Chí Tôn Vạn Đế
Chương 103

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:07:34 | Lượt xem: 4

Chương 103: Huyết Mạch Thức Tỉnh – Sứ Giả Hắc Ám

“Ngươi muốn ‘thu hoạch’ ta? Vậy thì hãy xem, ai mới là kẻ đi săn!”

Lời gầm của Lăng Tiêu như sấm sét nổ vang, chấn động cả không gian tĩnh mịch của cấm địa. Đôi mắt hắn rực cháy quang mang kiên định, không còn chút sợ hãi hay do dự. Hắn không phải là con mồi, mà là một kẻ phản công, một chiến binh đã thức tỉnh. Đối thủ của hắn, một bóng người cao lớn ẩn mình trong áo choàng đen, không nói một lời, chỉ có đôi mắt đỏ ngầu lóe lên hàn quang lạnh lẽo, như lưỡi hái của tử thần.

Khoảnh khắc tiếp theo, bóng người kia hành động. Không có bất kỳ dấu hiệu nào, hắn ta hóa thành một luồng hắc tuyến xé rách không khí, tốc độ nhanh đến mức chỉ để lại một tàn ảnh mờ ảo. Một luồng khí tức âm hàn, ẩn chứa sát ý đậm đặc, đột ngột bao trùm lấy Lăng Tiêu. Đây không phải là công kích thông thường, mà là một loại bí thuật phong tỏa, hòng cắt đứt mọi đường lui của đối phương.

Lăng Tiêu không hề hoảng sợ. Hắn đã dự đoán được sự đáng sợ của đối thủ. Cảm nhận được áp lực vô hình đang bóp nghẹt mình, hắn hít sâu một hơi, toàn thân chấn động. Khí tức Khai Thiên Cảnh sơ kỳ bùng nổ, linh lực cuồn cuộn như hồng thủy phá đê, bao phủ lấy cơ thể hắn. Một lớp lôi quang màu tím nhạt lấp lánh quanh người, xua tan một phần khí tức âm hàn.

“Thiên Lôi Quyền!”

Không chần chừ, Lăng Tiêu tung ra một quyền. Quyền phong mang theo tiếng sấm rền, lôi quang chói mắt xé tan bóng tối, trực diện va chạm với hắc tuyến đang lao tới. “Ầm!” Một tiếng nổ lớn vang vọng, chấn động kịch liệt. Khí lãng cuồng bạo thổi quét khắp nơi, khiến cả không gian như run rẩy.

Hắc tuyến kia bị đánh bật ra, lộ ra thân hình của kẻ địch. Hắn ta mặc một bộ hắc bào đơn giản nhưng lại toát ra vẻ cổ xưa, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ bạc che kín dung mạo. Đôi mắt đỏ ngầu không hề biểu lộ cảm xúc, nhưng Lăng Tiêu có thể cảm nhận được một luồng năng lượng bí ẩn, vô cùng nguy hiểm đang ẩn chứa bên trong.

“Sơ nhập Khai Thiên, có thể đỡ được một kích của ta. Ngươi quả nhiên không tầm thường.” Giọng nói của kẻ địch trầm khàn, như tiếng kim loại ma sát, mang theo một vẻ ngạc nhiên khó nhận thấy.

Lăng Tiêu không trả lời, hắn cảm thấy cánh tay mình tê dại. Đối thủ này không chỉ mạnh về tốc độ và khí tức, mà lực lượng còn vô cùng đáng sợ. Hắn ta không phải là cường giả Khai Thiên Cảnh bình thường, mà là một “Sứ Giả” thực thụ từ một thế lực nào đó, có lẽ còn vượt xa Khai Thiên Cảnh đỉnh phong.

“Nhưng thế là chưa đủ.” Sứ Giả Hắc Ám nói tiếp, thanh âm lạnh lẽo như băng. Hắn ta giơ tay, một luồng hắc khí đậm đặc ngưng tụ thành một lưỡi dao sắc bén, không ngừng vặn vẹo như có sinh mệnh. “Chí Tôn Thần Tàng, cuối cùng cũng đến lúc được thu hoạch.”

Lưỡi dao hắc khí xé gió lao đến, mang theo một lực lượng ăn mòn đáng sợ. Nơi nó đi qua, không gian dường như bị bóp méo, những thực vật khô héo dưới đất lập tức hóa thành tro bụi. Lăng Tiêu cảm nhận được một mối nguy hiểm chết người. Đây không chỉ là công kích vật lý, mà còn là một đòn đánh thẳng vào linh hồn và huyết mạch.

Hắn lùi lại nửa bước, linh lực toàn thân vận chuyển đến cực hạn. “Vạn Kiếm Quy Tông!” Một tiếng quát khẽ, không phải là kiếm chiêu hắn từng học, mà là một bản năng chiến đấu cổ xưa trỗi dậy, kết hợp với sức mạnh của Khai Thiên Cảnh. Hàng ngàn đạo kiếm quang vô hình ngưng tụ từ linh lực, hội tụ thành một luồng kiếm ý sắc bén, đối chọi với lưỡi dao hắc khí.

Kiếm quang và hắc khí va chạm, tạo ra một màn hủy diệt kinh hoàng. Nhưng lưỡi dao hắc khí dường như không thể bị phá hủy, nó xuyên qua hàng ngàn kiếm quang, tiếp tục lao về phía Lăng Tiêu. Lăng Tiêu cắn răng, cảm thấy linh lực đang bị tiêu hao nhanh chóng. Hắn biết, nếu bị lưỡi dao đó chạm vào, không chỉ sức mạnh mà cả Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn cũng sẽ gặp nguy hiểm.

Đúng lúc nguy cấp, một cảm giác nóng bỏng đột ngột trỗi dậy từ sâu bên trong huyết mạch của Lăng Tiêu. Không phải linh lực, mà là một nguồn sức mạnh cổ xưa, nguyên thủy hơn, đang dần thức tỉnh. Một ánh sáng vàng nhạt mờ ảo bao phủ lấy cơ thể hắn, khiến lưỡi dao hắc khí dường như chững lại một chút.

“Cái gì?” Sứ Giả Hắc Ám lần đầu tiên tỏ ra kinh ngạc. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn ta dán chặt vào Lăng Tiêu, như muốn xuyên thấu qua lớp ánh sáng vàng đó.

Lăng Tiêu cảm thấy một sức mạnh vô tận đang dâng trào. Những mảnh ký ức mơ hồ như những tia chớp xẹt qua tâm trí hắn: những hình ảnh về các vì sao xa xôi, những thế giới đổ nát, và một ngai vàng uy nghiêm chìm trong ánh sáng vàng kim. Hắn không hiểu hết, nhưng hắn biết, đây chính là một phần của Chí Tôn Thần Tàng, huyết mạch đã bị phong ấn đang bắt đầu được giải phóng.

Hắn không còn là kẻ bị động phòng thủ. Với ánh sáng vàng bao quanh, Lăng Tiêu bước lên một bước, không lùi mà tiến. Hắn vươn tay, không sử dụng bất kỳ chiêu thức nào, mà chỉ đơn thuần là nắm lấy lưỡi dao hắc khí. “Xèo!” Một âm thanh chói tai vang lên, như nước sôi gặp băng. Lưỡi dao hắc khí không thể xuyên thủng lớp ánh sáng vàng, mà ngược lại, nó đang bị ăn mòn, bị tan chảy!

“Không thể nào!” Sứ Giả Hắc Ám thất thanh kêu lên. Đó là bí thuật được truyền từ Hư Vô Chi Chủ, có thể thôn phệ vạn vật, vậy mà lại bị một thiếu niên Khai Thiên Cảnh đánh tan? Hắn ta không thể tin vào mắt mình.

Lăng Tiêu cảm thấy một sự liên kết sâu sắc với ánh sáng vàng này. Hắn không cần biết nó là gì, nhưng hắn biết nó là một phần của mình. Hắn bóp chặt tay, lưỡi dao hắc khí vỡ tan thành vô số hạt nhỏ, biến mất trong không khí. Sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng, tuy chỉ là một phần nhỏ được thức tỉnh, đã đủ để đối kháng với công kích của kẻ địch cấp cao này.

“Ngươi… Chí Tôn Huyết Mạch đã thức tỉnh?” Sứ Giả Hắc Ám lùi lại vài bước, lần đầu tiên lộ ra vẻ kiêng kỵ. “Hư Vô Chi Chủ đã phong ấn ngươi hàng vạn năm, sao ngươi có thể…?”

Hắn ta không nói hết, nhưng những lời đó như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Lăng Tiêu. “Hư Vô Chi Chủ”? “Phong ấn hàng vạn năm”? Những từ ngữ đó tiết lộ một phần bí mật kinh thiên động địa về thân phận và quá khứ của hắn. Kẻ thù của hắn không chỉ là một thế lực thông thường, mà là một tồn tại cổ xưa, có khả năng phong ấn một “Chí Tôn” và đã tồn tại qua hàng vạn năm!

“Ngươi biết Hư Vô Chi Chủ?” Lăng Tiêu hỏi, giọng nói trầm xuống, ánh sáng vàng trên người càng lúc càng rực rỡ. Hắn không còn là thiếu niên yếu ớt, mà đã là một chiến thần đang dần lấy lại sức mạnh.

Sứ Giả Hắc Ám không trả lời. Hắn ta chỉ nhìn chằm chằm vào Lăng Tiêu, đôi mắt đỏ ngầu không còn sự khinh thường mà thay vào đó là một vẻ phức tạp. “Thần Tàng đã thức tỉnh, kế hoạch thu hoạch sẽ khó khăn hơn. Nhưng ngươi đừng nghĩ ngươi có thể thoát khỏi số mệnh. Hư Vô Chi Chủ vĩ đại sẽ tái lâm, vạn giới sẽ quy phục.”

Nói xong, Sứ Giả Hắc Ám đột ngột hóa thành một làn khói đen, tan biến vào hư không. Hắn ta không chiến đấu nữa, mà trực tiếp rút lui, để lại Lăng Tiêu một mình trong cấm địa.

Lăng Tiêu không truy đuổi. Hắn biết, với trạng thái hiện tại, hắn không thể giữ chân được một đối thủ như vậy. Hơn nữa, hắn cần thời gian để tiêu hóa những thông tin vừa nhận được. Hư Vô Chi Chủ, phong ấn vạn năm, Chí Tôn Huyết Mạch thức tỉnh… Tất cả đều chỉ ra rằng thân phận của hắn còn phức tạp hơn hắn tưởng rất nhiều. Kẻ thù không phải là một phe phái nhỏ bé, mà là một thế lực khổng lồ, một “Đạo Thống” đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên.

Ánh sáng vàng trên người Lăng Tiêu dần thu lại, nhưng cảm giác nóng bỏng trong huyết mạch vẫn còn đó. Hắn cảm nhận được sức mạnh của mình đã tăng lên một cách rõ rệt, không chỉ là Khai Thiên Cảnh sơ kỳ, mà còn có một nguồn năng lượng cổ xưa đang ẩn chứa, chờ đợi được khai phá. Sự thức tỉnh của Chí Tôn Huyết Mạch đã cho hắn một lợi thế, nhưng cũng mang lại những nguy hiểm lớn hơn.

“Hư Vô Chi Chủ… Ta sẽ tìm ngươi. Và ta sẽ khiến ngươi phải trả giá.” Lăng Tiêu nắm chặt tay. Trận chiến này đã kết thúc, nhưng nó chỉ là khởi đầu cho một cuộc chiến lớn hơn, một cuộc chiến định đoạt số phận của hắn và cả vạn giới.

Hắn rời khỏi cấm địa, quay về động phủ của mình. Thái Huyền Thánh Địa vẫn yên bình như thường lệ, nhưng Lăng Tiêu biết, dưới vẻ bình yên đó, một âm mưu khổng lồ đang dần được vén màn. Hắn không còn là thiếu niên phế vật bị khinh miệt. Hắn là Lăng Tiêu, người mang trong mình Chí Tôn Thần Tàng, và hắn sẽ không bao giờ là quân cờ trong tay bất cứ ai. Hắn sẽ là kẻ lật đổ mọi quân cờ, khai sáng kỷ nguyên mới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8