Chí Tôn Vạn Đế
Chương 115

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:13:47 | Lượt xem: 4

Kết quả kiểm tra vang vọng khắp quảng trường, tạo ra một làn sóng chấn động mạnh mẽ hơn bất kỳ trận pháp nào. Cái tên “Lăng Tiêu” bỗng chốc trở thành tiêu điểm của hàng vạn ánh mắt, mang theo đủ loại cảm xúc: kinh ngạc, ngưỡng mộ, nghi ngờ, và cả sự đố kỵ. Những thiên tài trẻ tuổi trước đó còn tự phụ, giờ đây đều phải cúi đầu trước một thiếu niên bí ẩn vừa xuất hiện. Họ tò mò xen lẫn kính nể, tự hỏi Lăng Tiêu rốt cuộc có lai lịch thế nào mà lại sở hữu tiềm lực đáng sợ đến vậy. Một số người bắt đầu coi hắn là đối thủ tiềm năng, cần phải vượt qua. Trong số đó, Hạ Minh, thiếu niên đứng thứ hai, vẫn giữ vẻ mặt kiêu ngạo, nhưng ánh mắt tràn đầy chiến ý khi nhìn Lăng Tiêu. Hắn không thể chấp nhận việc bị một kẻ vô danh vượt qua dễ dàng như vậy.

Lăng Tiêu không quá để tâm đến những ánh mắt đó. Hắn đã quá quen với việc bị chú ý, thậm chí là bị khinh miệt hay thù hằn. Đối với hắn, những cảm xúc vụn vặt này không đáng để lãng phí thời gian. Mục tiêu của hắn luôn rõ ràng: mạnh hơn, nhanh hơn, và tìm ra sự thật. Thái Huyền Tông chỉ là một khởi đầu, một bước đệm trong hành trình của hắn. Con đường “Huyền Giới Tranh Bá” vẫn còn rất dài, và hắn mới chỉ vén lên một góc màn sương mà thôi.

Trưởng lão Mộc, người chủ trì bài kiểm tra, bước lên bục cao, ánh mắt phức tạp nhìn Lăng Tiêu. Ông đã chứng kiến không ít thiên tài, nhưng chưa từng thấy ai có thể đạt đến cảnh giới này trong bài kiểm tra tiềm lực. “Tất cả các đệ tử đã vượt qua kiểm tra, hãy theo ta đến Đại Điện để làm thủ tục nhập tông,” giọng ông vang vọng, kéo mọi người khỏi suy nghĩ miên man. “Lăng Tiêu và Hạ Minh, hai ngươi đi theo ta trước.”

Lăng Tiêu và Hạ Minh bước lên, theo sau Trưởng lão Mộc. Dọc đường đi, Hạ Minh vẫn giữ một khoảng cách nhất định với Lăng Tiêu, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng liếc sang, như muốn thăm dò, như muốn khiêu khích. Lăng Tiêu vẫn bình thản, dường như không hề cảm nhận được sự hiện diện của đối phương. Trong tâm trí hắn, những kẻ có thể trở thành đối thủ thật sự còn chưa xuất hiện.

Đại Điện của Thái Huyền Tông hùng vĩ và cổ kính, với những cột đá cao vút chạm tới trần nhà được khắc họa tinh xảo. Các trưởng lão khác đã chờ sẵn ở đây. Sau khi hoàn tất các thủ tục đơn giản, Lăng Tiêu và Hạ Minh được quyền ưu tiên lựa chọn “phong” (ngọn núi) mà mình muốn gia nhập. Thái Huyền Tông được chia thành mười hai phong, mỗi phong có một chuyên trường riêng về công pháp, kỹ năng, hoặc tài nguyên.

“Lăng Tiêu, ngươi có thể chọn bất kỳ phong nào. Với tiềm lực của ngươi, mỗi phong chủ đều sẽ hoan nghênh,” Trưởng lão Mộc nói, giọng điệu ẩn chứa sự kỳ vọng.

Lăng Tiêu quét ánh mắt qua danh sách các phong. Hắn không quan tâm đến danh tiếng hay sự phô trương. Điều hắn cần là một nơi có đủ tài nguyên để tu luyện, và quan trọng hơn, là một nơi có khả năng chứa đựng những bí mật cổ xưa. Hắn nhớ lại lời cố nhân đã dặn dò: “Nơi càng ẩn mình, càng cổ kính, càng có khả năng cất giấu những thứ kinh thiên động địa.” Sau một lúc cân nhắc, Lăng Tiêu chỉ tay vào một cái tên không quá nổi bật: “Thanh Vân Phong.”

Một vài trưởng lão khẽ nhíu mày. Thanh Vân Phong là một trong những phong ít người chú ý nhất, với số lượng đệ tử không nhiều, và phong chủ cũng là một vị trưởng lão ẩn dật, ít khi lộ diện. Mặc dù Thanh Vân Phong có lịch sử lâu đời, nhưng hiện tại nó dường như đã lụi tàn. Hạ Minh đứng bên cạnh khẽ cười khẩy, hắn chọn Càn Khôn Phong – phong chủ trương về chiến đấu và là nơi tập trung nhiều thiên tài nhất. Hắn cho rằng Lăng Tiêu đã tự mình chọn một con đường ít tranh đấu, ít cơ hội phát triển.

Lăng Tiêu không để tâm đến suy nghĩ của Hạ Minh. Hắn tin vào trực giác của mình. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn dường như cũng phát ra một luồng rung động nhẹ khi hắn chọn Thanh Vân Phong, điều này càng củng cố quyết định của hắn. Trưởng lão Mộc hơi bất ngờ, nhưng vẫn gật đầu: “Được, vậy ngươi sẽ là đệ tử của Thanh Vân Phong. Vị trí của Thanh Vân Phong ở phía Tây tông môn, ta sẽ phái một đệ tử dẫn ngươi đến đó.”

Không lâu sau, một đệ tử nội môn tên là Trần Vũ, vẻ mặt có chút tò mò, dẫn Lăng Tiêu đi xuyên qua những con đường đá cổ kính, hướng về phía Thanh Vân Phong. Trên đường đi, Trần Vũ nhiệt tình giới thiệu về Thái Huyền Tông, về các quy tắc, các khu vực cấm địa và các hoạt động thường nhật. Lăng Tiêu lắng nghe cẩn thận, thu thập thông tin một cách có chọn lọc. Hắn hỏi kỹ hơn về các thư viện, các di tích cổ xưa trong tông môn, và những nơi có linh khí đặc biệt.

“Thanh Vân Phong của sư đệ… ừm, nó khá yên tĩnh. Phong chủ Tần lão nhân là một người rất ít nói, ông ấy thường bế quan tu luyện. Đệ tử ở đó cũng không nhiều, đa phần đều là những người thích sự thanh tịnh,” Trần Vũ nói, giọng điệu có chút ngập ngừng, như muốn nói “ngươi đã chọn nhầm chỗ rồi”.

Lăng Tiêu mỉm cười nhẹ: “Yên tĩnh thì tốt, thích hợp cho việc tu luyện.”

Thanh Vân Phong hiện ra trước mắt Lăng Tiêu là một ngọn núi có vẻ đẹp hoang sơ, cổ kính. Không có những kiến trúc xa hoa tráng lệ như Càn Khôn Phong, mà chỉ có những căn nhà gỗ đơn sơ nằm rải rác giữa rừng cây cổ thụ, được bao phủ bởi một làn sương mờ ảo. Linh khí ở đây không quá nồng đậm, nhưng lại mang một cảm giác thuần khiết, dịu mát, như có một dòng suối ngầm chảy qua.

Trần Vũ dẫn Lăng Tiêu đến một căn nhà gỗ nhỏ nằm ẩn mình dưới tán cây cổ thụ lớn nhất. “Đây là nơi ở của sư đệ. Mọi thứ đều đã được chuẩn bị sẵn. Nếu có bất kỳ vấn đề gì, sư đệ có thể đến tìm ta ở Đại Điện.”

Sau khi Trần Vũ rời đi, Lăng Tiêu bước vào căn nhà. Tuy đơn sơ nhưng rất sạch sẽ và đầy đủ tiện nghi cơ bản cho một tu sĩ: một giường đá, một bàn trà, một giá sách trống và một bồ đoàn tu luyện. Hắn thả lỏng cơ thể, ngồi xuống bồ đoàn, bắt đầu cảm nhận linh khí của Thanh Vân Phong.

Linh khí ở đây không cuồn cuộn mãnh liệt, nhưng lại có một sự đặc biệt khác. Nó dường như mang theo một khí tức cổ xưa, tĩnh lặng, thấm đẫm vào từng thớ gỗ, từng viên đá trên ngọn núi. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể Lăng Tiêu khẽ rung động, như thể nó đang đáp lại một lời triệu gọi vô hình. “Quả nhiên… trực giác của ta không sai,” Lăng Tiêu thầm nhủ. Hắn cảm thấy Thanh Vân Phong không đơn giản như vẻ bề ngoài của nó.

Hắn bắt đầu đi dạo quanh Thanh Vân Phong, không phải để ngắm cảnh, mà là để cảm nhận. Hắn dùng linh giác quét qua từng ngóc ngách, từng tảng đá, từng gốc cây. Hắn phát hiện ra rằng, ở một vài nơi, linh khí có vẻ tụ tập dày đặc hơn, và dường như có một loại năng lượng nào đó đang bị phong tỏa hoặc ẩn giấu. Đặc biệt, phía sau ngọn núi, có một con đường mòn nhỏ dẫn vào một khe núi bị che khuất bởi những dây leo cổ thụ rậm rạp. Linh khí ở đó yếu ớt, nhưng lại mang một cảm giác cực kỳ xa xưa, khiến Chí Tôn Thần Tàng phản ứng mạnh mẽ nhất.

“Có lẽ, cơ duyên của ta nằm ở nơi này,” Lăng Tiêu thì thầm. Hắn chưa vội đi vào ngay, mà quyết định tìm hiểu thêm về Thanh Vân Phong và vị phong chủ Tần lão nhân trước. Hắn cần biết liệu có những cấm kỵ gì, hay những bí mật nào mà người ngoài không nên chạm vào.

Trở về căn nhà, Lăng Tiêu bắt đầu tu luyện. Với tài năng và sự hỗ trợ của Chí Tôn Thần Tàng, việc hấp thụ linh khí và củng cố tu vi diễn ra nhanh chóng. Hắn cảm nhận được sự tiến bộ rõ rệt chỉ sau vài giờ. Tuy nhiên, hắn không muốn chỉ dừng lại ở việc tu luyện thụ động. Hắn cần thông tin, cần tài nguyên, và cần những thách thức để kích hoạt tiềm năng của mình.

Sáng hôm sau, Lăng Tiêu đến thư viện của Thanh Vân Phong. Nó nhỏ hơn nhiều so với thư viện chính của tông môn, nhưng lại chứa đựng nhiều sách cổ, ghi chép về lịch sử tông môn và các công pháp ít người biết đến. Hắn dành cả buổi để đọc, không chỉ tìm kiếm công pháp mà còn cố gắng ghép nối các mảnh ghép thông tin về Thanh Vân Phong, về những bí mật có thể bị chôn vùi.

Trong một cuốn sách cổ rách nát, hắn tìm thấy một đoạn ghi chép mơ hồ về một “Vong Linh Cấm Địa” nằm ở phía sau Thanh Vân Phong, nơi từng là một chiến trường cổ đại và chứa đựng những tàn tích của một nền văn minh đã biến mất. Đoạn ghi chép còn nhắc đến việc nơi đó có thể liên quan đến một “Chí Tôn Cổ Ấn” nào đó, nhưng không hề nói rõ là gì.

“Vong Linh Cấm Địa… Chí Tôn Cổ Ấn?” Lăng Tiêu lẩm bẩm. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn lại rung lên mạnh mẽ. Đây chính là manh mối mà hắn đang tìm kiếm!

Đúng lúc đó, một tiếng chuông trầm vang vọng khắp Thanh Vân Phong. Đó là tiếng chuông triệu tập đệ tử. Lăng Tiêu khép lại cuốn sách, ánh mắt lộ ra vẻ hứng thú. Chắc hẳn có chuyện gì đó đang diễn ra. Hắn đứng dậy, bước ra khỏi thư viện, hướng về phía phát ra âm thanh. Cuộc hành trình “Huyền Giới Tranh Bá” của hắn tại Thái Huyền Tông, với những bí mật và thách thức mới, dường như đã chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8