Chí Tôn Vạn Đế
Chương 130

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:21:45 | Lượt xem: 4

Giải đấu vẫn tiếp diễn, nhưng trong tâm trí Lăng Tiêu, một cuộc chiến khác, lớn hơn và thâm hiểm hơn, đã chính thức bắt đầu.

Hắn đứng trên lôi đài, ánh mắt sắc bén quét qua đám đông huyên náo. Tiếng reo hò, tiếng bình luận ồn ào như bị nén lại trong màng nhĩ hắn, chỉ còn lại lời cảnh báo của tàn hồn vang vọng. “Chúng không thể ngồi yên khi có một kẻ như ngươi xuất hiện và phá vỡ cục diện.” Lăng Tiêu nắm chặt tay, cảm nhận sức mạnh cuộn trào trong huyết quản. Hắn không còn là thiếu niên phế vật của Phàm Trần, cũng không còn là kẻ vô tri bị định đoạt số phận. Hắn là Lăng Tiêu, người đang trên con đường khai phá Chí Tôn Thần Tàng, và hắn đã sẵn sàng.

Đối thủ tiếp theo của hắn là một thiên tài từ Tinh Thần Tông, tên là Hàn Phi, một tu sĩ trẻ tuổi nổi tiếng với “Tinh Thần Kiếm Quyết” sắc bén. Hàn Phi bước lên lôi đài, vẻ mặt lạnh lùng, khí chất như một thanh kiếm vừa xuất vỏ. Hắn nhìn Lăng Tiêu, trong mắt lóe lên vẻ kiêng kỵ rõ ràng, bởi vì chiến tích của Lăng Tiêu trong những vòng trước đã quá mức kinh người.

“Lăng Tiêu, ta đã nghe danh ngươi. Hôm nay, xin được lĩnh giáo cao chiêu.” Hàn Phi lên tiếng, thanh kiếm trong tay phát ra ánh sáng lấp lánh như tinh tú.

Lăng Tiêu gật đầu, “Mời.”

Trận chiến diễn ra ngay lập tức. Hàn Phi không hề do dự, thi triển Tinh Thần Kiếm Quyết. Vô số kiếm ảnh hóa thành những vì sao băng, lao thẳng về phía Lăng Tiêu, mỗi kiếm đều chứa đựng lực lượng tinh thần cường đại, có thể xuyên phá phòng ngự và công kích vào thần hồn đối thủ. Đây là một chiêu thức hiểm độc, nhưng Lăng Tiêu đã sớm có chuẩn bị.

Hắn vận chuyển “Thái Cổ Bá Thể Quyết”, toàn thân phát ra ánh kim quang nhàn nhạt. Từng bước chân của hắn vững chãi như núi, không hề né tránh mà trực tiếp đối đầu. Khi những kiếm ảnh tinh thần chạm vào hắn, chúng chỉ có thể tạo ra những tia lửa nhỏ, không thể xuyên thủng lớp phòng ngự cường hãn của cơ thể Lăng Tiêu. Hàn Phi trợn tròn mắt, không thể tin được.

Lăng Tiêu không chỉ phòng ngự, hắn còn phản công. Một quyền tung ra, không có hoa mỹ, chỉ có lực lượng tuyệt đối. Quyền phong xé toạc không khí, mang theo khí thế hủy diệt. Hàn Phi vội vàng lùi lại, dùng kiếm chặn đỡ, nhưng lực đạo kinh khủng từ quyền của Lăng Tiêu vẫn khiến hắn bay ngược về phía sau, thanh kiếm run lên bần bật.

Trong chớp mắt, Lăng Tiêu đã áp sát. Hắn không cho Hàn Phi cơ hội phản công, liên tục tung quyền, mỗi quyền đều là một ngọn núi đè xuống. Hàn Phi chống đỡ chật vật, mồ hôi đầm đìa. Cuối cùng, Lăng Tiêu tung ra một chiêu “Bá Quyền Phá Sơn Hà”, một quyền mang theo ý chí bất khuất, trực tiếp đánh bay Hàn Phi ra khỏi lôi đài.

Trận chiến kết thúc chóng vánh, nhưng dư âm để lại thì không hề nhỏ. Toàn bộ khán đài chìm vào im lặng, rồi bùng nổ trong tiếng reo hò kinh ngạc. Lăng Tiêu đã chiến thắng một cách áp đảo, tài năng của hắn không còn chỉ là “tiềm lực”, mà là sức mạnh thực sự, khiến các trưởng lão và tông chủ của các thế lực lớn cũng phải chú ý.

Lăng Tiêu khẽ nhíu mày. Hắn cảm nhận được nhiều ánh mắt hơn trước, không chỉ có sự tán thưởng mà còn có cả sự dò xét, tham lam và cả… sát ý ẩn giấu. Tàn hồn đã đúng. Việc hắn thể hiện quá nhiều đã phá vỡ cục diện yên bình giả tạo của Huyền Giới.

Sau khi xuống lôi đài, Lăng Tiêu tìm một góc yên tĩnh để điều tức. Tàn hồn lại xuất hiện, lơ lửng bên cạnh hắn.

“Ngươi làm tốt lắm, nhưng cũng quá mức chói mắt rồi.” Tàn hồn nói, giọng điệu vừa có chút tán thưởng, vừa có chút lo lắng.

Lăng Tiêu hừ lạnh, “Chẳng lẽ ta phải giả vờ yếu đuối để tránh chúng? Ta không có thời gian đó. Hơn nữa, ta cần phải thu hút chúng, để chúng lộ diện.”

“Ngươi nói có lý.” Tàn hồn trầm ngâm. “Nhưng ngươi phải biết, con đường phía trước sẽ càng ngày càng khó khăn. Chúng sẽ không chỉ phái những kẻ tầm thường đến đối phó ngươi nữa đâu.”

Ngay lúc đó, một luồng khí tức lạnh lẽo, âm u bất ngờ bao trùm lấy quảng trường thi đấu. Lăng Tiêu và tàn hồn đồng thời ngẩng đầu. Một bóng người xuất hiện trên lôi đài trung tâm, nơi chuẩn bị diễn ra trận đấu tiếp theo. Hắn là một thanh niên thân hình gầy gò, khuôn mặt tái nhợt như không có huyết sắc, đôi mắt sâu hoắm như vực thẳm. Hắn mặc một bộ hắc bào đơn giản, nhưng lại mang đến cảm giác áp bức khó tả.

Không ai biết hắn đến từ đâu. Hắn không phải là một thiên tài nổi tiếng của Huyền Giới, cũng không phải là đệ tử của tông môn lớn nào. Tên của hắn được xướng lên một cách khô khan: “Mạc Vô Trần.”

Đối thủ của Mạc Vô Trần là một đệ tử của Huyền Kiếm Phái, một kiếm tu trẻ tuổi đầy tự tin. Hắn bước lên lôi đài, định chào hỏi, nhưng Mạc Vô Trần đã ra tay trước. Không phải là một chiêu thức hoa mỹ, mà là một luồng khí đen kịt, lạnh lẽo như băng giá, từ lòng bàn tay hắn bắn ra. Luồng khí đó không có hình dạng rõ ràng, nhưng lại mang theo một sức mạnh ăn mòn kinh khủng.

Kiếm tu kia vội vàng rút kiếm chặn đỡ, nhưng khi kiếm của hắn chạm vào luồng khí đen, một âm thanh “xèo xèo” ghê rợn vang lên. Thanh kiếm nhanh chóng bị ăn mòn, chỉ trong vài hơi thở đã biến thành một đống sắt vụn. Cùng lúc đó, luồng khí đen đã xuyên thủng phòng ngự của kiếm tu, chạm vào cơ thể hắn.

Kiếm tu phát ra một tiếng kêu thảm thiết, toàn thân nhanh chóng khô héo, hóa thành một cái xác đen kịt, không còn một chút sinh khí. Máu thịt hắn như bị rút cạn, chỉ còn lại xương cốt được bọc trong da. Hắn chết một cách kinh hoàng, ngay trước mắt hàng vạn người.

Cả quảng trường chìm vào sự im lặng chết chóc. Các cường giả, trưởng lão của các tông môn đều đứng phắt dậy, mặt biến sắc. Đây không phải là một trận tỷ thí, đây là một cuộc tàn sát, một sự sỉ nhục đối với quy tắc của giải đấu.

Mạc Vô Trần không hề quan tâm đến những ánh mắt kinh hãi. Hắn lạnh lùng nhìn cái xác khô héo trên lôi đài, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười quỷ dị. Ngay cả trọng tài cũng không dám lên tiếng, bởi vì hắn cảm nhận được một luồng sát ý kinh khủng từ Mạc Vô Trần, giống như một con thú hoang dã đang ẩn mình trong bóng tối.

“Huyết Sát Chi Khí!” Tàn hồn bất ngờ thốt lên, giọng nói tràn đầy sự nghiêm trọng. “Đây là lực lượng của Huyết Sát Đạo Thống! Chúng đã ra tay rồi, Lăng Tiêu! Kẻ này không phải là người thường!”

Lăng Tiêu nheo mắt. Hắn cũng cảm nhận được sự bất thường trong khí tức của Mạc Vô Trần. Luồng khí đen kia không đơn thuần là âm hàn, nó còn mang theo một loại năng lượng tà ác, có khả năng ăn mòn sinh khí và cả linh hồn. Huyết Sát Đạo Thống… Một cái tên xa lạ, nhưng lại mang đến cho hắn một cảm giác quen thuộc đến rợn người, như thể nó đã từng khắc sâu vào ký ức bị phong ấn của hắn.

Trận đấu tiếp theo được công bố. Đối thủ của Mạc Vô Trần chính là Lăng Tiêu!

Cả quảng trường lại một lần nữa bùng nổ, nhưng lần này không phải vì reo hò, mà là vì tiếng xôn xao, bàn tán và cả sự lo lắng. Lăng Tiêu, thiên tài mới nổi, sẽ phải đối đầu với một kẻ tàn nhẫn và bí ẩn như Mạc Vô Trần? Đây rõ ràng là một sự sắp đặt, một cái bẫy chết người.

Mạc Vô Trần quay đầu, đôi mắt sâu hoắm như không có đáy nhìn thẳng về phía Lăng Tiêu. Trong đôi mắt đó không có cảm xúc, chỉ có sự lạnh lẽo và một tia hứng thú bệnh hoạn.

“Ngươi chính là kẻ phá vỡ quy tắc?” Giọng nói của Mạc Vô Trần khàn khàn, như tiếng kim loại cọ xát vào nhau, khiến người nghe rợn tóc gáy. “Ta đã chờ ngươi.”

Lăng Tiêu bước lên lôi đài, khí thế không hề thua kém. Hắn đối mặt với Mạc Vô Trần, hai luồng khí tức hoàn toàn đối lập va chạm vào nhau, tạo ra một áp lực vô hình bao trùm cả lôi đài.

“Ngươi là ai?” Lăng Tiêu hỏi, giọng nói trầm thấp, đầy uy lực.

Mạc Vô Trần cười khẩy, một nụ cười khiến người ta lạnh sống lưng. “Ta là Mạc Vô Trần. Còn ngươi, là con mồi của chúng ta.”

Hắn không hề che giấu, trực tiếp nói ra điều đó. Lời nói của hắn như một lời tuyên chiến công khai, không chỉ với Lăng Tiêu mà còn với cả Huyền Giới. Các cường giả ngồi trên khán đài đều nhíu mày. “Chúng ta”? Huyết Sát Đạo Thống? Rốt cuộc là thế lực nào mà lại dám ngang nhiên hành động như vậy ở nơi công cộng?

Lăng Tiêu không nói thêm lời nào. Hắn biết, lời nói vô ích. Chỉ có sức mạnh mới có thể giải quyết vấn đề. Hắn vận chuyển Bá Thể Quyết đến cực hạn, đồng thời, một luồng năng lượng bí ẩn từ sâu trong Chí Tôn Thần Tàng bắt đầu âm thầm chảy ra, hòa vào cơ thể hắn.

“Tốt lắm.” Mạc Vô Trần gật đầu, vẻ mặt thích thú. “Ta sẽ đích thân kiểm tra xem, cái gọi là ‘tiềm lực Chí Tôn’ của ngươi có thể chịu đựng được bao nhiêu Huyết Sát Chi Khí của ta!”

Không cần trọng tài tuyên bố, trận chiến đã bùng nổ. Mạc Vô Trần không hề giữ lại, đôi bàn tay gầy gò của hắn hóa thành vuốt, vô số Huyết Sát Chi Khí màu đen sậm như mực từ cơ thể hắn bùng nổ, hóa thành những con rắn độc lao thẳng về phía Lăng Tiêu. Mỗi con rắn đều mang theo khả năng ăn mòn kinh khủng, có thể khiến bất kỳ sinh vật nào chạm vào cũng phải tan chảy.

Lăng Tiêu không né tránh, hắn biết Huyết Sát Chi Khí này cực kỳ nguy hiểm. Hắn tung ra “Bá Quyền Liệt Không”, một quyền mang theo sức mạnh phá hủy mọi thứ. Quyền phong màu vàng kim va chạm với những con rắn đen, tạo ra những tiếng nổ “ầm ầm” vang vọng.

Huyết Sát Chi Khí cố gắng ăn mòn quyền phong của Lăng Tiêu, nhưng Bá Quyền Liệt Không lại quá mạnh mẽ, mang theo ý chí bất diệt của Thái Cổ Bá Thể, trực tiếp đánh tan những con rắn đen, khiến chúng hóa thành những tia khói đen biến mất trong không khí.

Mạc Vô Trần hơi ngạc nhiên, nhưng hắn nhanh chóng nở một nụ cười tàn độc hơn. Hắn vung tay, vô số Huyết Sát Chi Khí ngưng tụ lại, hóa thành một tấm màn đen khổng lồ, bao trùm lấy cả Lăng Tiêu. Trong tấm màn đó, những tiếng kêu thảm thiết của vô số linh hồn oan khuất vang lên, cố gắng công kích thần hồn của Lăng Tiêu.

“Huyễn Ảnh Sát Trận!” Tàn hồn cảnh báo. “Đừng để nó ảnh hưởng đến thần hồn của ngươi!”

Lăng Tiêu biết điều đó. Hắn nhắm mắt lại, thần hồn cường đại được Chí Tôn Thần Tàng bảo hộ, không hề bị ảnh hưởng bởi những tiếng kêu thảm thiết kia. Hắn hít sâu một hơi, sau đó mở bừng mắt, đôi mắt sáng rực như hai vì sao.

Một luồng khí tức bạo liệt từ cơ thể hắn bùng nổ, không phải là Bá Thể Chi Lực thuần túy, mà là một loại sức mạnh cổ xưa, thâm sâu hơn, mang theo một chút khí tức của vạn vật nguyên thủy. Đó là một phần nhỏ của Chí Tôn Thần Tàng đang được kích hoạt!

“Phá!” Lăng Tiêu gầm lên. Hắn tung ra một quyền cuối cùng, không còn là Bá Quyền đơn thuần, mà là “Chí Tôn Bá Quyền”, một quyền mang theo ý chí của Chí Tôn, có thể phá vỡ mọi quy tắc, mọi ảo ảnh.

Quyền này đánh thẳng vào trung tâm của Huyễn Ảnh Sát Trận. Tấm màn đen khổng lồ run rẩy dữ dội, những tiếng kêu thảm thiết càng lúc càng lớn, rồi bỗng chốc… vỡ tan! Vô số Huyết Sát Chi Khí bị đánh tan tành, tiêu tán vào hư vô.

Mạc Vô Trần lảo đảo lùi lại, khóe miệng chảy ra một tia máu đen. Hắn không thể tin được, Huyễn Ảnh Sát Trận của hắn, thứ đã từng giết chết vô số cường giả, lại bị một quyền của Lăng Tiêu phá tan dễ dàng như vậy.

“Ngươi… ngươi không phải là người của Huyền Giới!” Mạc Vô Trần nghiến răng, ánh mắt đầy vẻ kinh hãi. “Ngươi là ai? Tại sao lại có khí tức này?”

Lăng Tiêu không trả lời. Hắn bước từng bước về phía Mạc Vô Trần, mỗi bước chân đều mang theo một áp lực vô hình. Hắn đã hiểu. Kẻ thù của hắn không chỉ muốn giết hắn, mà còn muốn thăm dò hắn, muốn biết hắn đã thức tỉnh được bao nhiêu sức mạnh.

“Ngươi chỉ là một con tốt.” Lăng Tiêu lạnh lùng nói. “Nói cho ta biết, Huyết Sát Đạo Thống là gì? Kẻ nào đã phong ấn ta?”

Mạc Vô Trần cười điên dại. “Ngươi nghĩ ngươi có thể ép buộc ta sao? Ta thà chết còn hơn!” Hắn vận chuyển toàn bộ Huyết Sát Chi Khí còn lại trong cơ thể, cố gắng tự bạo, muốn kéo Lăng Tiêu cùng chết, hoặc ít nhất là không để lộ ra thêm bất kỳ bí mật nào.

Nhưng Lăng Tiêu nhanh hơn. Hắn không cho Mạc Vô Trần cơ hội. Một luồng thần niệm cường đại từ mi tâm hắn bắn ra, trực tiếp xông thẳng vào thức hải của Mạc Vô Trần, phong tỏa linh hồn hắn ngay lập tức. Sau đó, hắn tung ra một quyền, đánh ngất Mạc Vô Trần, nhưng không giết chết hắn.

Cơ thể Mạc Vô Trần ngã xuống lôi đài, bất tỉnh nhân sự. Toàn bộ quảng trường lại chìm vào im lặng. Lăng Tiêu đứng đó, trên người hắn có vài vết thương nhỏ do bị Huyết Sát Chi Khí chạm vào, nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc bén như cũ, không hề lay động.

Hắn cúi xuống, nhìn Mạc Vô Trần. Trên cổ tay của Mạc Vô Trần, Lăng Tiêu nhìn thấy một hình xăm nhỏ, là một biểu tượng kỳ lạ: một giọt máu đang nhỏ xuống một vòng xoáy đen kịt. Đó là biểu tượng của Huyết Sát Đạo Thống.

“Chúng đã thực sự ra tay rồi.” Tàn hồn khẽ thở dài. “Và đây mới chỉ là khởi đầu. Ngươi đã có được manh mối đầu tiên. Huyết Sát Đạo Thống… là một trong những chi nhánh cổ xưa nhất của Tổ Chức đó.”

Lăng Tiêu nắm chặt tay. Hắn đã có một cái tên, một biểu tượng. Con đường Huyền Giới Tranh Bá, giờ đây, không còn là cuộc chiến của các thiên tài, mà là một cuộc săn lùng đầy nguy hiểm và thử thách, một cuộc chiến với một thế lực bí ẩn, cổ xưa và tà ác. Nhưng hắn không hề sợ hãi. Ngược lại, trong lòng hắn, một ngọn lửa chiến ý hừng hực bùng lên.

Hắn sẽ tìm ra chúng. Hắn sẽ đối đầu với chúng. Và hắn sẽ khiến chúng phải trả giá cho tất cả những gì chúng đã làm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8