Chí Tôn Vạn Đế
Chương 120
Chương 120: Vạn Tượng Học Viện – Huyền Giới Chấn Động
Lăng Tiêu bước đi trên con đường đá cổ kính, ánh hoàng hôn rực rỡ phía sau lưng hắn dần chìm xuống, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống Huyền Giới. Không còn là vùng đất Phàm Trần nhỏ bé bị giới hạn bởi những ngọn núi và dòng sông quen thuộc, Huyền Giới hiện ra trước mắt hắn là một bức tranh hùng vĩ, bao la và đầy rẫy những bí ẩn. Những đỉnh núi cao vút chạm tới mây xanh, những dòng sông rộng lớn chảy xiết, và những thành thị tráng lệ lấp lánh ánh đèn linh thạch từ xa. Không khí ở đây cũng đậm đặc linh khí hơn, mỗi hơi thở đều mang theo cảm giác sảng khoái, như thể cả cơ thể đang được gột rửa.
Chí Tôn Thần Tàng đã trở thành một phần của hắn, không ngừng tuôn trào sức mạnh và những hiểu biết mới mẻ. Hắn cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong từng thớ thịt, từng mạch máu, đến cả linh hồn cũng trở nên kiên cố và minh mẫn hơn. Sự thôi thúc hướng về Vạn Tượng Học Viện càng lúc càng rõ ràng, như một tiếng gọi vang vọng từ sâu thẳm tâm trí. Hắn biết, đó không chỉ là một học viện, mà còn là cánh cửa dẫn đến những tầng sâu hơn của Huyền Giới, nơi hắn có thể tìm thấy lời giải đáp cho thân phận và kẻ thù của mình.
Hành trình không hề yên bình. Huyền Giới rộng lớn nhưng cũng ẩn chứa vô vàn nguy hiểm. Trên đường đi, Lăng Tiêu đã nhiều lần đụng độ với những linh thú hung hãn hay những nhóm cường đạo tu luyện giả hoành hành. Thế nhưng, với sức mạnh mới được giải phóng, hắn không còn là thiếu niên yếu ớt năm xưa. Dù vẫn giữ vẻ ngoài bình tĩnh, ẩn giấu phần lớn thực lực, nhưng mỗi khi ra tay, hắn đều thể hiện sự dứt khoát và hiệu quả kinh người. Một kiếm ra, gió nổi mây phun, linh lực bùng nổ, những kẻ ngáng đường đều nhanh chóng bị đánh bại, không một chút do dự. Những trận chiến nhỏ này giúp Lăng Tiêu làm quen và kiểm soát tốt hơn sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng, đồng thời cũng giúp hắn tích lũy kinh nghiệm chiến đấu trong môi trường khắc nghiệt của Huyền Giới.
Sau mười ngày đêm di chuyển không ngừng nghỉ, cuối cùng, một kiến trúc hùng vĩ, tráng lệ đến mức khó tin hiện ra trước mắt Lăng Tiêu. Đó là Vạn Tượng Học Viện. Học viện không nằm trên một ngọn núi đơn độc, mà là một quần thể kiến trúc khổng lồ trải dài trên một dãy núi liên miên, bao bọc bởi những tầng mây trắng xóa và những dòng thác bạc đổ xuống từ vách đá cheo leo. Cổng chính của học viện cao vút như một tòa thành cổ, được điêu khắc tinh xảo với hình ảnh của vô số linh thú và pháp trận cổ xưa, tỏa ra một luồng khí thế trang nghiêm và thần bí.
Hàng ngàn đệ tử, người trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, người trung niên trầm ổn, đang tấp nập ra vào, mang theo đủ loại khí chất và trang phục tông môn khác nhau. Nơi đây đúng là tụ hội của các thiên tài từ khắp Huyền Giới. Lăng Tiêu hít một hơi thật sâu, cảm nhận được sự dao động linh khí mạnh mẽ hơn hẳn những nơi khác, như thể Học viện này đang hấp thụ và điều hòa linh mạch của cả một vùng đất rộng lớn. Hắn sải bước về phía cổng chính, nơi một hàng dài các thiếu niên thiếu nữ đang chờ đợi để tham gia vào kỳ tuyển sinh hàng năm.
Kỳ tuyển sinh của Vạn Tượng Học Viện nổi tiếng khắc nghiệt. Chỉ những ai có thiên phú và thực lực vượt trội mới có cơ hội bước qua cánh cổng này. Quy trình bao gồm ba vòng: khảo hạch linh căn, kiểm tra tu vi và cuối cùng là thí luyện chiến đấu. Lăng Tiêu đứng lẫn trong đám đông, quan sát các thí sinh khác. Hầu hết đều là những tài năng xuất chúng trong giới tu luyện, có người đã đạt đến Linh Hải Cảnh, thậm chí có vài người đã chạm tới ngưỡng Hóa Thần Cảnh ở độ tuổi còn rất trẻ.
Đến lượt Lăng Tiêu. Hắn bước lên đài khảo hạch linh căn. Một trưởng lão râu tóc bạc phơ, ánh mắt sắc bén như chim ưng, đặt tay lên một quả cầu thủy tinh màu xanh lam. Lăng Tiêu đặt lòng bàn tay lên. Quả cầu ban đầu không có phản ứng gì, khiến vài thí sinh xung quanh cười thầm. “Lại một tên đến thử vận may,” một thiếu niên áo gấm khinh miệt nói. Nhưng ngay sau đó, quả cầu thủy tinh đột nhiên phát sáng chói lòa, ánh sáng xanh lam rực rỡ đến mức khiến người ta phải nheo mắt. Không chỉ vậy, những luồng sáng đủ màu sắc khác cũng bắt đầu xuất hiện, xoay quanh quả cầu như những dải ngân hà thu nhỏ. “Đây là… Vạn Tượng Linh Căn!” Trưởng lão kia thất thanh kêu lên, đôi mắt lão tràn đầy sự kinh ngạc. Vạn Tượng Linh Căn là một loại linh căn cực hiếm, biểu trưng cho tiềm năng vô hạn, có thể tu luyện tất cả các loại công pháp và thuộc tính.
Tiếng xì xào bàn tán nổi lên. Mọi ánh mắt đổ dồn vào Lăng Tiêu, từ khinh miệt chuyển thành kinh ngạc và ghen tị. Hắn vẫn giữ vẻ mặt bình thản, rút tay về. Trưởng lão hắng giọng, cố gắng che giấu sự phấn khích: “Tiếp theo là kiểm tra tu vi.”
Lăng Tiêu bước đến một bia đá khác. Hắn vận chuyển linh lực trong cơ thể, chỉ phóng thích ra một phần nhỏ. Bia đá rung chuyển nhẹ, hiện lên ba chữ lớn: “Hóa Thần Cảnh.” Lại một làn sóng xôn xao nữa. Tuổi trẻ như vậy đã đạt Hóa Thần Cảnh, đây là tài năng cấp bậc thiên tài hiếm thấy! Nhưng Lăng Tiêu biết, hắn vẫn đang ẩn giấu thực lực. Nếu hắn thật sự bộc phát toàn bộ sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng, chỉ sợ bia đá này sẽ vỡ tan tành.
Vòng cuối cùng là thí luyện chiến đấu. Lăng Tiêu được dẫn vào một đấu trường nhỏ, nơi hắn phải đối mặt với một cỗ máy chiến đấu được điều khiển bằng linh lực. Cỗ máy này được thiết lập để mô phỏng sức mạnh của một tu sĩ Linh Hư Cảnh trung kỳ. Các thí sinh khác đã phải chật vật, thậm chí có người bị thương nặng mới vượt qua. Khi Lăng Tiêu bước vào, cỗ máy chiến đấu gầm lên, lao tới với một quyền mang theo sức mạnh bùng nổ.
Hắn không né tránh. Một ánh sáng vàng nhạt chợt lóe lên trong mắt, Chí Tôn Thần Tàng khẽ rung động. Hắn chỉ nhẹ nhàng vung tay, một luồng linh lực vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ bùng phát. Cỗ máy chiến đấu đang lao tới bỗng khựng lại giữa không trung, rồi phát ra tiếng “rắc rắc” đáng sợ, toàn thân nó nứt toác ra thành từng mảnh vụn, rơi lả tả xuống đất. Lăng Tiêu thậm chí còn chưa chạm vào nó.
Cả đấu trường chìm vào im lặng chết chóc. Các trưởng lão giám sát, vốn đang dựa lưng vào ghế thảnh thơi, đột ngột bật dậy, đôi mắt mở to hết cỡ. Ngay cả vị trưởng lão khảo hạch linh căn cũng phải hít một hơi lạnh. “Nhất kích… miểu sát Linh Hư Cảnh trung kỳ cỗ máy?” Một trưởng lão lắp bắp. “Không… không phải miểu sát, mà là… áp chế tan rã! Sức mạnh này… đây tuyệt đối không phải Hóa Thần Cảnh bình thường!”
Từ một góc khuất trên khán đài cao nhất, một bóng người già nua, thân hình gầy gò, đôi mắt uyên thâm như nhìn thấu vạn vật, khẽ mở ra. “Thú vị… Vạn Tượng Linh Căn, Hóa Thần Cảnh đỉnh phong ẩn tàng, và sức mạnh linh hồn có thể áp chế vật chất… Hắn là ai?” Giọng nói khàn khàn nhưng chứa đựng một uy áp vô hình. “Mang hắn đến gặp ta.”
Chỉ trong một buổi sáng, danh tiếng của Lăng Tiêu đã lan truyền khắp Vạn Tượng Học Viện. Từ một thiếu niên vô danh, hắn trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý, là chủ đề bàn tán của tất cả các đệ tử và trưởng lão. Hắn đã chính thức bước vào Vạn Tượng Học Viện, không chỉ là một tân sinh bình thường, mà là một thiên tài gây chấn động, thu hút sự chú ý của cả những nhân vật cấp cao nhất. Đây là một khởi đầu thuận lợi, nhưng cũng đồng nghĩa với việc hắn sẽ phải đối mặt với nhiều ánh mắt ghen tị, nhiều thử thách và âm mưu hơn nữa.
Lăng Tiêu đứng trong căn phòng tân sinh giản dị của mình, ngón tay khẽ chạm vào phù hiệu Vạn Tượng Học Viện trên ngực áo. Hắn biết, đây chỉ là bước đầu tiên trong hành trình Huyền Giới Tranh Bá. Con đường phía trước còn rất dài, đầy rẫy chông gai và những kẻ thù mạnh hơn gấp bội. Nhưng hắn không sợ. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể đang rực cháy, thôi thúc hắn tiến về phía trước. Vạn Tượng Học Viện, ta đến rồi! Hãy cho ta thấy, ngươi có thể giúp ta vén màn bí mật đến mức độ nào!