Chí Tôn Vạn Đế
Chương 109

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:10:47 | Lượt xem: 4

Chương 109: Kiếm Khí Thí Thiên

Lời nói của Lăng Tiêu vừa dứt, không khí trong hang động liền như ngưng đọng lại. Tần Thiên, với vẻ mặt vặn vẹo vì tức giận, cười khẩy một tiếng. Hắn chưa từng nghĩ đến, một kẻ có vẻ ngoài yếu ớt như Lăng Tiêu lại dám thách thức uy danh của mình.

“Tốt! Rất tốt! Lâu lắm rồi không có ai dám nói chuyện với ta như vậy!” Tần Thiên gằn giọng, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn. “Ta sẽ cho ngươi biết, sự tự tin ngu xuẩn phải trả giá đắt như thế nào!”

“Sưu! Sưu!”

Hai đệ tử phía sau Tần Thiên không đợi lệnh, đã đồng loạt lao tới. Một người vung trường đao, đao phong mang theo tiếng xé gió rít lên, chém thẳng vào đầu Lăng Tiêu. Người còn lại thì linh hoạt hơn, sử dụng một cặp đoản kiếm, lướt như tia chớp từ bên sườn, ý đồ phong tỏa đường lui của Lăng Tiêu.

Lăng Tiêu khẽ nhíu mày. Hắn không ngờ những kẻ này lại không giữ chút thể diện nào, ba chọi một. Nhưng điều này cũng càng kích thích Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn. Một luồng sức mạnh cuồn cuộn dâng lên, khiến từng thớ thịt, từng mạch máu của hắn đều như đang bùng cháy.

“Cút!” Lăng Tiêu quát khẽ, thân hình chợt lóe lên, nhanh đến mức khó tin. Hắn không lùi mà tiến, đối mặt trực diện với lưỡi đao hung hãn. Trong khoảnh khắc đao phong gần kề, Lăng Tiêu đột nhiên nghiêng người, tránh thoát mũi đao trong gang tấc. Cùng lúc đó, hắn tung ra một quyền. Quyền này không có bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, chỉ là một cú đấm thẳng tắp, nhưng lại mang theo sức mạnh bùng nổ của Chí Tôn Thần Tàng.

“Rầm!”

Quyền phong mang theo uy lực kinh người, trực tiếp đánh trúng vào ngực người sử dụng trường đao. Kẻ đó còn chưa kịp phản ứng, thân thể đã như diều đứt dây, bay ngược ra sau, đập mạnh vào vách hang động, phun ra một ngụm máu tươi, ngất lịm ngay tại chỗ.

“Cái gì?!” Tần Thiên biến sắc, hắn không ngờ Lăng Tiêu lại mạnh đến mức này, một quyền đã đánh bại một trong những đệ tử tinh anh của hắn. Hắn còn chưa kịp định thần, thì đệ tử còn lại đã bị Lăng Tiêu hóa giải.

Lăng Tiêu xoay người, tránh né cặp đoản kiếm đang tấn công từ phía sau. Hắn không dùng vũ khí, mà chỉ dùng đôi tay trần. Hai ngón tay hắn kẹp chặt lấy một thanh đoản kiếm, lực đạo mạnh mẽ khiến sắc mặt của người đệ tử kia trắng bệch. Kế đó, Lăng Tiêu dùng ngón trỏ và ngón giữa búng nhẹ vào thanh kiếm. “Keng!” Một tiếng vang thanh thúy, thanh đoản kiếm trong tay người đệ tử kia lập tức nứt vỡ, mảnh vỡ bắn ra tứ phía. Cùng lúc đó, một chưởng của Lăng Tiêu nhẹ nhàng đặt lên vai hắn, nhưng ẩn chứa một lực đẩy kinh người. Người đệ tử đó loạng choạng, mất thăng bằng, ngã nhào xuống đất, không thể gượng dậy nổi.

Chỉ trong chớp mắt, hai đệ tử của Tần Thiên đã bị Lăng Tiêu đánh bại gọn gàng. Cả quá trình diễn ra quá nhanh, đến mức Tần Thiên còn chưa kịp ra tay.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” Tần Thiên lùi lại một bước, ánh mắt nhìn Lăng Tiêu đã không còn sự khinh miệt ban đầu, thay vào đó là sự kinh ngạc và một chút sợ hãi. Lực lượng mà Lăng Tiêu vừa thể hiện hoàn toàn vượt xa cảnh giới Luyện Khí mà hắn đã nhìn thấu. Đây chắc chắn không phải là một Luyện Khí Sư bình thường!

Lăng Tiêu phủi tay, ánh mắt lạnh nhạt nhìn Tần Thiên. “Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là Thất Diệp Bạch Liên này, các ngươi không có tư cách đoạt lấy.”

“Hỗn xược!” Tần Thiên gầm lên, sự sợ hãi ban đầu bị sự kiêu ngạo lấn át. Hắn là thiên tài của Phi Long Môn, sao có thể bị một kẻ vô danh như vậy sỉ nhục? “Đừng tưởng đánh bại hai phế vật kia là có thể vênh váo trước mặt ta! Hôm nay, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là thực lực chân chính!”

Tần Thiên không chần chừ nữa, trường kiếm trong tay hắn rung lên bần bật. Một luồng kiếm ý sắc bén như muốn xé rách không khí, cuộn trào ra từ thân kiếm. Hắn là một kiếm khách, tu luyện Kiếm Đạo từ nhỏ, trình độ đã đạt đến cảnh giới “Kiếm Khí Hóa Hình”.

“Phi Long Trảm!”

Tần Thiên rống lên một tiếng, trường kiếm trong tay hóa thành một đạo cầu vồng, mang theo tiếng rồng ngâm mơ hồ. Kiếm khí màu xanh lam bùng nổ, hóa thành một con giao long khổng lồ bằng năng lượng, lao thẳng về phía Lăng Tiêu. Con giao long này uy phong lẫm liệt, miệng há to, như muốn nuốt chửng tất cả.

Đây là chiêu mạnh nhất của Tần Thiên, đã từng khiến vô số thiên tài cùng cảnh giới phải cúi đầu. Hắn tin rằng, dù Lăng Tiêu có mạnh đến đâu, cũng không thể đỡ được chiêu này.

Đối mặt với công kích kinh người này, Lăng Tiêu không hề né tránh. Hắn đứng yên tại chỗ, đôi mắt sâu thẳm lóe lên một tia sáng kỳ dị. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn đang hoạt động hết công suất, một loại sức mạnh nguyên thủy, hùng vĩ đang bùng nổ.

“Kiếm khí? Ngươi vẫn còn quá non nớt!” Lăng Tiêu khẽ lắc đầu, trong lòng không khỏi cảm thấy chút thất vọng. Hắn đã mong đợi một đối thủ đáng gờm hơn để kiểm chứng sức mạnh của mình sau khi Chí Tôn Thần Tàng thức tỉnh.

Hắn không rút kiếm. Thay vào đó, bàn tay phải của hắn từ từ giơ lên, năm ngón tay xòe ra, như muốn nắm giữ cả không gian. Một luồng năng lượng khổng lồ, mang theo sắc thái vàng kim nhàn nhạt, bắt đầu hội tụ trên lòng bàn tay hắn. Đây không phải là linh khí thông thường, mà là một loại lực lượng cao cấp hơn, tinh thuần hơn, đến từ Chí Tôn Thần Tàng.

“Vô Cực Chưởng!”

Lăng Tiêu quát nhẹ một tiếng, lòng bàn tay đột nhiên đẩy ra. Không có tiếng động lớn, không có kiếm khí rực rỡ, chỉ có một luồng năng lượng vàng kim lặng lẽ phun trào, nhưng lại mang theo một áp lực khủng khiếp, như muốn nghiền nát vạn vật. Luồng năng lượng này không hề có hình thái cố định, nhưng nó lại trực tiếp va chạm với con giao long kiếm khí của Tần Thiên.

“Rầm!”

Một tiếng nổ lớn vang vọng khắp hang động, đá vụn bắn tung tóe. Cả vách đá xung quanh đều rung chuyển dữ dội, như muốn sụp đổ. Con giao long kiếm khí của Tần Thiên, dưới sự va chạm của luồng năng lượng vàng kim, lập tức bị xuyên thủng. Kiếm khí vốn uy mãnh, giờ đây lại như gặp phải khắc tinh, tan rã từng chút một, rồi hóa thành hư vô.

Luồng năng lượng vàng kim của Lăng Tiêu không hề suy giảm, tiếp tục lao thẳng về phía Tần Thiên với tốc độ kinh hoàng. Tần Thiên trợn tròn mắt, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy. Hắn không thể tin được, chiêu Phi Long Trảm mà hắn tự hào nhất lại bị đối phương hóa giải dễ dàng như vậy, thậm chí còn không hề bị ảnh hưởng!

“Không thể nào!” Hắn hoảng sợ, vội vàng giơ kiếm lên đỡ, đồng thời dốc toàn bộ linh lực vào thân kiếm, tạo thành một lớp phòng ngự mỏng manh.

“Keng!”

Luồng năng lượng vàng kim va chạm vào trường kiếm của Tần Thiên. Một lực phản chấn kinh khủng truyền đến, Tần Thiên cảm thấy như mình vừa va phải một ngọn núi khổng lồ. Trường kiếm trong tay hắn vang lên tiếng rên rỉ, sau đó “Rắc!” một tiếng, nứt ra một vết dài. Thân thể hắn bị đánh bay ngược ra sau, đập mạnh vào vách đá, một ngụm máu tươi trào ra từ khóe miệng.

“Phù…” Tần Thiên ngã quỵ xuống đất, trường kiếm vỡ nát nằm lăn lóc bên cạnh. Hắn ngẩng đầu nhìn Lăng Tiêu, ánh mắt không còn chút kiêu ngạo nào, chỉ còn lại sự hoảng sợ và tuyệt vọng. Hắn đã thua, thua một cách thảm hại, không có chút sức phản kháng nào.

Lăng Tiêu chậm rãi tiến lại gần, vẻ mặt bình tĩnh. “Thất Diệp Bạch Liên này, là của ta.”

Tần Thiên run rẩy, muốn nói gì đó nhưng cổ họng lại nghẹn ứ. Hắn nhìn đóa Thất Diệp Bạch Liên đang phát ra ánh sáng dịu nhẹ trong tay Lăng Tiêu, trong lòng chỉ còn lại sự hối hận. Nếu hắn không quá tham lam, không khinh thường đối thủ, có lẽ đã không phải chịu nhục như vậy.

Lăng Tiêu không giết Tần Thiên. Hắn không phải một kẻ khát máu, chỉ là không muốn bị quấy rầy. Hắn nhìn Tần Thiên và hai đệ tử đang nằm la liệt, khẽ nói: “Các ngươi có thể rời đi. Nhưng hãy nhớ kỹ, sau này đừng tùy tiện gây sự với những người các ngươi không hiểu rõ.”

Nói xong, Lăng Tiêu không thèm để ý đến phản ứng của Tần Thiên, quay người đi sâu hơn vào trong hang động. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ khác đang phát ra từ sâu bên trong. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn không ngừng dao động, như đang mách bảo hắn rằng, nơi này còn có cơ duyên lớn hơn.

Thất Diệp Bạch Liên tỏa ra ánh sáng trắng thuần khiết, mang theo một năng lượng sinh mệnh nồng đậm. Đây là một loại linh dược cực phẩm, có thể giúp tăng cường căn cơ tu luyện, tinh lọc linh lực, thậm chí còn có thể chữa trị những vết thương khó lành. Đối với Lăng Tiêu hiện tại, nó là một bảo vật vô giá, giúp hắn củng cố cảnh giới sau khi Chí Tôn Thần Tàng thức tỉnh.

“Một Thất Diệp Bạch Liên, chỉ là điểm khởi đầu.” Lăng Tiêu tự nhủ. Hắn đã rời khỏi vùng đất phàm trần, bước vào Huyền Giới rộng lớn. Những cường giả như Tần Thiên chỉ là những đối thủ đầu tiên trên con đường tu luyện. Hắn biết, để thực sự tìm kiếm manh mối về thân thế và kẻ thù đã phong ấn mình, hắn còn phải đối mặt với vô số thử thách, vô số cường giả mạnh hơn gấp bội.

Tiến sâu vào trong hang, luồng năng lượng kỳ lạ càng trở nên rõ ràng. Đó là một cảm giác cổ xưa, uy nghiêm, không kém phần bí ẩn. Một cái gì đó đang chờ đợi hắn, một cơ duyên có thể giúp hắn tiến xa hơn trên con đường trở thành Chí Tôn Vạn Đế.

“Cứ việc đến đi. Con đường này, ta sẽ bước đến tận cùng.” Lăng Tiêu khẽ thì thầm, ánh mắt kiên định. Hắn biết, mỗi một bước đi, mỗi một trận chiến, đều là một viên gạch xây nên đế đồ của hắn.

Phía sau, Tần Thiên cố gắng gượng dậy, nhìn bóng lưng Lăng Tiêu khuất dần vào bóng tối. Trong lòng hắn, sự kinh hãi tột độ đã thay thế hoàn toàn sự kiêu ngạo. Hắn đã gặp phải một kẻ mà hắn không thể nào tưởng tượng được. Một kẻ mạnh đến mức đáng sợ, một kẻ mà hắn không bao giờ muốn đối mặt lần thứ hai.

“Lăng Tiêu… Liễu Phong… Rốt cuộc ngươi là ai?” Tần Thiên lẩm bẩm. Hắn biết, kể từ hôm nay, danh tiếng của hắn tại Huyền Giới sẽ bị lu mờ bởi cái tên Lăng Tiêu. Và hắn cũng biết, tên Lăng Tiêu này, chắc chắn sẽ không bao giờ là một kẻ tầm thường.

Mà Lăng Tiêu, lúc này đã hoàn toàn đắm chìm trong việc khám phá bí mật sâu hơn của hang động. Một cánh cửa cổ xưa bằng đá, ẩn mình sau một bức màn sương mù mờ ảo, từ từ hiện ra trước mắt hắn. Trên cánh cửa, những phù văn cổ xưa khắc họa những hình ảnh kỳ dị, tản mát ra một luồng khí tức viễn cổ, khiến Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể Lăng Tiêu càng thêm sôi sục.

Đây mới là cơ duyên chân chính của nơi này!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8