Chí Tôn Vạn Đế
Chương 126

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:19:13 | Lượt xem: 4

Chương 126: Bước Chân Đầu Tiên Vào Huyền Giới

Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá, rọi xuống khu rừng nơi Lăng Tiêu vừa bế quan, những giọt sương đêm còn đọng lại trên lá cây lấp lánh như châu ngọc. Hít một hơi thật sâu khí tức trong lành, Lăng Tiêu cảm thấy tâm thần vô cùng sảng khoái. Hắn đã đạt đến cảnh giới Vô Cực Cảnh tầng thứ chín, chỉ còn một bước nữa là có thể đột phá sang Thần Hải Cảnh, một cảnh giới mà ở Phàm Trần Giới đã được coi là cường giả đỉnh phong. Nhưng Lăng Tiêu biết, đây chỉ là khởi đầu.

“Huyền Giới, ta đến đây!” Hắn khẽ lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kiên định. Mục tiêu của hắn không chỉ dừng lại ở việc trở thành cường giả, mà là vén màn bí mật thân thế, thức tỉnh Chí Tôn Thần Tàng, và tìm ra kẻ thù đã phong ấn mình. Con đường phía trước chắc chắn sẽ đầy chông gai, nhưng Lăng Tiêu giờ đây đã không còn là thiếu niên phế vật yếu ớt ngày nào. Sức mạnh cuồn cuộn trong cơ thể, cùng với sự trưởng thành trong tâm trí, đã biến hắn thành một thanh kiếm sắc bén, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.

Rời khỏi động phủ, Lăng Tiêu không vội vã. Hắn dành một ngày để điều chỉnh lại trạng thái, củng cố cảnh giới vừa đột phá, và kiểm tra lại những món vũ khí, linh dược mà hắn đã thu thập được. “Chí Tôn Thần Tàng” trong cơ thể vẫn ẩn chứa vô số bí mật, mỗi lần thức tỉnh một phần nhỏ đều mang lại cho hắn những lợi ích kinh người. Lần này, sau khi đột phá, hắn cảm nhận được một luồng năng lượng bí ẩn đang dần được giải phóng, dù chưa thể sử dụng hoàn toàn, nhưng nó đã khiến hắn tự tin hơn rất nhiều.

Sáng hôm sau, Lăng Tiêu chính thức khởi hành. Hắn không có mục tiêu cụ thể ngoài việc đi về phía đông, nơi được đồn đại là có nhiều tông môn lớn và thành trì sầm uất hơn. Huyền Giới rộng lớn hơn gấp vạn lần Phàm Trần Giới, không gian tràn ngập linh khí dồi dào, khiến mỗi hơi thở đều mang lại cảm giác dễ chịu. Cây cối cao vút như những cột trụ khổng lồ, những con suối chảy róc rách mang theo tinh hoa của đất trời, và đôi khi, những con linh thú với ánh mắt hung tợn lướt qua trong bụi cây, cho thấy sự khắc nghiệt tiềm ẩn của vùng đất này.

Sau ba ngày hành trình, Lăng Tiêu nhận ra rằng Huyền Giới không chỉ có cảnh đẹp mà còn ẩn chứa vô số nguy hiểm. Những con linh thú cấp thấp ở đây cũng mạnh hơn nhiều so với những con yêu thú mạnh nhất ở Phàm Trần Giới. Hắn đã phải đối phó với vài bầy Sói Xích Luyện có tu vi tương đương Vô Cực Cảnh tầng thứ ba, và một con Hổ Liệt Phong đạt đến Vô Cực Cảnh tầng thứ sáu. Với sức mạnh hiện tại, những cuộc đối đầu này không gây ra quá nhiều khó khăn cho Lăng Tiêu, nhưng chúng cũng giúp hắn làm quen với phong cách chiến đấu ở Huyền Giới.

“Sức mạnh của ta vẫn còn hạn chế trong Huyền Giới này,” Lăng Tiêu tự nhủ. “Cần phải tìm một nơi để thu thập thông tin, và quan trọng nhất là gia nhập một thế lực lớn để có thể tiếp cận với những tài nguyên và công pháp cấp cao hơn.”

Đang mải suy nghĩ, Lăng Tiêu đột nhiên dừng bước. Một mùi máu tanh nồng nặc phảng phất trong không khí. Hắn nheo mắt nhìn về phía trước, nơi có một khe núi hẹp. Từ đó, vọng ra tiếng gầm gừ của linh thú và tiếng vũ khí va chạm. Lăng Tiêu vốn không muốn gây sự, nhưng bản năng mách bảo hắn rằng có điều gì đó không ổn.

Hắn nhẹ nhàng tiến lại gần, ẩn mình sau một tảng đá lớn. Bên trong khe núi, một nhóm năm tu sĩ đang giao chiến kịch liệt với hai con Hắc Viêm Báo khổng lồ. Những con Hắc Viêm Báo này có lớp da đen bóng như sắt, tỏa ra hơi nóng rực lửa, và tốc độ cực kỳ nhanh nhẹn. Chúng đều đạt tới Vô Cực Cảnh tầng thứ bảy, mạnh hơn những con linh thú Lăng Tiêu từng đối phó.

Nhóm tu sĩ kia, ba nam hai nữ, đều có tu vi từ Vô Cực Cảnh tầng thứ năm đến tầng thứ sáu. Rõ ràng là họ đã bị phục kích, và đang chật vật chống đỡ. Một cô gái trẻ với khuôn mặt xinh đẹp, tu vi Vô Cực Cảnh tầng thứ năm, đang bị một con Hắc Viêm Báo dồn vào góc, bộ pháp rối loạn, trên cánh tay đã có một vết cào sâu. Tình thế vô cùng nguy hiểm.

Lăng Tiêu vốn không định ra tay, nhưng nhìn thấy cô gái gặp nguy, một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu. Đây là cơ hội tốt để hắn tìm hiểu thêm về các tu sĩ ở Huyền Giới, và có thể, kết giao một vài bằng hữu. Hắn không thích gây chuyện, nhưng cũng không thể đứng nhìn sinh mạng bị đe dọa.

“Hống!”

Con Hắc Viêm Báo kia gầm lên, chuẩn bị vồ lấy cô gái. Nàng ta nhắm mắt lại, chuẩn bị đón nhận cái chết.

Đúng lúc đó, một bóng người vụt qua như tia chớp. Lăng Tiêu xuất hiện trước mặt cô gái, không chút do dự tung ra một quyền. Quyền phong mang theo sức mạnh cuồn cuộn của Vô Cực Cảnh tầng thứ chín, kèm theo một chút chân ý của “Chí Tôn Thần Tàng” bùng nổ trong nắm đấm. Một luồng khí kình mạnh mẽ đánh thẳng vào đầu con Hắc Viêm Báo.

“Rầm!”

Con Hắc Viêm Báo kêu lên một tiếng thê lương, thân thể khổng lồ bị đánh bay ngược trở lại, va vào vách núi, đầu nó nứt toác, máu tươi phun ra xối xả. Chỉ với một quyền, Lăng Tiêu đã đánh chết một con linh thú Vô Cực Cảnh tầng thứ bảy.

Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người có mặt đều sững sờ. Cô gái mở mắt ra, nhìn thấy Lăng Tiêu đứng trước mặt mình, dáng vẻ ung dung tự tại, không chút bận tâm. Những người còn lại trong nhóm tu sĩ cũng trố mắt nhìn, quên cả việc chiến đấu. Con Hắc Viêm Báo còn lại, vốn đang áp đảo một nam tu sĩ, cũng dừng lại, ánh mắt tràn ngập sự cảnh giác và sợ hãi khi nhìn Lăng Tiêu.

“Ai?” Một nam tu sĩ lớn tuổi hơn, có vẻ là thủ lĩnh của nhóm, cảnh giác hỏi, tay nắm chặt thanh kiếm.

Lăng Tiêu quay lại, khẽ mỉm cười. “Chỉ là một người qua đường thấy chuyện bất bình nên ra tay giúp đỡ thôi.” Hắn không nói nhiều, trực tiếp lao về phía con Hắc Viêm Báo còn lại. Lần này, hắn không dùng quyền, mà rút ra Trường Kiếm Thanh Phong. Một đường kiếm nhanh như điện chớp, kèm theo một cỗ kiếm ý sắc bén. Con Hắc Viêm Báo còn chưa kịp phản ứng, đã bị một kiếm xuyên thủng tim, gục xuống đất không một tiếng động.

Chỉ trong chớp mắt, hai con Hắc Viêm Báo hung dữ đã bị Lăng Tiêu giải quyết gọn gàng. Cả nhóm tu sĩ đều đứng ngây người, không thể tin vào mắt mình. Sức mạnh của Lăng Tiêu đã vượt xa tưởng tượng của họ. Một tu sĩ trẻ tuổi như vậy, lại có thể dễ dàng giết chết hai con linh thú Vô Cực Cảnh tầng thứ bảy, hiển nhiên là một thiên tài hiếm có.

Cô gái vừa được cứu thoát khỏi cái chết, khuôn mặt vẫn còn chút tái nhợt, nhưng ánh mắt nhìn Lăng Tiêu đã tràn đầy sự kính phục và biết ơn. Nàng ta vội vàng cúi người hành lễ. “Đa tạ công tử đã ra tay cứu mạng! Tiểu nữ tên là Mộ Dung Tuyết, là đệ tử của Thanh Vân Tông.”

Thủ lĩnh nhóm, nam tu sĩ trung niên kia, cũng vội vàng bước tới, chắp tay. “Lão phu là Trưởng lão Thanh Vân Tông, Mộ Dung Chiến. Đa tạ ân cứu mạng của tiểu huynh đệ. Không biết tiểu huynh đệ là cao nhân phương nào?”

Lăng Tiêu khẽ gật đầu, đáp lại. “Tại hạ là Lăng Tiêu. Ta vừa bế quan xong, đang trên đường đến thành Đông Lâm.” Hắn không giấu giếm tên mình, nhưng cũng không tiết lộ quá nhiều về thân phận. “Thanh Vân Tông? Thành Đông Lâm?” Hắn cố tình nhắc lại, muốn tìm hiểu thêm thông tin.

Mộ Dung Tuyết nhanh chóng giải thích. “Thành Đông Lâm là một trong những thành trì lớn nhất ở khu vực phía đông Huyền Giới. Nơi đó có rất nhiều tông môn và học viện lớn. Thanh Vân Tông của chúng ta cũng nằm gần thành Đông Lâm.”

“Ồ, vậy sao?” Lăng Tiêu ra vẻ ngạc nhiên, nhưng trong lòng lại mừng thầm. Đây chính là thông tin hắn cần. Một thành trì lớn, nhiều tông môn, đó chính là nơi thích hợp để hắn bắt đầu hành trình ở Huyền Giới.

Mộ Dung Chiến nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt đầy thâm ý. Ông ta là trưởng lão của một tông môn hạng ba, kiến thức sâu rộng. Chỉ với một quyền và một kiếm đã giết chết hai con Hắc Viêm Báo Vô Cực Cảnh tầng thứ bảy, tu vi của Lăng Tiêu ít nhất phải đạt đến Vô Cực Cảnh tầng thứ tám, thậm chí là tầng thứ chín, hoặc thậm chí là đã chạm đến ngưỡng Thần Hải Cảnh. Hơn nữa, phong thái ung dung, tự tại của Lăng Tiêu cho thấy hắn không phải là một tu sĩ bình thường. Ông ta chợt có một ý nghĩ.

“Nếu Lăng công tử không chê, Thanh Vân Tông chúng ta xin được mời công tử về tông môn làm khách. Dù tông môn không lớn, nhưng cũng có thể cung cấp cho công tử một nơi nghỉ ngơi, và có thể giúp công tử tìm hiểu thêm về Huyền Giới.” Mộ Dung Chiến thành khẩn nói. Ông ta muốn lôi kéo Lăng Tiêu, một thiên tài như vậy, nếu có thể gia nhập Thanh Vân Tông, chắc chắn sẽ mang lại lợi ích to lớn.

Lăng Tiêu suy nghĩ một chút. Gia nhập một tông môn nhỏ không phải là mục tiêu cuối cùng của hắn, nhưng đó có thể là một bước đệm tốt. Hắn cần một nơi để ẩn mình, thu thập thông tin, và tiếp tục tu luyện. Hơn nữa, có vẻ như Thanh Vân Tông này cũng không tệ, và những người này cũng khá thật thà.

“Vậy thì, đa tạ Mộ Dung trưởng lão thịnh tình. Tại hạ xin được theo các vị.” Lăng Tiêu đồng ý. Hắn biết, đây là cơ hội để hắn bước chân đầu tiên vào thế giới tu luyện rộng lớn và phức tạp của Huyền Giới.

Mộ Dung Chiến và Mộ Dung Tuyết đều tỏ ra vui mừng khôn xiết. Họ không ngờ Lăng Tiêu lại dễ dàng đồng ý như vậy. Với sự xuất hiện của Lăng Tiêu, Thanh Vân Tông chắc chắn sẽ có thêm một thiên tài mạnh mẽ, đủ sức cạnh tranh với các tông môn lớn hơn trong khu vực.

Sau khi xử lý xong xác linh thú, nhóm người Thanh Vân Tông cùng Lăng Tiêu tiếp tục hành trình về phía thành Đông Lâm. Trên đường đi, Lăng Tiêu đã khéo léo hỏi thăm được rất nhiều thông tin về cấu trúc Huyền Giới, các tông môn lớn nhỏ, các giải đấu sắp tới, và cả những tin đồn về các bí cảnh cổ xưa. Hắn cũng biết được rằng, thành Đông Lâm là một điểm trung chuyển quan trọng, nơi nhiều học viện và tông môn lớn thường tổ chức các đợt tuyển chọn đệ tử.

Nghe đến các giải đấu và tuyển chọn đệ tử, ánh mắt Lăng Tiêu lóe lên một tia sáng. Đây chính là cơ hội để hắn bộc lộ tài năng, thu hút sự chú ý của các thế lực lớn, và tìm kiếm manh mối sâu hơn về Chí Tôn Thần Tàng và kẻ thù của mình. Con đường đến với Chí Tôn Vạn Đế, từ đây, chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8