả năng ẩn nấp. Đồng thời, hắn cũng tập trung vào việc luyện hóa Huyết Kiếm, thanh kiếm mà hắn đã đoạt được từ tay sát thủ Huyết Sát Đạo Thống. Thanh kiếm này chứa đựng một luồng sát khí mạnh mẽ, và Lăng Tiêu cảm thấy nó có thể là chìa khóa để hiểu rõ hơn về đối thủ của mình.
“Huyết Kiếm này được tẩm luyện bằng vô số sát khí và oán niệm. Nó là một binh khí tà ác, nhưng cũng là một binh khí mạnh mẽ.” Tàn hồn giải thích. “Nếu ngươi có thể luyện hóa nó hoàn toàn, không chỉ sức mạnh của ngươi sẽ tăng vọt, mà ngươi còn có thể cảm nhận được những dấu vết của Huyết Sát Đạo Thống thông qua nó.”
Lăng Tiêu gật đầu. Hắn bắt đầu quá trình luyện hóa Huyết Kiếm, không ngừng dung nhập chân nguyên của mình vào nó, đồng thời sử dụng ý chí mạnh mẽ của mình để trấn áp và thanh lọc sát khí bên trong. Đó là một quá trình gian khổ, đầy nguy hiểm, nhưng Lăng Tiêu không hề lùi bước.
Trong quá trình này, hắn cũng gặp gỡ một vài đệ tử khác trong Thiên Huyền Tông, những người bị tài năng và khí phách của hắn thu hút. Một số người là những thiên tài đơn độc, một số khác đến từ các gia tộc nhỏ muốn tìm kiếm sự che chở. Lăng Tiêu không chủ động kết giao, nhưng cũng không từ chối khi họ bày tỏ sự ngưỡng mộ và ý muốn đi theo. Hắn biết rằng, một mình hắn không thể đối phó với cả một Tổ Chức. Hắn cần những người đồng hành, những chiến hữu trung thành. Đây chính là bước đầu tiên trong việc “Thành lập thế lực sơ khai” mà Tàn hồn đã từng gợi ý.
Một trong số đó là Liễu Thanh Huyền, một nữ đệ tử nội môn có nhan sắc xinh đẹp và kiếm pháp tinh xảo. Cô đã từng chứng kiến Lăng Tiêu chiến đấu và thầm ngưỡng mộ tài năng của hắn. Một người khác là Long Phi, một thanh niên vạm vỡ, tính cách thẳng thắn, có sức mạnh kinh người và trung thành tuyệt đối với kẻ mà hắn kính trọng.
“Lăng sư huynh, chúng ta nghe nói huynh sẽ tham gia Thiên Giới Bí Cảnh. Chúng ta có thể đi cùng huynh không?” Liễu Thanh Huyền hỏi, ánh mắt đầy mong chờ.
Long Phi cũng gật đầu mạnh mẽ. “Đúng vậy, Lăng sư huynh. Chúng ta nguyện theo huynh vào sinh ra tử!”
Lăng Tiêu nhìn hai người, rồi khẽ gật đầu. “Thiên Giới Bí Cảnh đầy rẫy nguy hiểm, nhưng cũng là cơ hội để chúng ta cùng nhau trưởng thành. Nếu các ngươi đã quyết, vậy hãy chuẩn bị thật tốt.”
Với sự chuẩn bị kỹ lưỡng về cả sức mạnh cá nhân và việc tập hợp những người đồng hành đầu tiên, Lăng Tiêu đã sẵn sàng. Hắn đã có một cái tên, một biểu tượng, và một mục tiêu rõ ràng. Con đường Huyền Giới Tranh Bá giờ đây không còn là cuộc chiến của các thiên tài vô định hướng, mà là một cuộc săn lùng đầy nguy hiểm và thử thách, một cuộc chiến với một thế lực bí ẩn, cổ xưa và tà ác. Nhưng hắn không hề sợ hãi. Ngược lại, trong lòng hắn, một ngọn lửa chiến ý hừng hực bùng lên.
Hắn sẽ tìm ra chúng. Hắn sẽ đối đầu với chúng. Và hắn sẽ khiến chúng phải trả giá cho tất cả những gì chúng đã làm. Thiên Giới Bí Cảnh, hắn đến đây!