Chí Tôn Vạn Đế
Chương 104
Chương 104: Cổ Bí Cảnh Khai Mở – Lời Hứa Với Vô Hư
Lăng Tiêu ngồi xếp bằng trong động phủ yên tĩnh của mình, nhắm mắt lại. Dù bên ngoài Thái Huyền Thánh Địa vẫn bình yên, nhưng trong tâm hải của hắn, một cơn sóng dữ dội vừa đi qua, để lại những mảnh vỡ ký ức và sức mạnh cuồng bạo. Chí Tôn Huyết Mạch đã thức tỉnh một phần, Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn không còn là một kho báu bị phong ấn hoàn toàn, mà đã hé mở một góc, tuôn trào sức mạnh cổ xưa. Hắn cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt trong từng thớ thịt, từng kinh mạch. Linh khí trong thiên địa tựa như những dòng suối nhỏ, nay bị hắn cưỡng ép hóa thành thác lũ, ào ạt đổ vào cơ thể, thanh tẩy gân cốt, củng cố thần hồn.
“Hư Vô Chi Chủ…” Tên gọi này như một thanh kiếm sắc bén khắc sâu vào linh hồn hắn. Kẻ đó không chỉ phong ấn sức mạnh và ký ức của hắn, mà còn gián tiếp đẩy hắn vào cảnh khốn cùng, bị ruồng bỏ. Nhưng chính sự khốn cùng đó lại là lò luyện, tôi rèn nên một Lăng Tiêu quật cường hơn. Hắn không còn là con cờ trong tay kẻ khác, mà sẽ là kỳ thủ, lật đổ bàn cờ định mệnh.
Hắn bắt đầu vận chuyển công pháp, ổn định sức mạnh vừa thức tỉnh. Chí Tôn Thần Tàng ẩn chứa một đạo lý thâm sâu, không phải sức mạnh bạo liệt dễ dàng khống chế. Nó đòi hỏi sự hòa hợp tuyệt đối với linh hồn và ý chí của chủ nhân. Lăng Tiêu cảm thấy như mình đang kết nối với một vũ trụ thu nhỏ bên trong, nơi có những dòng chảy năng lượng hỗn độn nhưng cũng vô cùng tinh khiết. Mỗi hơi thở, mỗi nhịp đập của trái tim đều mang theo uy năng của Chí Tôn, dù chỉ là một phần rất nhỏ.
Thời gian trôi qua, Lăng Tiêu chìm đắm trong quá trình tu luyện. Hắn không chỉ củng cố cảnh giới hiện tại, mà còn khai mở thêm một số huyệt đạo ẩn chứa sức mạnh huyết mạch. Mỗi khi một huyệt đạo được khai mở, một luồng sức mạnh mới lại tuôn trào, mang theo những mảnh ký ức mơ hồ, những hình ảnh chớp nhoáng về một quá khứ xa xăm, về những trận chiến kinh thiên, về những sinh linh vĩ đại mà hắn từng gặp gỡ. Dù chưa thể ghép nối thành một câu chuyện hoàn chỉnh, nhưng những hình ảnh đó đã củng cố thêm niềm tin rằng thân phận của hắn không hề đơn giản, và Hư Vô Chi Chủ là một tồn tại kinh khủng hơn hắn tưởng tượng.
Hắn cũng nhận ra, Chí Tôn Thần Tàng không chỉ đơn thuần là nguồn năng lượng, mà còn là một cơ chế tự bảo vệ và tự tiến hóa. Nó không ngừng hấp thụ linh khí thiên địa, chuyển hóa thành năng lượng Chí Tôn, từ từ gột rửa thân thể và linh hồn hắn, khiến hắn ngày càng trở nên mạnh mẽ và thuần khiết hơn. Lăng Tiêu cảm thấy mình đang lột xác, từ một phàm nhân mang dòng máu chí tôn, hắn đang dần trở thành một Chí Tôn thật sự.
Ba ngày sau, Lăng Tiêu thoát khỏi trạng thái nhập định. Toàn thân hắn toát ra một khí tức hùng hậu nhưng nội liễm. Đồng tử của hắn lóe lên ánh sáng sâu thẳm, ẩn chứa sự uy nghiêm và trí tuệ cổ xưa. Hắn cảm thấy mình đã hoàn toàn khống chế được sức mạnh mới, và thậm chí còn tiến thêm một bước nhỏ trong cảnh giới, từ Hóa Thần Cảnh tầng sáu lên Hóa Thần Cảnh tầng bảy. Một bước nhảy vọt không hề nhỏ trong thời gian ngắn như vậy, đủ để khiến vô số thiên tài phải kinh hãi.
Đúng lúc này, một tiếng chuông trầm đục vang vọng khắp Thái Huyền Thánh Địa, xuyên qua mọi tầng không gian, len lỏi vào từng động phủ. Tiếng chuông này chỉ vang lên khi có sự kiện trọng đại xảy ra, hoặc là nguy cơ cận kề, hoặc là cơ duyên lớn lao.
Lăng Tiêu khẽ nhíu mày. Hắn đứng dậy, bước ra khỏi động phủ. Vừa hay, một đệ tử ngoại môn vội vã chạy ngang qua, mặt mày hớn hở.
“Sư huynh Lăng Tiêu! Người đã nghe tin chưa? Cổ Bí Cảnh của Vô Hư Kiếm Tông sắp khai mở rồi!”
Lăng Tiêu hơi ngạc nhiên. Vô Hư Kiếm Tông là một trong Tứ Đại Thánh Địa của Huyền Giới, cùng đẳng cấp với Thái Huyền Thánh Địa. Cổ Bí Cảnh của họ thì càng không tầm thường. Đó là một di tích cổ xưa, được truyền lại từ thời Thượng Cổ, ẩn chứa vô số cơ duyên và nguy hiểm. Thông thường, Cổ Bí Cảnh này chỉ khai mở sau hàng trăm năm, và mỗi lần khai mở đều thu hút vô số cường giả và thiên tài của toàn Huyền Giới.
“Cổ Bí Cảnh Vô Hư?” Lăng Tiêu lẩm bẩm, trong lòng dâng lên một dự cảm. Liệu đây có phải là cơ hội để hắn tìm kiếm manh mối về Hư Vô Chi Chủ, hay Chí Tôn Thần Tàng?
“Đúng vậy, sư huynh! Nghe nói lần này Vô Hư Kiếm Tông đã gửi lời mời đến tất cả các thế lực lớn của Huyền Giới. Thái Huyền Thánh Địa chúng ta cũng sẽ cử một đoàn đệ tử tinh anh đi tham gia. Đây là cơ hội ngàn năm có một để tranh đoạt thiên tài địa bảo, thần công bí pháp!” Đệ tử kia hưng phấn nói, sau đó vội vã chạy đi.
Lăng Tiêu quay lại động phủ, trong lòng đã có quyết định. Hắn cần sức mạnh, cần tài nguyên, và cần cả thông tin. Cổ Bí Cảnh Vô Hư chính là nơi tốt nhất để đạt được những điều đó. Hơn nữa, những mảnh ký ức vừa chớp lóe trong đầu hắn dường như có chút liên quan đến một di tích kiếm đạo nào đó, dù rất mơ hồ.
Hắn lập tức tới chính điện của Thái Huyền Thánh Địa. Tại đó, các trưởng lão và đệ tử tinh anh đã tập trung đông đủ. Đại trưởng lão Mộc Thiên Cương đứng trên cao, sắc mặt nghiêm nghị.
“Chư vị đệ tử tinh anh! Như các ngươi đã biết, Cổ Bí Cảnh Vô Hư của Vô Hư Kiếm Tông sẽ khai mở trong ba tháng tới. Đây là một cơ hội cũng là một thách thức. Nó ẩn chứa vô số cơ duyên, nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy. Lần này, Thánh Địa chúng ta sẽ cử mười đệ tử xuất sắc nhất đi tham gia. Mục tiêu không chỉ là tranh đoạt tài nguyên, mà còn là thể hiện uy danh của Thái Huyền Thánh Địa chúng ta!”
Ánh mắt của Mộc Thiên Cương quét qua đám đệ tử, dừng lại trên người Lăng Tiêu lâu hơn một chút. Ông có thể cảm nhận được khí tức của Lăng Tiêu đã thay đổi rất nhiều, trở nên nội liễm và sâu thẳm hơn, như một vực sâu không đáy. Điều này khiến ông vừa mừng vừa lo. Mừng vì Lăng Tiêu ngày càng mạnh mẽ, lo vì sự tăng trưởng này quá nhanh, sợ sẽ gây ra phiền phức.
“Các ngươi có ai muốn tham gia không? Danh sách sẽ được quyết định sau một tháng nữa, thông qua một cuộc tỷ thí nội bộ.” Mộc Thiên Cương tuyên bố.
Đám đệ tử lập tức xôn xao. Ai cũng muốn có cơ hội này. Cổ Bí Cảnh Vô Hư danh tiếng lẫy lừng, là thánh địa tu luyện trong mơ của bao người.
“Ta xin tham gia!” Lăng Tiêu cất tiếng, giọng nói trầm ổn, vang vọng khắp đại điện. Ánh mắt hắn kiên định, không chút do dự. Hắn biết, tham gia vào sự kiện này sẽ thu hút sự chú ý, nhưng hắn không còn sợ hãi điều đó nữa. Hắn cần phải mạnh mẽ, phải đứng trên đỉnh cao mới có thể đối đầu với Hư Vô Chi Chủ.
Lời nói của Lăng Tiêu lập tức thu hút sự chú ý của mọi người. Nhiều ánh mắt ngưỡng mộ, nhưng cũng không thiếu những ánh mắt ghen tỵ và đầy thách thức. Đặc biệt là từ phía Hàn Thiên Vũ, một thiên tài khác của Thánh Địa, người luôn xem Lăng Tiêu là đối thủ. Hàn Thiên Vũ khẽ hừ lạnh, trong mắt lóe lên tia chiến ý.
“Lăng Tiêu, ngươi quả nhiên không làm ta thất vọng. Cổ Bí Cảnh Vô Hư lần này, ta sẽ chứng minh ai mới là thiên tài mạnh nhất Thái Huyền Thánh Địa!” Hàn Thiên Vũ nói với giọng điệu đầy khiêu khích.
Lăng Tiêu chỉ liếc nhìn Hàn Thiên Vũ một cái, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt. Hắn không nói gì, nhưng ánh mắt đã thể hiện rõ sự tự tin tuyệt đối. Với sức mạnh hiện tại, Hàn Thiên Vũ đã không còn là đối thủ của hắn nữa. Mục tiêu của hắn là những tồn tại cao cấp hơn, là Hư Vô Chi Chủ.
Mộc Thiên Cương nhìn hai người, khẽ gật đầu. Có sự cạnh tranh mới có động lực phát triển. Ông biết Lăng Tiêu đang thay đổi, và sự thay đổi này là tốt. Tuy nhiên, bí mật về Chí Tôn Huyết Mạch và Chí Tôn Thần Tàng cần phải được giữ kín tuyệt đối.
Sau cuộc họp, Lăng Tiêu quay về động phủ. Hắn có một tháng để chuẩn bị cho cuộc tỷ thí nội bộ, và sau đó là ba tháng để chuẩn bị cho Cổ Bí Cảnh Vô Hư. Thời gian không nhiều, nhưng đủ để hắn củng cố thêm sức mạnh và tìm hiểu về bí cảnh này.
Hắn ngồi xuống, lấy ra một tấm bản đồ cổ mà hắn vô tình tìm được trong một lần khám phá di tích. Tấm bản đồ này vẽ lại một phần của Huyền Giới, và có một ký hiệu đặc biệt ở vị trí của Vô Hư Kiếm Tông. Ký hiệu đó là một thanh kiếm bị phá vỡ, bên cạnh có một dòng chữ cổ mờ nhạt: “Vô Hư Kiếm Ý, Chí Tôn Chi Mạch”.
“Vô Hư Kiếm Ý… Chí Tôn Chi Mạch?” Lăng Tiêu lẩm bẩm. Một cảm giác quen thuộc dâng lên trong lòng. Có lẽ, Cổ Bí Cảnh Vô Hư không chỉ là một cơ duyên thông thường, mà còn là một phần của bí mật về Chí Tôn Thần Tàng của hắn. Hoặc ít nhất, nó có liên quan đến kẻ thù đã phong ấn hắn.
Bàn tay hắn khẽ vuốt lên ký hiệu thanh kiếm trên bản đồ. Một luồng linh lực từ Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn dường như phản ứng lại, phát ra một chút rung động nhẹ. Điều này càng củng cố thêm suy đoán của Lăng Tiêu. Hắn cần phải đi, cần phải khám phá.
“Hư Vô Chi Chủ, ngươi đã phong ấn ta, nhưng ngươi không thể ngăn cản ta thức tỉnh. Ta sẽ dùng sức mạnh của ngươi, để chống lại ngươi. Cổ Bí Cảnh Vô Hư… ta đến đây!” Lăng Tiêu thì thầm, ánh mắt rực lửa. Con đường phía trước vẫn còn xa, đầy rẫy chông gai và nguy hiểm, nhưng hắn đã không còn là kẻ yếu đuối. Hắn là Lăng Tiêu, người mang trong mình Chí Tôn Thần Tàng, và hắn sẽ khai sáng một kỷ nguyên mới, đứng trên đỉnh cao vạn giới, vĩnh hằng bất diệt.