Chí Tôn Vạn Đế
Chương 122
Chương 122: Nhiệm Vụ Đầu Tiên Của Chí Tôn
Dưới ánh chiều tà rực rỡ của Vạn Tượng Học Viện, Lăng Tiêu sải bước trên con đường đá cổ kính, hướng về phía Tàng Kinh Các. Không khí trong Học Viện nhộn nhịp hơn hắn tưởng tượng. Các đệ tử mặc đồng phục xanh lam và trắng muốt, người thì vội vã đến phòng tu luyện, người thì tụ tập thành nhóm nhỏ bàn luận về công pháp, về tin tức mới nhất trong giới tu chân. Mỗi người đều mang theo khí chất của những thiên tài, kiêu ngạo nhưng cũng đầy khát vọng.
Lăng Tiêu không quan tâm đến những ánh mắt tò mò hay những lời xì xào to nhỏ về một đệ tử mới lạ. Mục tiêu của hắn rất rõ ràng: điểm cống hiến. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn như một cái động không đáy, cần vô số tài nguyên để thức tỉnh và phát huy sức mạnh. Hắn biết, con đường tu luyện của mình sẽ khác biệt hoàn toàn so với những người khác. Hắn không chỉ cần linh khí, mà còn cần những bảo vật quý hiếm, những công pháp cổ xưa, những viên đan dược thượng phẩm mà chỉ những cường giả hàng đầu mới có thể chạm tới.
Khi đến gần Tàng Kinh Các, một tòa kiến trúc hùng vĩ với những mái ngói cong vút, hắn nhìn thấy một quảng trường rộng lớn phía trước. Tại đó, một tấm bia đá khổng lồ cao chót vót, phát ra ánh sáng nhàn nhạt, thu hút vô số đệ tử. Đó chính là Bảng Nhiệm Vụ của Vạn Tượng Học Viện.
Xung quanh Bảng Nhiệm Vụ là một biển người. Các đệ tử xúm xít, người thì chăm chú đọc, người thì chỉ trỏ, người thì than vãn, người thì hưng phấn. Những luồng khí tức cường đại từ các đệ tử nội môn, thậm chí là hạch tâm, thi thoảng lại lướt qua, cho thấy tầm quan trọng của nơi này. Lăng Tiêu chen vào đám đông, cảm nhận được sự sôi động và cạnh tranh gay gắt.
Bảng Nhiệm Vụ được chia thành nhiều khu vực rõ ràng: Nhiệm Vụ Phổ Thông, Nhiệm Vụ Cấp Cao, Nhiệm Vụ Khẩn Cấp, và Nhiệm Vụ Đặc Biệt. Mỗi nhiệm vụ đều được trình bày bằng những dòng chữ vàng kim lấp lánh, cùng với phần thưởng tương ứng được liệt kê rõ ràng.
Hắn lướt qua các nhiệm vụ. Nhiệm Vụ Phổ Thông đa phần là những công việc đơn giản như thu thập linh thảo cấp thấp, tuần tra khu vực ngoại vi, hoặc giúp đỡ các trưởng lão nghiên cứu. Phần thưởng không đáng kể, chỉ vài chục đến vài trăm điểm cống hiến. Đối với Lăng Tiêu, chúng quá lãng phí thời gian.
Nhiệm Vụ Cấp Cao phức tạp hơn, yêu cầu đệ tử phải có thực lực nhất định, như săn giết yêu thú cấp trung, hộ tống thương đội qua vùng đất nguy hiểm, hoặc tìm kiếm khoáng thạch quý hiếm trong các mỏ sâu. Phần thưởng lên đến vài nghìn điểm, kèm theo linh thạch hoặc đan dược.
Ánh mắt Lăng Tiêu dừng lại ở khu vực Nhiệm Vụ Khẩn Cấp và Nhiệm Vụ Đặc Biệt. Ở đây, các nhiệm vụ được bao phủ bởi một lớp hào quang mạnh mẽ hơn, như thể chúng ẩn chứa những nguy hiểm và cơ hội lớn lao. Phần thưởng cũng kinh người, từ vài vạn đến hàng chục vạn điểm cống hiến, cùng với những bảo vật mà ngay cả cường giả Hóa Thần cảnh cũng phải thèm muốn.
Hắn thấy một nhiệm vụ: “Tiêu diệt bầy Ma Viên ở Thanh Phong Lĩnh, thu thập nội đan Ma Viên Vương. Phần thưởng: 50.000 điểm cống hiến, một viên Hóa Thần Đan.” Nhiệm vụ này đã khiến nhiều đệ tử phải lắc đầu ngao ngán. Ma Viên là loài yêu thú hung hãn, sống theo bầy đàn, và Ma Viên Vương thường đạt tới cảnh giới Nguyên Anh hậu kỳ, thậm chí là đỉnh phong. Để tiêu diệt nó, cần ít nhất một đội ngũ đệ tử Nguyên Anh trung kỳ trở lên, hoặc một cường giả Nguyên Anh đỉnh phong.
“Nhiệm vụ này quá khó. Ma Viên Vương kia đã nuốt chửng không ít linh dược, sức mạnh vượt xa đồng cấp. Ba đội đệ tử nội môn đã thất bại rồi.” Một đệ tử thì thầm, giọng đầy sợ hãi.
Một đệ tử khác khịt mũi: “Hóa Thần Đan thì ngon thật, nhưng có mạng để dùng không mới là vấn đề.”
Lăng Tiêu khẽ nhếch mép. Hóa Thần Đan là thứ hắn đang cần. Nó có thể giúp hắn củng cố căn cơ, chuẩn bị cho việc đột phá cảnh giới cao hơn. Với thực lực hiện tại của hắn, Ma Viên Vương không thành vấn đề. Vấn đề là làm sao để lấy nhiệm vụ này mà không gây ra quá nhiều sóng gió.
Hắn đang định tiến lên, thì một giọng nói kiêu ngạo vang lên sau lưng:
“Này, tiểu tử mới đến, tránh ra một chút. Nơi này không phải chỗ cho ngươi xem trò vui.”
Lăng Tiêu quay đầu, thấy một nhóm đệ tử vây quanh một thanh niên tuấn tú, mặc đồng phục nội môn màu xanh đậm, ngực áo thêu hình một con rồng bay lượn. Hắn ta là Tần Phong, đệ tử hạch tâm của Vạn Tượng Học Viện, tu vi đã đạt tới Nguyên Anh trung kỳ, nổi tiếng là ngạo mạn nhưng cũng có thực lực đáng nể.
Tần Phong nhìn Lăng Tiêu từ trên xuống dưới, ánh mắt đầy khinh miệt. “Ngươi là đệ tử mới sao? Lần đầu tới Bảng Nhiệm Vụ à? Nhìn bộ dạng ngươi chắc chỉ dám nhận Nhiệm Vụ Phổ Thông thôi nhỉ. Đừng có đứng đây làm vướng chân ta.”
Lăng Tiêu lạnh nhạt nói: “Ta chọn nhiệm vụ nào, không liên quan đến ngươi.”
Sắc mặt Tần Phong chợt biến đổi. Hắn ta đã quen với việc các đệ tử mới nhìn thấy mình đều phải cúi đầu nịnh bợ, nay lại bị một kẻ vô danh tiểu tốt khinh thường. “Hừ, khẩu khí không nhỏ. Vậy ngươi định chọn nhiệm vụ gì? Chẳng lẽ là ‘Tiêu diệt bầy Ma Viên’? Ha ha ha!”
Đám đệ tử đi cùng Tần Phong cũng bật cười chế nhạo. Một tên phụ họa: “Đừng nói là ngay cả Ma Viên bình thường cũng không đánh lại, lại còn mơ tưởng đến Ma Viên Vương.”
Lăng Tiêu không nói nhiều lời, hắn tiến thẳng đến Bảng Nhiệm Vụ. Ngón tay hắn lướt qua những dòng chữ, cuối cùng dừng lại ở nhiệm vụ “Tiêu diệt bầy Ma Viên ở Thanh Phong Lĩnh”. Hắn đưa tay chạm vào bảng. Một luồng sáng vàng kim lóe lên, nhiệm vụ liền được khóa lại, ghi tên Lăng Tiêu vào vị trí người nhận nhiệm vụ.
Cả quảng trường chợt im lặng như tờ. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào Lăng Tiêu, rồi lại nhìn sang tên nhiệm vụ vừa bị khóa. Tần Phong và đám đệ tử của hắn ta trợn tròn mắt, vẻ mặt như thấy quỷ.
“Ngươi… ngươi dám nhận nhiệm vụ đó?” Tần Phong lắp bắp, không thể tin vào mắt mình.
Lăng Tiêu thu tay về, quay lại nhìn Tần Phong, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười đầy ẩn ý. “Có gì mà không dám? Ngươi không dám nhận, không có nghĩa là ta không dám.”
Vẻ mặt Tần Phong từ kinh ngạc chuyển sang giận dữ. “Hỗn xược! Ngươi nghĩ mình là ai? Một tên đệ tử mới vào Học Viện, chưa biết trời cao đất rộng là gì, lại dám đi nhận nhiệm vụ cấp Khẩn Cấp? Ngươi đang tìm chết à?”
Một số đệ tử xung quanh cũng bắt đầu xì xào bàn tán. “Đệ tử mới sao? Quả nhiên là không biết lượng sức.”
“Nhiệm vụ đó rất nguy hiểm. E rằng hắn ta sẽ mất mạng ở Thanh Phong Lĩnh.”
Lăng Tiêu phớt lờ những lời đó. Hắn biết, cách tốt nhất để khiến những kẻ này im miệng, chính là dùng thực lực để chứng minh. Hắn không có thời gian đôi co với bọn họ.
“Ngươi có vẻ rất quan tâm đến nhiệm vụ của ta. Hay là ngươi muốn đi cùng ta?” Lăng Tiêu hỏi, giọng điệu mang theo chút trêu chọc.
Tần Phong tức giận đến mức mặt đỏ tía tai. “Hừ! Đi cùng ngươi? Ngươi xứng sao? Cứ đợi đấy, ta sẽ xem ngươi chết ở Thanh Phong Lĩnh như thế nào!”
Lăng Tiêu cười nhạt, không đáp lời. Hắn quay người, đi đến quầy đăng ký nhiệm vụ để hoàn tất thủ tục. Một vị trưởng lão tóc bạc phơ đang ngồi ở đó, đôi mắt khép hờ. Khi Lăng Tiêu đến gần, ông ta mới mở mắt ra, nhìn Lăng Tiêu một lượt, ánh mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.
“Ngươi là đệ tử mới?” Trưởng lão hỏi, giọng nói trầm ổn.
“Vâng, đệ tử Lăng Tiêu, vừa nhập môn.”
“Nhiệm vụ ‘Tiêu diệt bầy Ma Viên ở Thanh Phong Lĩnh’ không hề đơn giản. Ngươi có chắc không?” Trưởng lão nhắc nhở, trong giọng nói không có sự khinh thường, chỉ có sự quan tâm chân thành.
Lăng Tiêu gật đầu: “Đệ tử đã suy nghĩ kỹ. Mong trưởng lão chấp thuận.”
Trưởng lão nhìn sâu vào mắt Lăng Tiêu, thấy được sự kiên định và tự tin không thể lay chuyển. Ông ta khẽ thở dài, rồi gật đầu. “Được rồi. Đây là bản đồ Thanh Phong Lĩnh và một lệnh bài truyền tin khẩn cấp. Nếu gặp nguy hiểm không thể đối phó, hãy kích hoạt nó. Học Viện sẽ phái người đến hỗ trợ. Nhưng nếu ngươi thất bại, sẽ không có phần thưởng, và ngươi sẽ phải chịu một hình phạt nhỏ vì lãng phí tài nguyên của Học Viện.”
Lăng Tiêu nhận lấy bản đồ và lệnh bài, cúi đầu cảm ơn trưởng lão. Hắn biết, vị trưởng lão này đang cho hắn một cơ hội, cũng là một sự bảo hộ ngầm. Hắn không có ý định sử dụng lệnh bài truyền tin, bởi vì hắn tin vào sức mạnh của mình.
Rời khỏi Bảng Nhiệm Vụ, Lăng Tiêu không quay đầu lại. Những lời xì xào bàn tán phía sau hắn vẫn còn, nhưng hắn không để tâm. Hắn cần nhanh chóng chuẩn bị, rồi lên đường đến Thanh Phong Lĩnh. Con đường của Chí Tôn, không cho phép hắn chần chừ hay e ngại bất kỳ thử thách nào.
Thanh Phong Lĩnh, Ma Viên Vương, Hóa Thần Đan… Tất cả đều là bước đệm cho hành trình vươn lên đỉnh cao của hắn. Lăng Tiêu siết chặt bàn tay, ánh mắt lóe lên một tia sáng sắc bén. Hắn sẽ chứng minh cho tất cả thấy, kẻ mà bọn họ gọi là “đệ tử mới không biết lượng sức” này, sẽ sớm trở thành một huyền thoại, một Chí Tôn thực sự. Vạn Tượng Học Viện, Huyền Giới, và xa hơn nữa, sẽ phải ghi nhớ cái tên Lăng Tiêu.
Hắn bước ra khỏi quảng trường, bóng lưng kiên nghị hòa vào ánh hoàng hôn rực rỡ, mang theo quyết tâm sắt đá và bí mật kinh thiên của Chí Tôn Thần Tàng.