Chí Tôn Vạn Đế
Chương 127

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:19:52 | Lượt xem: 4

CHƯƠNG 127: ĐÔNG LÂM THÀNH – CỔNG VÀO HUYỀN GIỚI

Hành trình từ sâu trong rừng U Ảnh đến thành Đông Lâm mất gần ba ngày đường. Đoàn người Thanh Vân Tông di chuyển không quá nhanh, nhưng cũng không hề chậm trễ. Trên đường đi, Lăng Tiêu vẫn giữ thái độ trầm ổn, ít nói, nhưng đôi mắt hắn thì không ngừng quan sát. Mỗi ngọn núi, mỗi dòng sông, mỗi thị trấn nhỏ mà họ đi qua đều mang một vẻ đẹp hùng vĩ và ẩn chứa những bí mật riêng của Huyền Giới. Khí tức linh khí ở đây nồng đậm hơn hẳn so với vùng phàm trần hắn từng ở, khiến cho việc tu luyện dường như trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.

Lăng Tiêu không ngừng vận chuyển công pháp, âm thầm hấp thu linh khí trời đất để củng cố cảnh giới của mình. Hắn biết rằng, Huyền Giới tuy rộng lớn, nhưng cũng là nơi cường giả như mây, nếu không có đủ thực lực, hắn sẽ khó mà đứng vững. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể vẫn ẩn chứa quá nhiều bí mật, và Lăng Tiêu cảm nhận được một nguồn năng lượng khổng lồ đang chờ đợi được giải phóng. Mỗi khi hắn tu luyện, nguồn năng lượng đó lại âm ỉ rung động, như muốn phá tan mọi gông cùm. Hắn cần phải mạnh mẽ hơn, nhanh chóng thức tỉnh toàn bộ tiềm năng của mình.

Thanh Vũ, sau sự kiện săn giết Hỏa Nha Vương, đã thay đổi hoàn toàn cách nhìn về Lăng Tiêu. Nàng không còn coi hắn là một thiếu niên may mắn, mà là một thiên tài thực sự, ẩn giấu thực lực kinh người. Nàng thường xuyên tìm cách trò chuyện với Lăng Tiêu, hỏi về những trải nghiệm của hắn, về những kỹ năng chiến đấu mà hắn đã thể hiện. Lăng Tiêu luôn khéo léo trả lời, không tiết lộ quá nhiều, nhưng cũng đủ để giữ sự tò mò của Thanh Vũ và tránh gây ra sự nghi ngờ. Hắn cũng nhận ra rằng, Thanh Vũ là một cô gái lương thiện, có chút ngây thơ nhưng rất nhiệt huyết với con đường tu luyện. Nàng có thể là một người bạn hữu ích trong giai đoạn đầu hắn đặt chân vào Huyền Giới, cung cấp những thông tin cần thiết.

Các đệ tử khác của Thanh Vân Tông cũng không còn dám khinh thường Lăng Tiêu. Ánh mắt họ nhìn hắn đầy kính nể và có phần sợ hãi. Ngay cả Trưởng lão Lý cũng thường xuyên đưa mắt nhìn về phía Lăng Tiêu với vẻ mặt phức tạp, có sự tán thưởng, có sự nghi hoặc, và cả một chút lo lắng. Ông biết rằng, một thiên tài như Lăng Tiêu sớm muộn gì cũng sẽ vượt ra khỏi Thanh Vân Tông, bay cao hơn nữa. Việc Thanh Vân Tông có thể giữ chân hắn hay không, đó là một câu hỏi lớn mà ông không dám nghĩ tới.

Trong một buổi tối nghỉ chân bên suối, Thanh Vũ ngồi xuống cạnh Lăng Tiêu, khẽ nói:

“Lăng Tiêu, huynh thật sự đến từ vùng phàm trần sao? Khí chất và tài năng của huynh khác hẳn những người mà ta từng gặp. Ngay cả những thiên tài nổi tiếng của Đông Lâm Thành cũng khó lòng sánh kịp.”

Lăng Tiêu mỉm cười, ánh mắt nhìn xa xăm vào màn đêm, ánh lửa trại chập chờn phản chiếu trong đôi mắt hắn:

“Vùng phàm trần có thể không có linh khí nồng đậm như Huyền Giới, nhưng cũng không thiếu những con người có ý chí kiên cường. Ta chỉ là một trong số đó, may mắn có được một chút cơ duyên mà thôi.”

“Cơ duyên ư?” Thanh Vũ lẩm bẩm, nàng không tin lắm vào lời giải thích đó, nhưng cũng không tiện hỏi sâu hơn. Rồi nàng lại hỏi, “Nghe nói thành Đông Lâm sắp có đợt tuyển chọn đệ tử của Vô Cực Kiếm Tông và Thiên Vũ Học Viện, huynh có ý định tham gia không? Với thực lực của huynh, chắc chắn sẽ không thành vấn đề.”

Lăng Tiêu quay sang nhìn Thanh Vũ, ánh mắt lóe lên một tia sắc bén, nhưng nhanh chóng thu lại:

“Vô Cực Kiếm Tông và Thiên Vũ Học Viện là những thế lực lớn ở Đông Lâm Thành sao?”

“Đúng vậy!” Thanh Vũ gật đầu, vẻ mặt đầy tự hào khi nói về các thế lực lớn. “Họ là hai thế lực hàng đầu trong khu vực Đông Lâm này, thậm chí còn có danh tiếng vang vọng khắp một nửa Huyền Giới. Vô Cực Kiếm Tông nổi tiếng với kiếm pháp tinh diệu, tông môn tọa lạc trên đỉnh Kiếm Phong hùng vĩ. Còn Thiên Vũ Học Viện là nơi hội tụ đủ loại thiên tài, có nhiều công pháp và bí thuật phong phú, không giới hạn về môn phái hay chủng tộc. Hàng năm, họ đều tuyển chọn đệ tử từ khắp nơi, thu hút vô số tu sĩ trẻ tuổi đến thử vận may. Những ai được chọn vào đều có tiền đồ xán lạn, một bước lên mây. Nhưng để vượt qua được các vòng kiểm tra thì cực kỳ khó, tỷ lệ chọi rất cao, phải là thiên tài trong số thiên tài mới có hy vọng.”

“Vậy sao?” Lăng Tiêu trầm ngâm. Hắn biết đây chính là cơ hội mà hắn đang tìm kiếm. Gia nhập một thế lực lớn sẽ giúp hắn có thêm tài nguyên tu luyện, tiếp cận nhiều thông tin hơn về Huyền Giới, và quan trọng nhất là tìm kiếm manh mối về Chí Tôn Thần Tàng và kẻ thù đã phong ấn hắn. “Ta sẽ thử vận may.”

Thanh Vũ nghe vậy thì vui vẻ ra mặt. Nàng tin rằng với tài năng của Lăng Tiêu, việc gia nhập một trong hai thế lực này sẽ không thành vấn đề. Nàng còn định rủ rê Lăng Tiêu gia nhập Thanh Vân Tông, nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên định của hắn, nàng hiểu rằng Thanh Vân Tông nhỏ bé không thể giữ chân được một con rồng như Lăng Tiêu.

Ba ngày sau, một thành trì khổng lồ sừng sững hiện ra trước mắt đoàn người. Đó chính là thành Đông Lâm. Tường thành cao vút, được xây bằng đá xanh khổng lồ, vững chắc như một tòa núi. Những tòa tháp canh vươn lên trời xanh, tỏa ra một khí thế hùng vĩ, trên đỉnh tháp, các trận pháp phòng ngự lấp lánh linh quang. Từ xa, đã có thể cảm nhận được sự phồn hoa và đông đúc của thành phố này, như một trái tim đang đập mạnh mẽ giữa vùng đất Huyền Giới.

“Đó là thành Đông Lâm!” Thanh Vũ chỉ tay về phía trước, giọng nói đầy hưng phấn, đôi mắt lấp lánh. “Nơi đây là trung tâm giao thương và tu luyện của cả khu vực Đông Lâm. Cường giả như mây, linh khí dồi dào, và cũng là nơi ẩn chứa vô vàn cơ hội lẫn nguy hiểm. Có lẽ đây là lần đầu tiên huynh nhìn thấy một đại thành của Huyền Giới, đúng không?”

Lăng Tiêu gật đầu, ánh mắt không hề giấu diếm sự kinh ngạc. So với những thị trấn nhỏ hay thành phố của phàm nhân mà hắn từng thấy, Đông Lâm Thành như một thế giới khác. Cổng thành rộng lớn, có hàng dài tu sĩ ra vào tấp nập. Có người cưỡi linh thú bay lượn trên không, có người ngồi trên những cỗ xe được kéo bởi yêu thú quý hiếm, lại có cả những tu sĩ bình thường đi bộ, khí tức mạnh mẽ tỏa ra khiến người ta phải kính sợ. Sự đa dạng về trang phục, chủng tộc và cảnh giới tu luyện khiến Lăng Tiêu cảm thấy mình đang bước vào một thế giới hoàn toàn mới.

Khi đoàn người Thanh Vân Tông tiến vào thành, Lăng Tiêu lập tức cảm nhận được một sự khác biệt lớn. Linh khí trong thành nồng đậm hơn bên ngoài rất nhiều, có lẽ do có những linh trận tụ khí được khắc sâu dưới lòng đất, không ngừng hấp thu và tinh lọc linh khí trời đất. Đường phố rộng lớn, lát đá xanh sạch sẽ, hai bên là vô số cửa hàng, tửu quán, và các tòa lầu cao chót vót, chạm khắc tinh xảo. Tiếng rao hàng, tiếng trò chuyện, tiếng linh thú gầm gừ, tiếng va chạm của binh khí, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh sống động về sự phồn hoa và sôi động.

Các tu sĩ ở đây đủ mọi cảnh giới, từ Luyện Khí Kỳ sơ cấp cho đến những cường giả Hóa Thần Kỳ ẩn mình trong đám đông. Lăng Tiêu còn nhận ra vài cường giả có khí tức mạnh mẽ hơn cả Trưởng lão Lý, khiến hắn càng thêm cảnh giác. Hắn biết rằng, Đông Lâm Thành này chỉ là một góc nhỏ của Huyền Giới, nhưng đã ẩn chứa quá nhiều cao thủ. Con đường hắn phải đi còn rất dài.

Trưởng lão Lý dẫn đoàn đến một khách điếm quen thuộc, tên là “Tụ Linh Các”, sau đó dặn dò các đệ tử nghỉ ngơi và không nên gây chuyện, tránh rắc rối không đáng có. Ông cũng đặc biệt dặn dò Lăng Tiêu:

“Lăng Tiêu, ngươi có tài năng hơn người, nhưng Đông Lâm Thành không phải là nơi để phô trương. Có rất nhiều thế lực mạnh mẽ và những cường giả không thể lường trước được. Ngươi nên cẩn thận, đặc biệt là trong thời gian tuyển chọn đệ tử sắp tới, sẽ có rất nhiều thế lực khác cũng đến đây để chiêu mộ nhân tài, hoặc đơn giản là gây rối.”

Lăng Tiêu gật đầu, tỏ vẻ khiêm tốn:

“Đa tạ Trưởng lão Lý đã nhắc nhở. Vãn bối sẽ ghi nhớ.”

Sau khi nhận phòng, Lăng Tiêu không vội vã tu luyện. Hắn thay một bộ y phục giản dị hơn, rồi một mình rời khỏi khách điếm, bắt đầu dạo quanh Đông Lâm Thành. Hắn cần thu thập thêm thông tin chi tiết về Vô Cực Kiếm Tông và Thiên Vũ Học Viện, cũng như nắm bắt tình hình chung của thành phố, những tin tức quan trọng mà những người ngoài không biết.

Trên đường phố, Lăng Tiêu ghé vào một vài trà quán, lắng nghe những câu chuyện phiếm của các tu sĩ, những tin đồn về các bí cảnh, bảo vật, và cả những ân oán giang hồ. Hắn cũng mua vài cuốn ngọc giản ghi chép về lịch sử, địa lý, và các thế lực lớn trong khu vực Đông Lâm. Dần dần, một bức tranh rõ nét hơn về Huyền Giới hiện ra trong tâm trí hắn, không còn là những mảnh ghép rời rạc mà là một chỉnh thể có hệ thống.

Vô Cực Kiếm Tông là một tông môn cổ xưa, chuyên về kiếm đạo, có hàng vạn đệ tử và vô số cao thủ. Tông chủ của họ được đồn là một kiếm tu đạt đến cảnh giới Hóa Thần Đỉnh Phong, thậm chí có thể đã chạm đến ngưỡng Chuẩn Đế. Thiên Vũ Học Viện lại là một học viện tổng hợp, quy tụ nhiều thiên tài từ các lĩnh vực khác nhau, từ luyện đan, luyện khí, trận pháp cho đến tu luyện võ đạo. Viện trưởng của Thiên Vũ Học Viện cũng là một nhân vật bí ẩn, hiếm khi lộ diện nhưng sức mạnh thì không ai dám nghi ngờ, được đồn đại là ngang ngửa với Tông chủ Vô Cực Kiếm Tông.

Cả hai thế lực đều có tầm ảnh hưởng lớn, và việc gia nhập một trong số đó sẽ mang lại cho Lăng Tiêu rất nhiều lợi ích: tài nguyên tu luyện dồi dào, công pháp cao cấp, và quan trọng nhất là mạng lưới thông tin rộng lớn. Tuy nhiên, các đợt tuyển chọn không chỉ đòi hỏi tài năng tu luyện mà còn cả sự am hiểu về các lĩnh vực khác, hoặc ít nhất là một điểm đặc biệt nào đó để gây ấn tượng mạnh mẽ.

Lăng Tiêu cũng nghe ngóng được rằng, đợt tuyển chọn đệ tử chính thức của Vô Cực Kiếm Tông và Thiên Vũ Học Viện sẽ diễn ra trong vòng một tháng tới. Trước đó, sẽ có một giải đấu nhỏ do liên minh các gia tộc ở Đông Lâm Thành tổ chức, nhằm chọn ra những tài năng trẻ xuất sắc nhất để giới thiệu cho hai thế lực lớn này. Giải đấu này được gọi là “Đông Lâm Chi Quang”, và phần thưởng cho người thắng cuộc là một viên “Linh Nguyên Đan” quý hiếm, có thể giúp tu sĩ đột phá cảnh giới, cùng với cơ hội được đặc cách tham gia vòng cuối cùng của đợt tuyển chọn đệ tử chính thức.

“Đông Lâm Chi Quang…” Lăng Tiêu thầm nhủ. Đây chính là cơ hội hoàn hảo để hắn thể hiện bản thân mà không cần phải quá lộ liễu, đồng thời cũng là bước đệm để tiến vào các thế lực lớn. Hắn cần viên Linh Nguyên Đan để thúc đẩy tu vi, và cơ hội đặc cách sẽ giúp hắn tiết kiệm thời gian, trực tiếp đối mặt với những thử thách thực sự, tiếp cận tầng lớp cốt lõi của Huyền Giới.

Hắn cũng nghe được một tin đồn thú vị khác: Gần đây, có một bí cảnh cổ xưa vừa hé lộ ở vùng núi phía Tây Đông Lâm Thành. Bí cảnh này đã tồn tại từ hàng vạn năm trước, thuộc về một tông môn đã biến mất trong lịch sử. Nhiều cường giả và thiên tài đang đổ xô đến đó để tìm kiếm cơ duyên. Tuy nhiên, bí cảnh này cực kỳ nguy hiểm, có không ít tu sĩ đã bỏ mạng, thậm chí có cả cường giả Hóa Thần Kỳ cũng không thể toàn mạng trở về.

Lăng Tiêu cân nhắc. Bí cảnh có thể mang lại cơ duyên lớn, thậm chí là manh mối về Chí Tôn Thần Tàng. Nhưng nó cũng quá nguy hiểm và có thể làm lộ ra sức mạnh thật sự của hắn quá sớm, thu hút sự chú ý không mong muốn. Hiện tại, mục tiêu trước mắt vẫn là gia nhập một thế lực lớn để có chỗ đứng vững chắc. Bí cảnh có thể xem xét sau, khi hắn đã có đủ thực lực và một thân phận hợp lý.

Sau khi đã nắm được kha khá thông tin, Lăng Tiêu trở về khách điếm. Hắn ngồi trên giường, nhắm mắt lại. Trong đầu hắn, kế hoạch đã dần hình thành rõ ràng. Bước đầu tiên, hắn sẽ tham gia giải đấu “Đông Lâm Chi Quang” để giành lấy cơ hội và danh tiếng. Sau đó, hắn sẽ sử dụng cơ hội đó để gia nhập Thiên Vũ Học Viện hoặc Vô Cực Kiếm Tông, tùy thuộc vào nơi nào phù hợp với mục tiêu của hắn hơn. Từ đó, hắn sẽ từng bước vén màn bí mật của Chí Tôn Thần Tàng, tìm kiếm kẻ thù đã hãm hại hắn, và bắt đầu con đường chinh phục đỉnh cao của Huyền Giới.

Ánh mắt Lăng Tiêu mở ra, lóe lên một tia sáng kiên định, tựa như hai vì sao rực rỡ trong đêm tối. Hắn đã sẵn sàng cho những thử thách sắp tới, cho những cuộc tranh đấu khốc liệt. Thành Đông Lâm, chỉ là một khởi đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8