Chí Tôn Vạn Đế
Chương 116

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:14:09 | Lượt xem: 4

Chương 116: Vong Linh Cấm Địa Khai Mở

Tiếng chuông trầm vang vọng ba lần, xuyên thấu tầng mây, lan khắp chín ngọn núi của Thái Huyền Tông. Đó là hiệu lệnh triệu tập khẩn cấp, chỉ những sự kiện cực kỳ trọng đại mới được kích hoạt. Lăng Tiêu khép lại cuốn sách cổ, ánh mắt sâu thẳm. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn vẫn còn âm ỉ dao động, như thể đang thúc giục hắn hướng về phía “Vong Linh Cấm Địa” mà đoạn ghi chép kia đã nhắc đến. Hắn bước nhanh ra khỏi thư viện, hòa vào dòng người đông đúc đang đổ về quảng trường trung tâm.

Quảng trường Bạch Ngọc rộng lớn, thường ngày chỉ có lác đác đệ tử luyện công, giờ đây đã chật kín người. Hàng vạn đệ tử nội môn, ngoại môn tề tựu, đứng thành từng hàng ngay ngắn theo phân khu môn phái. Hầu hết đều mang vẻ mặt tò mò xen lẫn lo lắng. Ở phía trước, trên đài cao, các vị trưởng lão và phong chủ của chín ngọn núi đã có mặt, khí thế uy nghiêm, khiến không khí càng thêm trang trọng.

Lăng Tiêu đứng lẫn trong đám đệ tử Thanh Vân Phong, không quá nổi bật. Hắn đảo mắt một vòng, nhận ra không ít gương mặt quen thuộc. Có Liễu Mặc, với vẻ mặt lạnh lùng, tự tin như thường lệ. Có Triệu Tử Long, ánh mắt sắc bén, toát ra khí chất của một chiến tướng. Và cả những thiên tài khác của các phong, những người mà hắn đã từng nghe danh hoặc chạm mặt trong các buổi tỷ thí nhỏ.

Một lát sau, một đạo quang mang rực rỡ từ trên trời giáng xuống, hóa thành một lão giả râu tóc bạc phơ, khí độ phi phàm, chính là Tông Chủ Thái Huyền Tông – Huyền Thiên Chân Nhân. Ông xuất hiện, cả quảng trường lập tức im phăng phắc, chỉ còn tiếng gió lướt qua.

“Đệ tử Thái Huyền Tông, hôm nay triệu tập các ngươi đến đây là vì một sự kiện trọng đại sắp xảy ra,” Huyền Thiên Chân Nhân cất giọng, âm thanh không lớn nhưng lại vang vọng đến tận tai mỗi người, “Vạn năm một lần, Vong Linh Cấm Địa sẽ mở ra. Năm nay, thời điểm đã đến!”

Lời vừa dứt, cả quảng trường xôn xao. “Vong Linh Cấm Địa”? Cái tên này không xa lạ, đó là một trong những khu vực nguy hiểm nhất của Huyền Giới, nằm sâu trong vùng đất hoang vu phía Bắc. Tương truyền, nơi đó là tàn tích của một nền văn minh cổ đại đã sụp đổ, chứa đựng vô số nguy hiểm nhưng cũng ẩn chứa cơ duyên kinh người. Chỉ những cường giả cấp độ Chân Nhân trở lên mới dám đặt chân vào, và số người trở về lành lặn chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Lăng Tiêu trong lòng chấn động. Vong Linh Cấm Địa! Đoạn ghi chép cổ mà hắn vừa đọc nhắc đến chính là nơi này. Và còn cả “Chí Tôn Cổ Ấn” nữa. Đây tuyệt đối không phải là sự trùng hợp. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn càng lúc càng rung động mạnh mẽ, như muốn phá tan lồng ngực mà bay ra, chỉ thẳng về phía Bắc.

Huyền Thiên Chân Nhân giơ tay ra hiệu, tiếng xôn xao lập tức lắng xuống. “Vong Linh Cấm Địa nguy hiểm trùng trùng, nhưng cũng là nơi tàng trữ vô số thiên tài địa bảo, công pháp thất truyền, thậm chí cả Thần Khí cổ xưa. Mỗi lần nó mở ra, đều là cơ hội ngàn năm có một để các đệ tử ưu tú của các tông môn Huyền Giới tiến vào tìm kiếm cơ duyên.”

Ông dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng gương mặt trẻ tuổi đầy nhiệt huyết. “Lần này, Thái Huyền Tông chúng ta sẽ cử một đội đệ tử tinh anh tiến vào Vong Linh Cấm Địa. Đây không chỉ là cơ hội để các ngươi tôi luyện bản thân, tìm kiếm cơ duyên, mà còn là một cuộc cạnh tranh giữa các tông môn lớn. Danh tiếng của Thái Huyền Tông có được duy trì hay không, một phần sẽ phụ thuộc vào biểu hiện của các ngươi!”

Một đệ tử mạnh dạn hỏi: “Tông Chủ, vậy điều kiện tham gia là gì ạ?”

Huyền Thiên Chân Nhân gật đầu: “Vong Linh Cấm Địa có quy tắc đặc biệt, chỉ những tu sĩ dưới cảnh giới Nguyên Anh mới có thể tiến vào. Do đó, chúng ta sẽ chọn ra 30 đệ tử ưu tú nhất, có tu vi từ Kim Đan kỳ trở lên, và tuổi đời không quá 30. Những ai muốn tham gia, hãy chuẩn bị cho cuộc tuyển chọn sẽ diễn ra sau ba ngày nữa tại Võ Đạo Đài!”

Thông báo này khiến cả quảng trường bùng nổ. 30 đệ tử! Điều kiện tu vi Kim Đan kỳ trở lên và dưới 30 tuổi đã loại bỏ phần lớn đệ tử ngoại môn và một số đệ tử nội môn tu vi thấp. Tuy nhiên, đối với những thiên tài thực sự, đây lại là một cơ hội lớn để khẳng định mình.

Lăng Tiêu nheo mắt. Kim Đan kỳ. Hắn hiện tại đã là Kim Đan trung kỳ, và tu vi vẫn đang tiến triển không ngừng nhờ Chí Tôn Thần Tàng. Tuổi của hắn thì khỏi phải nói, còn rất trẻ. Điều kiện này hoàn toàn phù hợp.

Bên cạnh Lăng Tiêu, một giọng nói khinh khỉnh vang lên: “Ha, Vong Linh Cấm Địa ư? Nghe nói đó là nơi rất nguy hiểm. Không biết có kẻ nào tự cho mình là thiên tài mà lại muốn bỏ mạng trong đó không?”

Lăng Tiêu quay đầu nhìn lại, đó là Tôn Hạo, một đệ tử nội môn của Hỏa Vân Phong, kẻ đã từng có xích mích với hắn trong một buổi tỷ thí nội bộ. Tôn Hạo liếc qua Lăng Tiêu với ánh mắt đầy vẻ giễu cợt.

“Kim Đan trung kỳ? Với chút tu vi đó mà cũng muốn tranh suất vào Vong Linh Cấm Địa à?” Tôn Hạo hừ lạnh, “Chỉ sợ chưa đi được nửa đường đã bị yêu thú trong đó xé xác rồi.”

Lăng Tiêu không thèm để ý đến lời khiêu khích của Tôn Hạo. Hắn đã quá quen với những lời nói như vậy. Kể từ khi hắn bắt đầu bộc lộ tài năng, những lời khen ngợi và đố kỵ luôn song hành. Đối với hắn, những kẻ như Tôn Hạo chỉ là những hòn đá cản đường nhỏ nhặt, không đáng để hắn lãng phí thời gian.

“Ngươi có vẻ rất tự tin vào bản thân?” Lăng Tiêu bình thản đáp, “Vậy mong là ngươi đủ mạnh để vượt qua vòng tuyển chọn, rồi chúng ta sẽ xem ai mới là kẻ bị xé xác trong Vong Linh Cấm Địa.”

Tôn Hạo tức giận, định phản bác thì một giọng nói khác vang lên, lạnh lùng hơn: “Đủ rồi, Tôn Hạo. Đừng làm mất mặt Hỏa Vân Phong.”

Một nam tử trẻ tuổi mặc y phục đỏ thẫm, khí chất ngạo nghễ, bước đến. Hắn có mái tóc dài màu lửa, đôi mắt sắc bén như chim ưng. Đó là Hỏa Lăng, một trong những đệ tử hạt giống của Hỏa Vân Phong, tu vi Kim Đan hậu kỳ đỉnh phong, được biết đến với biệt danh “Hỏa Thần Tử” bởi khả năng khống chế lửa cực kỳ mạnh mẽ. Hắn liếc qua Lăng Tiêu, ánh mắt thoáng qua một tia hứng thú, nhưng rồi lại chuyển sang vẻ khinh thường.

“Ta nghe nói ngươi là ‘thiên tài’ mới nổi của Thanh Vân Phong, Lăng Tiêu?” Hỏa Lăng nói, giọng điệu đầy vẻ trịch thượng, “Ta hy vọng ngươi sẽ không làm ta thất vọng trong vòng tuyển chọn. Ta rất mong được đối đầu với những ‘thiên tài’ như ngươi.”

Lăng Tiêu chỉ cười nhạt. Hắn hiểu ý của Hỏa Lăng. Những thiên tài thực sự như Hỏa Lăng không thèm bận tâm đến những lời khiêu khích nhỏ nhặt, họ chỉ quan tâm đến việc đối đầu với những đối thủ mạnh mẽ. Và hiển nhiên, Hỏa Lăng đã coi hắn là một “đối thủ tiềm năng”, dù chỉ là ở mức độ thấp.

Huyền Thiên Chân Nhân tiếp tục: “Vòng tuyển chọn sẽ bao gồm ba phần: kiểm tra tu vi, kiểm tra khả năng chiến đấu thực chiến, và kiểm tra ý chí. Chỉ những kẻ mạnh nhất, kiên cường nhất mới xứng đáng bước vào Vong Linh Cấm Địa. Chuẩn bị cho tốt, ba ngày sau gặp lại!”

Sau khi Tông Chủ biến mất, các trưởng lão và phong chủ cũng lần lượt rời đi. Quảng trường trở nên ồn ào trở lại, các đệ tử bàn tán sôi nổi về Vong Linh Cấm Địa, về vòng tuyển chọn, và về những cơ hội cùng nguy hiểm đang chờ đợi.

Lăng Tiêu không nán lại lâu. Hắn quay về Thanh Vân Phong, trong lòng đã có quyết định. Vong Linh Cấm Địa, nơi chứa đựng bí mật về “Chí Tôn Cổ Ấn”, nơi mà Chí Tôn Thần Tàng của hắn đang khao khát. Hắn nhất định phải đi. Đây không chỉ là một cuộc phiêu lưu, một cơ hội, mà còn là một bước quan trọng trên con đường khám phá thân thế và thức tỉnh sức mạnh thật sự của hắn.

Trở về động phủ, Lăng Tiêu bắt đầu chuẩn bị. Hắn kiểm tra lại các linh đan, phù chú, và pháp bảo của mình. Đồng thời, hắn cũng dành thời gian để suy nghĩ về đoạn ghi chép cổ. “Chí Tôn Cổ Ấn” là gì? Một loại ấn ký? Một bảo vật? Hay một tàn tích của Chí Tôn? Và nó có liên quan gì đến việc hắn bị phong ấn sức mạnh và ký ức?

Trong ba ngày tới, hắn sẽ không chỉ tập trung vào việc luyện tập để đối phó với vòng tuyển chọn, mà còn cố gắng tìm hiểu thêm về Vong Linh Cấm Địa. Mỗi mảnh ghép thông tin đều có thể là chìa khóa mở ra bí mật lớn hơn. Hắn cảm thấy một luồng nhiệt huyết sôi trào trong huyết quản. Con đường “Huyền Giới Tranh Bá” của hắn, với những thử thách và cơ hội mới, đã chính thức mở ra. Vong Linh Cấm Địa, ta đến đây!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8