Chí Tôn Vạn Đế
Chương 128
Sáng sớm hôm sau, ánh bình minh le lói qua khung cửa sổ khách điếm, đánh thức Lăng Tiêu khỏi giấc ngủ sâu. Hắn vươn vai, cảm nhận luồng linh khí trong cơ thể lưu chuyển thông suốt, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đêm qua, sau khi định hình kế hoạch, hắn đã dành thời gian tu luyện, củng cố cảnh giới và làm quen với những chiêu thức mới.
Hắn đứng dậy, bước ra ban công, nhìn xuống thành phố Đông Lâm đang dần thức giấc. Tiếng người ồn ào, tiếng rao hàng, tiếng vó ngựa lạo xạo trên đường đá… tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động. Hôm nay, giải đấu “Đông Lâm Chi Quang” sẽ chính thức bắt đầu, và hắn biết, đây sẽ là cánh cửa đầu tiên để hắn bước vào thế giới rộng lớn của Huyền Giới.
“Thiên Vũ Học Viện, Vô Cực Kiếm Tông… ta sẽ xem các ngươi có gì đặc biệt,” Lăng Tiêu thầm nhủ, ánh mắt sáng rực. Hắn không chỉ muốn gia nhập một thế lực lớn, mà còn muốn tìm kiếm thông tin về Chí Tôn Thần Tàng, về kẻ thù đã phong ấn hắn. Mỗi bước đi của hắn đều phải mang ý nghĩa, đều phải hướng tới mục tiêu cuối cùng.
Sau khi chuẩn bị xong xuôi, Lăng Tiêu rời khách điếm. Dòng người đổ về trung tâm thành phố ngày càng đông đúc. Ai nấy đều háo hức, mong chờ chứng kiến những màn tranh tài đỉnh cao của các thiên tài trẻ tuổi. Giải đấu “Đông Lâm Chi Quang” không chỉ là một sự kiện thể thao, mà còn là một cơ hội để các thế lực lớn của Huyền Giới chọn lựa nhân tài, và là bước đệm để các tu sĩ trẻ khẳng định bản thân.
Địa điểm tổ chức giải đấu là một quảng trường rộng lớn nằm ngay trung tâm Đông Lâm Thành. Nơi đây đã được xây dựng một đấu trường khổng lồ, bao quanh bởi những khán đài cao ngất, có thể chứa hàng vạn người. Các lá cờ của những tông môn, thế lực lớn phấp phới trong gió, tạo nên một khung cảnh uy nghiêm mà tráng lệ.
Lăng Tiêu bước vào khu vực dành cho thí sinh, nơi hàng trăm thanh niên tài tuấn đang tụ tập. Họ đến từ khắp các gia tộc, các tiểu tông môn trong vùng, mỗi người đều mang trong mình niềm kiêu hãnh và khát vọng chiến thắng. Có người thì tự tin ngẩng cao đầu, khí tức hùng hậu; có người thì lặng lẽ điều hòa hơi thở, ánh mắt sắc bén; cũng có những người còn non nớt, nét mặt lộ rõ sự lo lắng.
Hắn không mấy để tâm đến những ánh mắt dò xét hay khinh thường của một vài người xung quanh. Trong số họ, có lẽ ít ai biết được, người thanh niên với vẻ ngoài bình thường này lại mang trong mình một bí mật kinh thiên, một sức mạnh đủ để khuynh đảo cả Huyền Giới.
Trên khán đài danh dự, các vị trưởng lão, sứ giả từ Thiên Vũ Học Viện, Vô Cực Kiếm Tông và nhiều thế lực lớn khác đã an tọa. Ánh mắt họ quét qua đám đông thí sinh, tìm kiếm những mầm non tiềm năng. Mỗi một ánh mắt đều ẩn chứa sự đánh giá sắc bén, có thể quyết định vận mệnh của một tu sĩ trẻ.
Một vị trọng tài đứng ở trung tâm đấu trường, cất cao giọng nói, âm thanh vang vọng khắp quảng trường: “Chào mừng tất cả các thiên tài và quý vị khách quý đến với giải đấu ‘Đông Lâm Chi Quang’ lần thứ ba mươi sáu! Quy tắc giải đấu năm nay không có gì thay đổi. Vòng loại sẽ là các trận đấu đối kháng một chọi một, loại trực tiếp. Người chiến thắng sẽ tiếp tục tiến vào vòng trong. Top 100 sẽ nhận được phần thưởng hậu hĩnh và cơ hội được các tông môn lớn chiêu mộ. Top 10 sẽ được ưu tiên gia nhập Thiên Vũ Học Viện hoặc Vô Cực Kiếm Tông! Nào, hãy để tinh thần chiến đấu bùng cháy!”
Tiếng hò reo vang dội. Từng cặp thí sinh được gọi tên, bước lên võ đài. Các trận đấu diễn ra liên tục, kịch tính. Có người thì dùng kiếm pháp tinh xảo, có người thì vận dụng quyền cước mạnh mẽ, lại có người sử dụng pháp thuật rực rỡ. Mỗi trận đấu đều là một màn trình diễn sức mạnh và tài năng.
Lăng Tiêu lặng lẽ quan sát. Hắn nhận thấy trình độ tu luyện của các thí sinh ở đây đa phần tập trung ở cảnh giới Luyện Khí Kỳ tầng thứ bảy đến tầng thứ chín, một số ít đạt tới Khai Nguyên Cảnh sơ kỳ. Với thực lực Khai Nguyên Cảnh trung kỳ của hắn, những đối thủ này không đáng ngại. Nhưng hắn không thể quá phô trương, cần phải giữ lại một phần sức mạnh để tránh gây chú ý không cần thiết, đồng thời cũng để thăm dò phản ứng của các thế lực lớn.
Chẳng mấy chốc, đến lượt Lăng Tiêu. Tên hắn vang lên: “Lăng Tiêu đấu với Trịnh Hạo!”
Hắn bước lên võ đài. Đối thủ của hắn là một thanh niên vóc dáng cường tráng, cầm trong tay một thanh đại đao. Trịnh Hạo nhìn Lăng Tiêu với vẻ khinh thường, bởi Lăng Tiêu trông khá bình thường, không có khí tức đặc biệt nổi bật như những thiên tài khác.
“Ngươi là Lăng Tiêu? Khí tức yếu ớt thế này mà cũng dám lên đài? Mau nhận thua đi kẻo lại bị thương!” Trịnh Hạo lớn tiếng mỉa mai.
Lăng Tiêu không nói lời nào, chỉ khẽ nhếch mép. Hắn đứng thẳng, khí tức nội liễm, nhưng sâu thẳm bên trong, một nguồn năng lượng hùng vĩ đang âm thầm vận chuyển. Đó là một phần nhỏ của Chí Tôn Thần Tàng, được hắn điều khiển một cách tinh vi.
Trọng tài phất tay: “Bắt đầu!”
Trịnh Hạo cười khẩy, vung đại đao chém xuống một cách thô bạo, mang theo một luồng kình phong mạnh mẽ. Hắn muốn kết thúc trận đấu thật nhanh để thể hiện sức mạnh của mình.
Tuy nhiên, Lăng Tiêu chỉ nhẹ nhàng nghiêng người, tránh thoát lưỡi đao trong gang tấc. Hắn không dùng binh khí, chỉ vung một quyền. Quyền pháp của hắn không hoa mỹ, nhưng ẩn chứa một lực lượng kinh người. Một quyền này của hắn, nếu không phải là một cao thủ có thể nhìn ra sự tinh diệu, sẽ chỉ thấy sự đơn giản, nhưng lại có thể khắc chế được mọi sự phức tạp.
“Phập!”
Nắm đấm của Lăng Tiêu không trực tiếp đánh vào Trịnh Hạo, mà là đánh vào chuôi đại đao của hắn. Một lực đạo ẩn chứa kình lực xuyên thấu truyền thẳng vào cánh tay Trịnh Hạo. Đại đao lập tức tuột khỏi tay hắn, rơi xuống đất “leng keng”. Cánh tay Trịnh Hạo run lên bần bật, tê dại, đau nhức. Hắn chưa kịp phản ứng, Lăng Tiêu đã tiến lên một bước, một chỉ điểm nhẹ vào ngực hắn.
Trịnh Hạo cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo, mạnh mẽ xuyên qua kinh mạch, khiến toàn thân hắn cứng đờ, không thể nhúc nhích. Hắn trợn mắt nhìn Lăng Tiêu, vẻ mặt kinh hãi tột độ. Hắn biết, nếu Lăng Tiêu muốn, hắn đã có thể kết liễu mình ngay lập tức.
“Ngươi… ngươi…” Trịnh Hạo lắp bắp, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán.
Lăng Tiêu thu tay về, ánh mắt bình thản. “Ngươi đã thua.”
Trọng tài cũng bất ngờ trước diễn biến nhanh chóng này, phải mất vài giây mới kịp hô lớn: “Lăng Tiêu thắng!”
Cả quảng trường im lặng trong giây lát, sau đó bùng nổ những tiếng bàn tán xôn xao. Không ai ngờ một trận đấu lại kết thúc nhanh chóng và gọn gàng đến thế, mà người thắng lại là một thanh niên vô danh, không hề phô trương khí thế.
Trên khán đài danh dự, các trưởng lão cũng nheo mắt lại.
“Hả? Tốc độ nhanh thật!” Một trưởng lão Thiên Vũ Học Viện thì thầm, “Khí tức nội liễm, nhìn không ra sâu cạn. Nhưng quyền pháp kia… đơn giản mà lại ẩn chứa đạo lý.”
“Không sai. Hắn không hề dùng linh khí hùng hậu để áp chế, mà dùng sự tinh diệu của lực đạo. Thú vị!” Một trưởng lão Vô Cực Kiếm Tông cũng gật gù, ánh mắt lộ vẻ hứng thú.
Lăng Tiêu không quan tâm đến những lời bàn tán. Hắn lặng lẽ bước xuống võ đài, hòa vào đám đông. Trận thắng đầu tiên này chỉ là một phép thử, để hắn biết được giới hạn của mình trong mắt người khác, và để hắn bắt đầu thu hút sự chú ý một cách vừa phải.
Sau đó, hắn liên tục tham gia vào các vòng đấu tiếp theo. Mỗi trận, hắn đều thể hiện một chút sức mạnh mới, một chút kỹ năng tinh xảo hơn. Khi thì hắn dùng thân pháp nhanh nhẹn né tránh, khi thì dùng quyền cước mạnh mẽ đánh bại đối thủ, khi lại dùng một chiêu thức mang theo hơi thở cổ xưa, khiến đối thủ không kịp trở tay.
Hắn không bao giờ dùng hết sức, nhưng cũng đủ để mọi người phải trầm trồ. Từ một kẻ vô danh, Lăng Tiêu nhanh chóng trở thành một trong những “ngựa ô” của giải đấu. Tên tuổi hắn bắt đầu được truyền tai nhau, và ánh mắt của các vị trưởng lão trên khán đài danh dự ngày càng tập trung vào hắn nhiều hơn.
Ngày đầu tiên của giải đấu kết thúc, Lăng Tiêu đã dễ dàng vượt qua ba vòng loại, giành được quyền tiến vào vòng trong. Hắn đã đạt được mục đích ban đầu: gây chú ý, nhưng không quá mức để trở thành tâm điểm của mọi âm mưu. Hắn biết, những thử thách thực sự vẫn còn ở phía trước, khi các thiên tài mạnh hơn sẽ xuất hiện, và các thế lực lớn sẽ bắt đầu ra mặt chiêu mộ. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Con đường chinh phục Huyền Giới, giờ đây, mới chỉ thực sự bắt đầu.