Chí Tôn Vạn Đế
Chương 125
Chương 125: Hóa Thần Lột Xác – Huyền Giới Bất Diệt
Rời khỏi hang động đã trở nên trống trải, Lăng Tiêu ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đầy sao, trái tim hắn vẫn còn rộn ràng sau những hiểm nguy vừa qua. Viên Hóa Thần Đan trong tay tỏa ra một luồng linh khí tinh thuần, khiến cả không gian xung quanh như bừng sáng. Hắn biết, đây là một cơ duyên hiếm có, một bước ngoặt quan trọng trên con đường tu luyện. Huyền Giới rộng lớn, cường giả như mây, nếu muốn đứng vững và truy tìm kẻ thù đã phong ấn mình, hắn cần phải mạnh hơn nữa, mạnh đến mức có thể quét ngang mọi chướng ngại.
Lăng Tiêu không chần chừ, hắn nhanh chóng khởi động thân pháp, lướt đi như một bóng ma trong đêm. Mục tiêu của hắn là tìm một nơi tuyệt đối an toàn và có linh khí dồi dào để luyện hóa viên Hóa Thần Đan. Vùng núi non hiểm trở này tuy có nhiều hang động, nhưng để tìm một nơi đủ bí mật, không bị quấy rầy trong quá trình đột phá cảnh giới lại không hề dễ dàng.
Sau gần nửa canh giờ phi hành, Lăng Tiêu phát hiện một dãy núi cao vút, ẩn sâu trong một khu rừng cổ thụ rậm rạp. Nơi đây linh khí cuồn cuộn, dường như có một linh mạch ngầm chảy qua. Điều quan trọng hơn là hắn cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, tĩnh mịch, không có dấu vết của nhân loại hay yêu thú mạnh mẽ trong phạm vi gần. Hắn hạ xuống một vách núi cheo leo, cẩn thận quan sát. Một khe nứt nhỏ ẩn mình sau thác nước đổ xuống từ đỉnh núi, hoàn toàn bị che khuất bởi lớp màn nước trắng xóa.
Lăng Tiêu không chút do dự, xuyên qua màn nước, bên trong là một động phủ tự nhiên khá rộng rãi. Linh khí ở đây còn nồng đậm hơn bên ngoài, không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng nước chảy róc rách vọng lại. Đây chính là nơi hắn cần.
Hắn không lập tức luyện hóa đan dược. Thay vào đó, Lăng Tiêu lấy ra một vài trận kỳ và trận bàn, bố trí một loạt các kết giới phòng ngự và che chắn khí tức xung quanh động phủ. Với kinh nghiệm từ kiếp trước và sự chỉ dẫn của Chí Tôn Thần Tàng, hắn có thể tạo ra những trận pháp tinh vi mà ngay cả cường giả Hóa Thần Cảnh cũng khó lòng phát hiện nếu không kiểm tra kỹ lưỡng. Sau khi mọi thứ đã sẵn sàng, Lăng Tiêu khoanh chân ngồi xuống giữa động phủ, hít thở sâu, điều hòa khí tức, đưa trạng thái bản thân lên đỉnh phong.
Hắn lấy viên Hóa Thần Đan ra, đặt vào lòng bàn tay. Viên đan dược tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, mùi hương thanh khiết tràn ngập không gian, khiến tâm trí hắn trở nên sảng khoái lạ thường. Đây là một kỳ đan chân chính, có thể giúp tu sĩ Phá Hư Cảnh đột phá Hóa Thần Cảnh, mở ra cánh cửa đến với một cảnh giới hoàn toàn mới.
“Hóa Thần Cảnh…” Lăng Tiêu lẩm bẩm. Nếu đạt được cảnh giới này, hắn sẽ thực sự bước vào hàng ngũ cường giả của Huyền Giới, đủ sức đối đầu với những tông môn lớn, những gia tộc quyền thế. Kẻ thù của hắn, dù là ai, chắc chắn không chỉ có những cường giả Phá Hư Cảnh.
Không chút do dự, Lăng Tiêu nuốt viên Hóa Thần Đan. Ngay lập tức, một luồng năng lượng khổng lồ, tinh thuần và cuồng bạo bùng nổ trong cơ thể hắn. Cảm giác như có vô số tia sét đang xé toạc các kinh mạch, đốt cháy từng tế bào. Cơn đau dữ dội ập đến, nhưng Lăng Tiêu vẫn giữ vững tâm thần, vận chuyển công pháp Chí Tôn Vô Cực Quyết, dẫn dắt luồng năng lượng này đi khắp châu thân, trùng kích các huyệt đạo và cảnh giới bế tắc.
Thân thể hắn run rẩy, mồ hôi túa ra như tắm. Huyết quản nổi lên cuồn cuộn, gương mặt Lăng Tiêu đỏ bừng. Đây không chỉ là sự chuyển hóa linh lực, mà còn là sự lột xác của cả thể xác và linh hồn. Từng chút một, tạp chất trong cơ thể hắn bị đào thải, da thịt, xương cốt, kinh mạch, thậm chí cả tủy não đều đang được tinh luyện, trở nên trong suốt và kiên cố hơn.
Linh lực trong đan điền hắn sôi trào, không ngừng xoáy tròn và ngưng tụ. Phá Hư Cảnh đỉnh phong, tưởng chừng như đã là giới hạn, giờ đây dưới tác dụng của Hóa Thần Đan, bức tường vô hình ngăn cách cảnh giới bỗng chốc xuất hiện. Lăng Tiêu dồn toàn bộ sức mạnh, ý chí, linh lực vào một điểm, không ngừng va đập vào bức tường đó.
Ầm! Ầm! Ầm!
Tiếng nổ trầm đục vang vọng trong tâm hải của Lăng Tiêu. Hắn cảm thấy thân thể mình như muốn tan ra, nhưng đồng thời một luồng sức mạnh mới đang được thai nghén. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn, vốn đã chìm vào tĩnh lặng sau một thời gian, lúc này bỗng nhiên bừng tỉnh. Một luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ và bá đạo bùng phát, hòa vào luồng năng lượng của Hóa Thần Đan, trợ giúp Lăng Tiêu trùng kích cảnh giới.
Với sự gia trì của Chí Tôn Thần Tàng, tốc độ chuyển hóa và hấp thu năng lượng của Lăng Tiêu tăng lên gấp bội. Bức tường cảnh giới vốn kiên cố như thép, giờ đây bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt li ti. Hắn tập trung toàn bộ tinh thần, dồn sức đánh một đòn cuối cùng.
Rắc!
Một âm thanh giòn tan vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong đan điền của Lăng Tiêu. Bức tường cảnh giới đã vỡ tan! Linh lực cuồn cuộn như thác đổ, tràn ngập mọi ngóc ngách trong cơ thể hắn. Một cảm giác nhẹ nhàng, thông suốt lan tỏa, xóa tan mọi đau đớn trước đó. Hắn cảm thấy mình như một con cá đang bơi lội trong đại dương bao la, từng thớ thịt, từng kinh mạch đều được rửa sạch, trở nên mạnh mẽ và tràn đầy sức sống hơn bao giờ hết.
Thân thể Lăng Tiêu bỗng chốc phát ra ánh sáng chói lòa, những tinh hoa của Hóa Thần Đan và Chí Tôn Thần Tàng hòa quyện, tạo nên một vòng xoáy linh lực khổng lồ bao quanh hắn. Linh hồn hắn như được thăng hoa, thoát ly khỏi thể xác, lơ lửng trong hư không, nhìn ngắm vạn vật với một tầm nhìn hoàn toàn mới. Đây chính là Hóa Thần Cảnh! Linh hồn có thể xuất khiếu, cảm ứng thiên địa, kết nối với Đại Đạo.
Hắn cảm nhận được từng ngọn cỏ lay động ngoài động phủ, từng giọt nước rơi từ thác, thậm chí cả nhịp đập của linh mạch ngầm dưới lòng đất. Thế giới trở nên rõ ràng và sống động hơn bao giờ hết. Sự tinh túy của Hóa Thần Đan không chỉ giúp hắn đột phá, mà còn củng cố nền tảng tu vi, giúp hắn vững chắc ở cảnh giới mới.
Sau khi đột phá, Lăng Tiêu không vội vàng xuất quan. Hắn tiếp tục ngồi thiền, củng cố cảnh giới Hóa Thần Cảnh sơ kỳ. Hắn cảm nhận được Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể mình đã thức tỉnh mạnh mẽ hơn một chút, một dòng thông tin mơ hồ về một loại thần thông cổ xưa bỗng nhiên hiện lên trong tâm trí hắn – “Chí Tôn Thần Niệm”. Đây là một thần thông liên quan đến ý niệm và linh hồn, cho phép hắn dùng ý chí để điều khiển vật chất, thậm chí là ảnh hưởng đến ý thức của kẻ địch. Tuy nhiên, hiện tại hắn chỉ mới nắm được phần sơ khai, cần thời gian để lĩnh ngộ và phát triển.
Thời gian trôi qua, không biết bao lâu. Khi Lăng Tiêu mở mắt ra, một tia tinh quang sắc bén lóe lên trong đôi mắt đen láy. Cả người hắn toát ra một khí tức uy nghiêm, mạnh mẽ mà trầm ổn, không còn là sự non nớt của thiếu niên Phá Hư Cảnh trước kia. Hắn đã thực sự lột xác, bước vào hàng ngũ Hóa Thần Cảnh.
Lăng Tiêu đứng dậy, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn trong cơ thể. Một cú đấm nhẹ cũng có thể xé rách không khí, một ý niệm cũng có thể khiến tảng đá lớn rung chuyển. Hắn thử vận chuyển Chí Tôn Thần Niệm, một luồng ý chí vô hình lan tỏa, khiến không gian xung quanh hắn như bị nén lại, tạo thành một áp lực vô hình. Đây là một loại năng lực hoàn toàn mới, một loại vũ khí vô hình mà kẻ địch khó lòng đề phòng.
“Hóa Thần Cảnh… cuối cùng cũng đạt được.” Lăng Tiêu hít một hơi thật sâu, cảm thấy tâm thần vô cùng sảng khoái. Hắn biết, với cảnh giới hiện tại, hắn đã có đủ tư cách để tham gia vào những cuộc tranh đoạt lớn hơn, đối mặt với những thử thách khắc nghiệt hơn ở Huyền Giới. Mục tiêu tiếp theo của hắn sẽ là tìm hiểu về thân thế thực sự của mình, về kẻ thù đã phong ấn hắn, và về bí mật của Chí Tôn Thần Tàng.
Thu hồi các trận kỳ và trận bàn, Lăng Tiêu bước ra khỏi động phủ. Ánh nắng ban mai rọi xuống khu rừng, chiếu sáng những giọt sương còn đọng trên lá cây. Một cảm giác bình yên nhưng cũng đầy quyết tâm trỗi dậy trong lòng hắn. Con đường phía trước vẫn còn xa, những nguy hiểm vẫn đang rình rập, nhưng Lăng Tiêu không hề sợ hãi. Hắn đã mạnh hơn, và hắn sẽ tiếp tục mạnh hơn nữa. Huyền Giới, ta đến đây!