Chí Tôn Vạn Đế
Chương 117
Ba ngày trôi qua như chớp mắt đối với Lăng Tiêu. Hắn không hề lãng phí bất kỳ khoảnh khắc nào. Động phủ của hắn biến thành một thư phòng tạm thời, chất đầy những cuộn da thú cổ xưa, các tấm bia đá khắc chữ khó hiểu, và vô số ngọc giản ghi chép về Vong Linh Cấm Địa. Hắn đã dùng chút ít tài nguyên mình tích lũy được từ những lần phiêu lưu trước, kết hợp với vài mối quan hệ ngầm mà hắn đã thiết lập trong thời gian ẩn mình, để thu thập thông tin về vùng đất tử vong này.
Vong Linh Cấm Địa, đúng như tên gọi, là một vùng đất bị nguyền rủa, nơi âm khí dày đặc đến mức bóp nghẹt sự sống. Tương truyền, nơi đây từng là một chiến trường cổ đại khổng lồ, chôn vùi vô số cường giả từ những kỷ nguyên đã qua. Oán khí của họ không tiêu tan mà ngưng tụ lại, biến nơi này thành vương quốc của vong linh. Từ những bộ xương khô biết cử động cho đến những linh hồn oán hận phiêu đãng, thậm chí là những cương thi cấp cao với sức mạnh kinh người, tất cả đều ẩn mình trong màn sương mù u ám và những hẻm núi sâu thăm thẳm của cấm địa. Nguy hiểm rình rập khắp nơi, chỉ một chút sơ sẩy cũng đủ để một tu sĩ cấp thấp biến thành một phần của nơi này vĩnh viễn.
Tuy nhiên, nơi càng nguy hiểm thì cơ duyên càng lớn. Các ghi chép cổ xưa cũng đề cập đến những loại linh dược quý hiếm chỉ sinh trưởng trong âm thổ, những kho báu của các cường giả viễn cổ, và thậm chí là các truyền thừa thất lạc của các tông môn đã bị hủy diệt. Lăng Tiêu đặc biệt chú ý đến một vài dòng miêu tả mơ hồ về những “ấn ký cổ xưa” hay “tàn tích của thần minh” nằm sâu trong cấm địa, được bảo vệ bởi những tầng năng lượng quỷ dị và những trận pháp phong ấn đã mục nát theo thời gian. Mỗi khi đọc đến những đoạn này, “Chí Tôn Thần Tàng” trong cơ thể hắn lại khẽ rung động, dù chỉ rất nhẹ, nhưng đủ để hắn nhận ra một sự liên kết vô hình, một tiếng gọi từ sâu thẳm huyết mạch.
“Chí Tôn Cổ Ấn…” Lăng Tiêu lẩm bẩm, ngón tay miết nhẹ lên một ngọc giản đã ố vàng, ghi lại một truyền thuyết về một loại ấn ký thần bí có khả năng trấn áp vạn vật, nhưng cũng có thể khai mở tiềm năng vô hạn. “Liệu có phải là một loại ấn ký sức mạnh của Chí Tôn, một mảnh vỡ của quyền năng tối cao nào đó đã bị phong ấn cùng với ta? Hay nó là chìa khóa để giải phóng tất cả?”
Hắn không có câu trả lời, nhưng trực giác mách bảo rằng Vong Linh Cấm Địa không chỉ là một thử thách để gia nhập tông môn. Nó còn là một cánh cửa tiềm năng, dẫn hắn đến gần hơn với bí mật về thân phận và kẻ thù của mình. Hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng: luyện chế thêm vài bình đan dược trị thương và khôi phục linh lực cấp cao nhất mà hắn có thể làm được, khắc họa những phù chú phòng ngự và tấn công cấp cao, đồng thời mài giũa lại các kỹ năng chiến đấu của mình đến mức hoàn hảo. Hắn thậm chí còn chuẩn bị một số vật phẩm đặc biệt có khả năng chống lại âm khí và linh hồn, như một lá bùa hộ mệnh được tẩm linh dịch dương cương, hay một viên ngọc thạch có khả năng hấp thụ tử khí.
Sáng sớm ngày thứ tư, một ánh bình minh yếu ớt xuyên qua màn sương sớm, báo hiệu ngày khởi hành. Tại quảng trường trung tâm của Thanh Phong Thành, đã có hàng trăm thiếu niên tụ tập. Họ đều là những thiên tài trẻ tuổi đến từ các thế lực khác nhau trong khu vực, mang theo khát vọng được gia nhập những tông môn hàng đầu của Huyền Giới. Nét mặt mỗi người đều pha lẫn sự háo hức, lo lắng và kiêu ngạo, tạo nên một bầu không khí căng thẳng nhưng cũng đầy nhiệt huyết.
Lăng Tiêu đứng khuất trong đám đông, ánh mắt điềm tĩnh quét qua. Hắn nhận ra vài gương mặt quen thuộc từng cạnh tranh với hắn trong các cuộc tỷ thí trước đây, và cả những kẻ hắn chưa từng gặp. Hắn không muốn thu hút sự chú ý quá sớm, chỉ lặng lẽ quan sát. Từ những lời bàn tán xung quanh, hắn biết được Vong Linh Cấm Địa sẽ mở ra trong ba ngày, và chỉ có những người sống sót trở về cùng với “vật phẩm chứng minh” (thường là linh hạch của một loại vong linh cấp cao hoặc một loại linh dược đặc biệt) mới đủ tư cách tham gia vòng tuyển chọn cuối cùng.
Đúng giờ Tỵ, một vị trưởng lão của Huyền Thiên Tông, tông môn lớn nhất khu vực, bước ra. Ông ta là một lão nhân râu tóc bạc phơ, khí tức uy nghiêm như núi, đôi mắt như ẩn chứa tinh hà vạn tượng. Ông ta đọc qua một bài diễn văn ngắn gọn, nhấn mạnh sự nguy hiểm và cơ hội trong cấm địa, sau đó phất tay áo. Một cánh cổng không gian màu đen kịt, cao hàng chục trượng, chậm rãi hiện ra giữa quảng trường, xoáy sâu như một hố đen nuốt chửng ánh sáng, phát ra những luồng không gian ba động đáng sợ. Đó chính là lối vào Vong Linh Cấm Địa.
“Vào đi!” Giọng nói của trưởng lão vang vọng, chứa đựng một sức mạnh trấn áp khiến cả quảng trường im lặng. “Kẻ mạnh sống sót, kẻ yếu bị đào thải. Đây là quy tắc bất di bất dịch của Huyền Giới!”
Không chần chừ, từng nhóm thiếu niên bắt đầu lao vào cánh cổng. Một số thì hăm hở, mong muốn thể hiện bản thân ngay lập tức. Một số khác thì cẩn trọng, đi theo những nhóm lớn hơn để tăng cường an toàn. Lăng Tiêu không vội vã. Hắn đợi đến khi gần như tất cả đã vào, rồi mới bước đi, ánh mắt kiên định. Ngay khi hắn xuyên qua cánh cổng, một luồng âm khí lạnh lẽo thấu xương ập đến, kèm theo mùi đất ẩm mốc, tử khí nồng nặc và cảm giác mục nát của hàng vạn năm.
Không gian bên trong Cấm Địa hoàn toàn khác biệt. Bầu trời xám xịt, bị bao phủ bởi một màn sương mù dày đặc không tan, che khuất cả ánh sáng mặt trời. Những thân cây cổ thụ khô héo vươn cành khẳng khiu như những bộ xương khổng lồ, mỗi chiếc lá đều đã biến thành màu xám tro. Mặt đất lởm chởm đá cuội, xương cốt mục nát của vô số sinh vật và đôi khi là những mảnh giáp trụ gỉ sét. Cảm giác áp lực vô hình đè nặng lên mọi giác quan, khiến tinh thần người ta dễ dàng bị suy sụp.
Lăng Tiêu không mất cảnh giác. Hắn vận chuyển linh lực, một lớp hào quang mờ nhạt bao quanh cơ thể, chống lại sự xâm nhập của âm khí. Vừa đặt chân xuống, hắn đã cảm nhận được sự hiện diện của những sinh vật bất tử. Chỉ vài bước chân, một bộ xương chiến binh cầm kiếm gỉ sét đã lao ra từ trong sương mù, đôi hốc mắt trống rỗng tóe ra ánh lửa xanh biếc, gào thét một tiếng khàn đục.
“Hừ!” Lăng Tiêu khẽ hừ lạnh. Hắn không né tránh, mà trực tiếp nghênh đón. Hắn vận dụng “Lôi Vân Quyết”, một luồng điện quang tím nhạt lập tức tụ lại trên nắm đấm của hắn, phát ra tiếng sấm sét nhỏ. Cú đấm trực diện vào bộ xương chiến binh. Âm khí và tử khí trên bộ xương như gặp phải khắc tinh, bị điện quang xé toạc và thanh lọc. Bộ xương cứng rắn lập tức vỡ vụn thành từng mảnh, rơi lả tả xuống đất, ánh lửa trong hốc mắt vụt tắt.
“Quá yếu.” Lăng Tiêu đánh giá. Đây chỉ là những vong linh cấp thấp nhất, chủ yếu là tàn dư của những tu sĩ không đủ mạnh. Hắn cần tìm kiếm sâu hơn, nơi cất giấu những bí mật thực sự. Hắn không dừng lại, mà tiếp tục tiến sâu vào cấm địa. Càng đi sâu, âm khí càng nồng đậm, và những vong linh cũng trở nên mạnh hơn, có cả những oán linh cấp thấp và cương thi màu đồng.
Chỉ sau nửa canh giờ, hắn đã đối mặt với một nhóm mười mấy con cương thi và oán linh. Chúng có hình thù ghê rợn hơn, tốc độ nhanh hơn và sức mạnh cũng vượt trội. Nhưng với Lăng Tiêu, chúng vẫn chưa đủ để tạo thành mối đe dọa. Hắn sử dụng kết hợp các loại võ kỹ và pháp thuật. Lúc thì thân pháp như u linh, thoắt ẩn thoắt hiện giữa vòng vây, tránh né mọi đòn tấn công. Lúc thì kiếm khí sắc bén như chớp giật, chém tan từng con oán linh đang cố gắng nhập vào thân thể hắn. Lúc thì ngưng tụ hỏa diễm thuần dương, thiêu rụi lũ cương thi thành tro bụi, giải phóng linh hạch của chúng.
Trong quá trình chiến đấu và thu thập linh hạch, Lăng Tiêu phát hiện ra một điều kỳ lạ. Mỗi khi hắn tiêu diệt một vong linh, một luồng năng lượng nhỏ, tinh thuần nhưng cực kỳ cổ xưa, lại được hấp thu vào cơ thể hắn, hòa vào “Chí Tôn Thần Tàng”. Luồng năng lượng này không phải là linh lực hay âm khí thông thường, mà nó mang một cảm giác quen thuộc đến khó tả, như thể nó từng là một phần của hắn, hoặc liên quan mật thiết đến nguồn gốc của hắn, thức tỉnh một điều gì đó đã ngủ quên.
“Đây là… tàn dư của Chí Tôn?” Hắn nhíu mày suy nghĩ. Chẳng lẽ những vong linh này không phải chỉ là sản phẩm của oán khí, mà còn chứa đựng một phần nhỏ của quyền năng Chí Tôn đã bị phân tán trong quá khứ, bị cấm địa này hấp thụ và biến đổi? Hoặc đây là những mảnh vỡ của một loại năng lượng siêu việt, mà Chí Tôn Cổ Ấn có thể đã trấn áp hoặc liên quan đến nó.
Bất giác, Lăng Tiêu cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ từ sâu thẳm linh hồn. Một sức mạnh vô hình đang gọi mời hắn, dẫn hắn đến một hướng cụ thể trong Vong Linh Cấm Địa. Đó là một khu vực mà âm khí dường như đặc quánh hơn, tạo thành một màn sương màu đen đặc sệt, nhưng đồng thời lại ẩn chứa một tia sáng mờ nhạt, một dao động năng lượng khác biệt hoàn toàn so với những gì hắn cảm nhận được từ trước đến nay, mang theo một chút khí tức uy nghiêm và cổ xưa.
Hắn biết, đó không chỉ là cơ duyên thông thường. Đó là một manh mối, một lời mời gọi từ chính “Chí Tôn Cổ Ấn” hoặc một thứ gì đó có liên quan mật thiết đến nó. Quyết định không chần chừ, Lăng Tiêu tăng tốc, lao thẳng vào sâu hơn trong màn sương mù dày đặc của cấm địa, nơi bí mật về thân phận và quá khứ của hắn đang chờ đợi được vén màn. Con đường Huyền Giới Tranh Bá, giờ đây, đã thực sự bắt đầu.