Chí Tôn Vạn Đế
Chương 114
*
CHƯƠNG 114: Tông Môn Huyền Ảo – Sơ Thử Tài Năng
Thái Huyền Tông, một trong Thập Đại Tông Môn của Huyền Giới, quả nhiên danh bất hư truyền. Vừa bước qua cánh cổng đá cổ kính, Lăng Tiêu cảm thấy như mình đã lạc vào một thế giới khác. Không khí nơi đây tràn ngập linh khí nồng đậm, tinh thuần hơn hẳn bất kỳ nơi nào hắn từng đặt chân đến ở Phàm Trần Giới. Các ngọn núi hùng vĩ vươn thẳng lên trời, được bao phủ bởi mây mù lượn lờ, tựa như tiên cảnh. Kiến trúc của tông môn cũng vô cùng tráng lệ, những điện thờ, lầu các được xây dựng từ đá cẩm thạch và gỗ quý, chạm khắc tinh xảo, ẩn hiện giữa rừng cây cổ thụ. Các đạo quang mang rực rỡ từ những pháp trận phòng ngự và kết giới bao phủ toàn bộ tông môn, tạo nên một cảm giác vừa thần bí vừa uy nghiêm.
Dọc theo con đường đá xanh dẫn vào sâu bên trong, Lăng Tiêu thấy thấp thoáng bóng dáng các đệ tử Thái Huyền Tông. Họ mặc đạo bào màu xanh lam, khí chất bất phàm, mỗi người đều tỏa ra một luồng linh lực mạnh mẽ, khiến những đệ tử mới như Lăng Tiêu cảm thấy áp lực vô hình. Hắn nhận ra, cảnh giới tu luyện của những người này đều vượt xa so với các thiên tài mà hắn từng đối mặt ở Phàm Trần Giới. Huyền Giới, quả nhiên là một sân chơi hoàn toàn khác.
Tần Trường Phong dẫn Lăng Tiêu đi qua một con đường mòn phủ đầy sỏi đá, xuyên qua một rừng trúc xanh mướt. Ông ta không nói nhiều, nhưng mỗi bước đi đều ẩn chứa một loại ý cảnh sâu xa, khiến Lăng Tiêu bất giác tập trung tinh thần, cảm nhận được sự vững chãi và nội liễm của một cường giả.
“Lăng Tiêu, ngươi đã gia nhập Thái Huyền Tông, từ nay sẽ là đệ tử chính thức.” Tần Trường Phong cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm ấm vọng giữa không gian tĩnh lặng. “Quy tắc của tông môn rất nhiều, nhưng quan trọng nhất là phải kính sư trọng đạo, không được làm hại đồng môn, và phải nỗ lực tu luyện. Tài nguyên của tông môn tuy phong phú, nhưng cũng cần phải tranh giành bằng thực lực. Kẻ yếu ớt, dù có xuất thân thế nào, cũng sẽ bị đào thải.”
Lăng Tiêu gật đầu, “Đệ tử hiểu rõ.”
“Ngươi là người đặc biệt, ta tin ngươi sẽ không khiến ta thất vọng.” Tần Trường Phong khẽ mỉm cười. “Tuy nhiên, mới đầu ngươi vẫn sẽ giống như các đệ tử mới khác, bắt đầu từ tầng thấp nhất. Ngươi sẽ được an bài vào Tụ Linh Phong, nơi tập trung các đệ tử ngoại môn mới nhập môn. Ở đó, sẽ có các trưởng lão phụ trách hướng dẫn cơ bản và sắp xếp các bài kiểm tra đầu vào.”
Nói đoạn, Tần Trường Phong dừng lại trước một ngọn núi nhỏ hơn, nhưng cũng không kém phần thanh tịnh, được bao phủ bởi một lớp sương mù mỏng và những căn nhà gỗ đơn sơ nhưng tinh xảo. Trên đỉnh núi có một tấm biển lớn, khắc ba chữ: Tụ Linh Phong.
Một đạo nhân trung niên, râu tóc bạc phơ, đang ngồi thiền dưới gốc cây bồ đề cổ thụ, thấy Tần Trường Phong đến thì chậm rãi mở mắt. “Trường Phong, đã về rồi sao? Đệ tử mới lần này chất lượng thế nào?”
Tần Trường Phong khẽ chắp tay. “Báo cáo Trưởng lão Vân Hải, lần này có một vài hạt giống tốt. Đặc biệt là tiểu tử này, Lăng Tiêu, thiên phú không tồi.” Ông ta giới thiệu Lăng Tiêu. “Đây là Lăng Tiêu, người đứng đầu trong kỳ khảo hạch này.”
Trưởng lão Vân Hải nhìn Lăng Tiêu bằng ánh mắt dò xét, đôi mắt lóe lên tinh quang. Ông ta gật đầu, “Ừm, khí chất bất phàm, cốt cách thanh kỳ. Được rồi, Trường Phong, ta sẽ an bài cho Lăng Tiêu. Ngươi cứ đi làm việc của mình đi.”
Tần Trường Phong gật đầu, quay sang vỗ vai Lăng Tiêu. “Cứ yên tâm, ở Tụ Linh Phong không ai dám làm khó ngươi. Cứ nghe theo sự sắp xếp của Trưởng lão Vân Hải. Nếu có việc gì, có thể đến Thiên Kiếm Phong tìm ta.” Nói xong, ông ta hóa thành một đạo cầu vồng, biến mất trên bầu trời.
Lăng Tiêu khẽ cúi người chào Trưởng lão Vân Hải. “Đệ tử Lăng Tiêu, ra mắt Trưởng lão.”
“Không cần đa lễ.” Trưởng lão Vân Hải mỉm cười hiền hậu. “Ngươi là người đầu tiên được Tần Trường Phong đích thân đưa đến Tụ Linh Phong. Điều đó cho thấy ngươi không hề đơn giản. Tuy nhiên, ở Thái Huyền Tông, mọi thứ đều phải chứng minh bằng thực lực.”
Ông ta vẫy tay, một đệ tử trẻ tuổi khác từ bên trong chạy ra. “Tiểu Thanh, dẫn Lăng Tiêu đến khu vực đệ tử mới, giới thiệu các quy tắc cơ bản và sắp xếp chỗ ở cho cậu ta.”
Tiểu Thanh là một thiếu niên khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, cũng mặc đạo bào xanh lam nhưng có vẻ hơi cũ hơn, vẻ mặt hơi rụt rè. “Vâng, Trưởng lão.”
Tiểu Thanh dẫn Lăng Tiêu đi sâu vào Tụ Linh Phong. Trên đường đi, Lăng Tiêu thấy rất nhiều đệ tử khác đang tu luyện, hoặc trao đổi kinh nghiệm. Có người ngồi thiền dưới thác nước, có người luyện kiếm trong rừng cây, có người lại đọc sách cổ trong thư viện nhỏ. Mọi thứ đều toát lên một không khí tu luyện hăng say.
“Sư huynh Lăng Tiêu, ngài là người đứng đầu kỳ khảo hạch đúng không?” Tiểu Thanh hỏi, giọng điệu có chút ngưỡng mộ.
Lăng Tiêu khẽ gật đầu. “Ngươi biết ta?”
“Vâng, tên ngài đã vang khắp Tụ Linh Phong rồi. Mọi người đều nói ngài là một thiên tài hiếm có, đột phá ba cấp cảnh giới liên tiếp chỉ trong một ngày, lại còn đánh bại Vương Vũ, đạt được điểm số cao nhất trong lịch sử khảo hạch.” Tiểu Thanh kể, đôi mắt sáng rực. “Có rất nhiều người đang tò mò về ngài đấy.”
Lăng Tiêu mỉm cười, không nói gì. Hắn biết, danh tiếng đi đôi với phiền phức. Nhưng đây cũng là điều hắn cần để bắt đầu hành trình “Huyền Giới Tranh Bá”.
Tiểu Thanh dẫn Lăng Tiêu đến một dãy nhà đá đơn giản nhưng sạch sẽ. “Đây là khu vực dành cho đệ tử mới. Mỗi người sẽ có một gian phòng riêng. Linh khí ở đây tuy không bằng các đỉnh núi nội môn, nhưng cũng đủ để tu luyện cơ bản.”
Sau khi an bài xong chỗ ở, Tiểu Thanh tiếp tục giới thiệu các quy tắc và lịch trình tu luyện cơ bản của đệ tử ngoại môn. Mỗi tháng sẽ có một kỳ kiểm tra nhỏ để đánh giá tiến độ tu luyện, và ba tháng một lần sẽ có một cuộc tỷ thí để chọn ra những đệ tử xuất sắc nhất tiến vào nội môn. Ngoài ra, đệ tử có thể nhận nhiệm vụ tông môn để kiếm tích điểm, đổi lấy tài nguyên tu luyện, công pháp, hoặc linh dược.
Ngày hôm sau, Lăng Tiêu bắt đầu tham gia vào các hoạt động của đệ tử ngoại môn. Các đệ tử mới được tập trung tại một quảng trường lớn, nơi một trưởng lão khác đang giảng giải về các công pháp nhập môn cơ bản của Thái Huyền Tông. Lăng Tiêu lắng nghe, nhưng trong lòng lại âm thầm so sánh với “Chí Tôn Thần Quyết” mà hắn đang tu luyện. Quả nhiên, những công pháp cơ bản này dù tinh diệu hơn nhiều so với Phàm Trần Giới, nhưng vẫn kém xa Chí Tôn Thần Quyết. Hắn quyết định chỉ thể hiện vừa đủ để không quá nổi bật, nhưng cũng không để bị xem thường.
Sau buổi giảng, các đệ tử mới được đưa đến một khu vực thí luyện. Đây là một khu rừng nhỏ được bao phủ bởi các pháp trận, bên trong có thả một số Yêu Thú cấp thấp để đệ tử luyện tập chiến đấu và thu thập nội đan. Đây chính là bài kiểm tra đầu tiên để đánh giá thực lực của đệ tử.
Lăng Tiêu hòa vào đám đông. Hắn quan sát các đệ tử khác. Một số người có vẻ rụt rè, cảnh giác. Một số khác lại hăng hái xung phong, thể hiện sức mạnh. Hắn nhận thấy, cảnh giới tu luyện trung bình của các đệ tử mới nhập môn ở đây đều nằm ở Ngưng Khí Cảnh tầng thứ ba, thứ tư. Một số thiên tài thậm chí đã đạt đến Ngưng Khí Cảnh tầng thứ năm, tầng thứ sáu. So với hắn ở Phàm Trần Giới thì mạnh hơn rất nhiều.
Khi đến lượt Lăng Tiêu, hắn bước vào khu vực thí luyện. Một con Thanh Lang cấp hai (tương đương Ngưng Khí Cảnh tầng thứ ba) lao đến với tốc độ kinh người. Lăng Tiêu không sử dụng Chí Tôn Thần Quyết, mà chỉ vận dụng những chiêu thức cơ bản của Thái Huyền Tông mà hắn vừa học được, kết hợp với kinh nghiệm chiến đấu phong phú của mình. Hắn né tránh khéo léo, sau đó tung ra một quyền nhanh như chớp, đánh trúng điểm yếu của Thanh Lang. Con Yêu Thú kêu rên một tiếng, ngã gục. Lăng Tiêu rút nội đan của nó ra một cách gọn gàng.
Hành động của Lăng Tiêu không quá phô trương, nhưng lại vô cùng hiệu quả và chuẩn xác. Các đệ tử khác đang quan sát đều hơi ngạc nhiên. Một số người còn đang chật vật với Yêu Thú của mình, thì Lăng Tiêu đã xong việc. Trưởng lão giám sát cũng khẽ gật đầu, ghi lại tên Lăng Tiêu.
Sau đó, Lăng Tiêu lại tiếp tục đi sâu vào rừng, đối phó với những Yêu Thú mạnh hơn. Hắn không cần phải dùng hết sức, chỉ cần thể hiện một thực lực vượt trội hơn so với đồng môn, nhưng không đến mức kinh thiên động địa. Cuối cùng, hắn trở ra với số nội đan nhiều gấp đôi so với người đứng thứ hai, và tất cả đều là của Yêu Thú cấp cao hơn một bậc so với cấp độ trung bình của bài kiểm tra.
“Lăng Tiêu, ngươi quả nhiên không tầm thường.” Trưởng lão giám sát nhìn số nội đan trong tay Lăng Tiêu, ánh mắt hiện lên vẻ tán thưởng. “Ngươi đã hoàn thành bài kiểm tra một cách xuất sắc. Hãy tiếp tục cố gắng.”
Kết quả của Lăng Tiêu nhanh chóng lan truyền trong Tụ Linh Phong. Các đệ tử mới bắt đầu nhìn hắn với ánh mắt khác. Sự tò mò xen lẫn kính nể. Một số thiên tài trẻ tuổi khác thì bắt đầu coi Lăng Tiêu là đối thủ tiềm năng. Trong số đó, có một thiếu niên tên là Hạ Minh, vẻ mặt kiêu ngạo, ánh mắt tràn đầy chiến ý khi nhìn Lăng Tiêu. Hắn là người đứng thứ hai trong bài kiểm tra này, và cũng là một thiên tài nổi tiếng của một thế gia lớn trong Huyền Giới.
Lăng Tiêu không quá để tâm đến những ánh mắt đó. Hắn đã quen với việc bị chú ý. Điều hắn quan tâm lúc này là làm sao để nhanh chóng nắm bắt tình hình của Thái Huyền Tông, tìm kiếm những tài nguyên tu luyện cần thiết, và quan trọng hơn cả, là manh mối về Chí Tôn Thần Tàng và kẻ thù bí ẩn. Thái Huyền Tông chỉ là một khởi đầu, một bước đệm trong hành trình của hắn. Con đường “Huyền Giới Tranh Bá” vẫn còn rất dài, và hắn mới chỉ vén lên một góc màn sương mà thôi.
*