Chí Tôn Vạn Đế
Chương 102

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:07:07 | Lượt xem: 4

Chương 102: Hư Không Tỏa Định

Dưới ánh trăng mờ ảo trên Hư Không Phong, Lăng Tiêu cảm thấy toàn thân mình như đang bị xé toạc rồi lại tái tạo. Luồng năng lượng cuồn cuộn từ Hư Không Tháp không chỉ đơn thuần là linh khí, mà là một dòng chảy nguyên thủy, mang theo hơi thở của vạn cổ. Nó không ngừng xông thẳng vào kinh mạch, Dantian, thậm chí là từng tế bào trong cơ thể hắn, ép buộc chúng phải giãn nở, hấp thu, và biến đổi. Cảm giác đau đớn kịch liệt xen lẫn khoái cảm thăng hoa, khiến Lăng Tiêu run rẩy nhưng không thể ngừng lại. Hắn biết, đây là cơ duyên lớn nhất từ trước đến nay.

Hư Không Tháp, từng là một phế tích bị lãng quên, giờ đây lại giống như một trái tim cổ xưa đang đập mạnh mẽ, truyền sinh lực vào hắn. Những phù văn phức tạp, ẩn chứa ý nghĩa sâu xa của không gian và thời gian, không ngừng hiện lên trên bề mặt tháp rồi lại chìm vào trong, mỗi lần như vậy, một phần nhỏ của chúng lại khắc sâu vào tâm trí Lăng Tiêu. Hắn không hiểu hết, nhưng trực giác mách bảo rằng đây là những bí mật kinh thiên động địa, liên quan đến nguồn gốc của vạn giới.

Cùng với sự gia tăng sức mạnh, những mảnh ghép ký ức mơ hồ trong đầu hắn cũng trở nên rõ nét hơn bao giờ hết. Hắn thấy một vũ trụ bao la, nơi những vì sao lớn hơn cả đại lục, nơi những cường giả vẫy tay có thể nghiền nát tinh hà. Hắn thấy một chiến trường cổ xưa, vô số sinh linh đang gào thét, những bóng hình khổng lồ va chạm, mỗi đòn đánh đều làm rung chuyển không gian. Rồi hắn thấy một ngai vàng lấp lánh ánh sáng chí tôn, một bóng người cao lớn ngồi trên đó, ánh mắt thâm sâu như chứa đựng vạn vật. Một cảm giác quen thuộc đến rợn người ập đến, như thể hắn đã từng là một phần của cảnh tượng đó. Nhưng ngay sau đó, một ánh sáng chói lòa nuốt chửng tất cả, kéo theo sự đổ nát, sự phản bội và một nỗi đau thấu tận linh hồn.

“Chí Tôn… Thần Tàng…” Lăng Tiêu lẩm bẩm, một cái tên đột nhiên hiện ra trong đầu hắn, không biết từ đâu tới. Nó giống như một hạt giống đã được gieo trồng từ vô số kỷ nguyên trước, giờ đây đang nảy mầm trong sâu thẳm linh hồn hắn. Hắn cảm thấy một luồng sức mạnh vô cùng cổ xưa, uy nghiêm và bá đạo, đang dần thức tỉnh trong huyết mạch của mình. Đó không chỉ là sức mạnh tu luyện, mà là một loại quyền năng, một loại mệnh lệnh đến từ bản nguyên của vũ trụ.

Cùng lúc đó, một tiếng “ầm” vang vọng trong Dantian của Lăng Tiêu. Cửa ải tầng thứ chín của Linh Hải Cảnh bị phá vỡ hoàn toàn, linh lực của hắn dâng trào như hồng thủy, không ngừng mở rộng Linh Hải. Không dừng lại ở đó, luồng năng lượng từ Hư Không Tháp vẫn tiếp tục rót vào, đẩy hắn thẳng lên cảnh giới Khai Thiên Cảnh. Đây là một bước nhảy vọt kinh người, từ Linh Hải Cảnh đỉnh phong lên Khai Thiên Cảnh sơ kỳ chỉ trong một đêm, nếu để người ngoài biết được, chắc chắn sẽ gây chấn động toàn bộ Thái Huyền Thánh Địa.

Nhưng Lăng Tiêu không còn quá quan tâm đến cảnh giới nữa. Những mảnh ký ức vừa được hé lộ đã mở ra trước mắt hắn một thế giới hoàn toàn khác, một chân tướng kinh hoàng. Hắn không chỉ là một phế vật bị ruồng bỏ, mà còn mang trong mình một bí mật động trời, một món nợ máu từ thuở hồng hoang. Kẻ thù của hắn không chỉ dừng lại ở Thái Huyền Thánh Địa, mà còn là một thế lực cổ xưa, đã phong ấn sức mạnh và ký ức của hắn, biến hắn thành một “quân cờ” như lời bóng người áo đen đã nói.

Đột nhiên, Hư Không Tháp rung chuyển dữ dội. Ánh sáng bao phủ Lăng Tiêu co rút lại, hóa thành một đạo phù văn cổ xưa, hình dạng như một con mắt dọc màu tím sẫm, in hằn lên trán hắn, rồi nhanh chóng chìm vào trong da thịt, biến mất không dấu vết. Cùng lúc đó, một cảm giác lạnh lẽo, gai người chạy dọc sống lưng Lăng Tiêu. Hắn có cảm giác như một sợi dây vô hình vừa được thắt chặt quanh cổ mình, và ở đầu dây bên kia, có một ánh mắt đang theo dõi hắn từ một nơi rất xa.

Ở một nơi sâu thẳm bên trong Thái Huyền Thánh Địa, nơi mà ngay cả các trưởng lão cũng hiếm khi đặt chân tới, trong một mật thất cổ kính được bao bọc bởi vô số cấm chế, Thánh Chủ Thái Huyền Thánh Địa đột nhiên mở bừng mắt. Đôi mắt thâm sâu của ông nhìn xuyên qua không gian, hướng về phía Hư Không Phong. Một luồng uy áp vô hình tỏa ra, khiến không khí xung quanh dường như đông cứng lại.

“Hư Không Tháp… đã được kích hoạt?” Thánh Chủ lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp mang theo sự kinh ngạc lẫn nghi hoặc. “Không thể nào, Tháp đã ngủ yên từ hàng vạn năm, sao có thể đột nhiên thức tỉnh? Hơn nữa, luồng khí tức kia… không phải của Thánh Địa, mà là… Chí Tôn khí tức? Chẳng lẽ…”

Ông đứng dậy, bóng dáng cao lớn ẩn hiện trong ánh sáng mờ ảo. “Lăng Tiêu… Rốt cuộc ngươi là ai? Là cơ duyên, hay là tai họa?”

Cùng lúc đó, tại một chi nhánh bí mật của Tổ Chức nằm sâu dưới lòng đất, cách Thái Huyền Thánh Địa hàng vạn dặm, bóng người áo đen đã từng xuất hiện ở chương trước mỉm cười quỷ dị. Hắn đang ngồi trước một tấm gương đen tuyền, trên đó hiện lên hình ảnh mờ ảo của Lăng Tiêu đang chìm đắm trong tu luyện.

“Quân cờ đã bắt đầu hấp thu năng lượng, và sợi dây đã được thắt chặt. Cảm giác bị ‘tỏa định’ này, chắc hẳn không dễ chịu gì, phải không, Chí Tôn? Nhưng đó là cái giá ngươi phải trả cho sự ‘hồi sinh’ của mình.”

Hắn khẽ vẫy tay, một vài phù văn khác lại xuất hiện trên tấm gương đen. “Thái Huyền Thánh Địa, một nơi tưởng chừng yên bình, nhưng lại ẩn chứa vô số bí mật. Và giờ đây, nó sẽ trở thành chiến trường đầu tiên của ngươi. Ta đã sắp đặt một ‘món quà’ đặc biệt cho ngươi, Lăng Tiêu. Một món quà sẽ kiểm tra sức mạnh mới của ngươi, và cũng là bước đầu tiên trong quá trình ‘thu hoạch’.”

Một nụ cười tàn độc hiện lên trên khuôn mặt ẩn trong bóng tối. “Sóng gió ở Thái Huyền Thánh Địa… chính thức bắt đầu!”

Trên Hư Không Phong, Lăng Tiêu giật mình mở mắt. Hắn cảm thấy một luồng khí tức hung ác, cổ xưa, đang nhanh chóng tiếp cận Hư Không Phong. Đó không phải là khí tức của con người, cũng không phải của yêu thú bình thường, mà là một thứ gì đó đã ngủ vùi hàng ngàn năm, nay đột nhiên thức tỉnh.

Đồng thời, phù văn con mắt dọc trên trán hắn, dù đã ẩn sâu vào da thịt, lại đột nhiên nóng lên, như đang cảnh báo một mối nguy hiểm chết người. Hắn cảm thấy bị ‘khóa chặt’ bởi một ý chí vô hình, một ý chí tràn đầy sự thù địch và khát máu.

“Cái gì vậy?” Lăng Tiêu đứng bật dậy, toàn thân căng như dây đàn. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong khí tức của Thái Huyền Thánh Địa. Một trận gió lạnh lẽo thổi qua Hư Không Phong, mang theo mùi của máu và sự mục nát. Cây cối xung quanh bỗng nhiên héo úa, linh khí trong không khí bị hút cạn một cách đáng sợ.

Từ sâu trong lòng đất dưới Hư Không Phong, một tiếng gầm rú trầm thấp vang lên, khiến cả ngọn núi rung chuyển dữ dội. Đất đá nứt toác, và một luồng hắc khí cuồn cuộn bốc lên, mang theo hơi thở của tử vong và sự hủy diệt. Hắc khí nhanh chóng ngưng tụ lại thành một hình dáng khổng lồ, cao tới mấy chục trượng, với đôi mắt đỏ rực như máu và móng vuốt sắc nhọn.

Đó là một sinh vật chưa từng được ghi chép trong điển tịch của Thái Huyền Thánh Địa, một con quái vật cổ xưa đã bị phong ấn từ lâu, giờ đây đã được đánh thức. Và mục tiêu của nó, không nghi ngờ gì nữa, chính là Lăng Tiêu.

Lăng Tiêu nắm chặt tay. Hắn cảm nhận được sức mạnh mới trong cơ thể mình, sức mạnh của Khai Thiên Cảnh sơ kỳ, cùng với những mảnh ghép ký ức và quyền năng cổ xưa đang dần thức tỉnh. Nhưng đối thủ trước mắt hắn không phải là thứ có thể đánh bại bằng sức mạnh thông thường. Đây là một “món quà” từ kẻ thù bí ẩn, một bài kiểm tra chết người.

“Ngươi muốn ‘thu hoạch’ ta? Vậy thì hãy xem, ai mới là kẻ đi săn!” Lăng Tiêu gầm lên, đôi mắt lóe lên ánh sáng kiên định. Hắn không còn là thiếu niên phế vật bị khinh miệt nữa. Hắn là Lăng Tiêu, người mang trong mình Chí Tôn Thần Tàng, và hắn sẽ không bao giờ là quân cờ trong tay bất cứ ai.

Cuộc chiến đầu tiên của hắn ở Thái Huyền Thánh Địa, một cuộc chiến định mệnh đã được sắp đặt từ trước, chính thức bùng nổ!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8